MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 4: Đêm tiệc đầu tiên

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 4: Đêm tiệc đầu tiên

714 từ · ~4 phút đọc

Buổi chiều trời đổ mưa nhẹ, hơi nước đọng trên cửa kính, phủ một lớp sương mờ mỏng. Thanh Thanh đứng bên cửa sổ phòng làm việc, nhìn dòng người hối hả dưới phố. Lòng cô nôn nao, lần đầu tiên cô sắp phải dự một bữa tiệc sang trọng đến vậy, lại đi cùng vị tổng giám đốc lạnh lùng như Phó Dạ Bạch.

Trình Du đưa cho cô một chiếc hộp gỗ tinh tế. Khi mở ra, bên trong là chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc, thiết kế thanh lịch, phần vai hơi trễ làm lộ xương quai xanh mảnh mai.

Cô cầm váy, tay hơi run. Em… mặc cái này có được không?

Trình Du mỉm cười: Cô cứ yên tâm, tổng giám đốc không thích người bên cạnh quá phô trương, chiếc này vừa đủ tinh tế.

Trong phòng thay đồ, Thanh Thanh lần đầu khoác lên người bộ váy đắt tiền. Khi ngước nhìn gương, chính cô cũng ngạc nhiên với hình ảnh của mình: mái tóc đen được búi cao lộ gáy thon, làn da trắng càng nổi bật, ánh mắt thoáng chút ngại ngùng.

Trình Du nói nhỏ: Tổng giám đốc đang đợi dưới sảnh.

Bước ra, Thanh Thanh nhìn thấy anh từ xa. Anh vẫn là bộ vest tối màu cắt may hoàn hảo, cổ tay lộ ra chiếc đồng hồ đắt giá. Đôi mắt đen bình thản, ánh nhìn lướt qua cô, ngắn ngủi nhưng đủ làm cô thoáng nghẹn thở.

Lên xe, không gian tĩnh lặng chỉ còn tiếng nhạc nhẹ. Thanh Thanh không biết nên nói gì, tay khẽ siết vạt váy.

Phó Dạ Bạch liếc nhìn, giọng trầm thấp: Không cần quá căng thẳng, chỉ cần đi bên cạnh tôi, mỉm cười đúng lúc, vậy là đủ.

Dạ… em sẽ cố gắng ạ.

Anh thoáng nhìn ra ngoài cửa sổ, giọng hạ xuống: Tôi không thích những câu hỏi thừa, và càng không thích người khác xen vào chuyện của tôi.

Thanh Thanh mím môi: Em hiểu.

Chiếc xe dừng trước khách sạn năm sao, ánh đèn rực rỡ phản chiếu lên nền đá cẩm thạch bóng loáng. Khi Phó Dạ Bạch bước xuống, không ít người ngoảnh đầu nhìn. Anh cao lớn, lạnh lùng, khí chất trầm ổn khác biệt.

Thanh Thanh rảo bước phía sau, tay hơi run. Nhưng khi cô suýt bị vấp vào gấu váy, anh khẽ nghiêng đầu, đưa tay đỡ nhẹ cánh tay cô.

Đi chậm thôi.

Chỉ ba chữ ngắn ngủi, nhưng tim cô bỗng đập mạnh.

Bữa tiệc diễn ra trong đại sảnh, đèn pha lê sáng rực, tiếng nhạc nhẹ nhàng. Nhân viên phục vụ cầm khay rượu đi qua đi lại, khách khứa ăn mặc sang trọng, trò chuyện bằng những nụ cười xã giao.

Phó Dạ Bạch bước đi chậm rãi, ánh mắt lạnh nhạt, thi thoảng cúi đầu nói nhỏ gì đó với Thanh Thanh, hầu hết là tên và chức vụ của những người mà họ gặp. Cô gắng ghi nhớ trong đầu, khẽ gật đầu đáp.

Một lúc sau, họ gặp một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy đỏ rực. Thanh Thanh cảm nhận rõ ràng ánh mắt của chị ta khi nhìn cô – tò mò và có chút khinh thường.

Dạ Bạch, lâu rồi không gặp.

Ừ. Anh đáp, ánh mắt không biểu lộ gì.

Cô ấy là trợ lý mới? Chị ta cười, giọng pha chút trêu chọc.

Phó Dạ Bạch chỉ nói lạnh lùng: Việc riêng của tôi, cô không cần quan tâm.

Khuôn mặt chị ta thoáng biến sắc, nụ cười cứng lại, rồi quay đi.

Thanh Thanh đứng bên cạnh, trái tim đập mạnh. Cô chưa từng thấy anh nói chuyện với ai khác mà giọng lại lạnh đến vậy.

Khi quay ra ban công lấy chút không khí, Thanh Thanh khẽ tựa vào lan can, hít thở sâu. Thành phố đêm nay rực sáng, ánh đèn xe kéo thành từng dòng dài bất tận.

Không ngờ, Phó Dạ Bạch lại bước ra sau cô, đứng bên, tay đút túi quần.

Cô sợ? Anh hỏi, giọng thấp.

Dạ… một chút ạ. Cô thật thà.

Anh im lặng một lúc, rồi nói: Không cần sợ. Chỉ cần nhớ, cô đi cùng tôi, vậy là đủ.

Thanh Thanh quay sang nhìn anh, ánh mắt anh vẫn bình thản, nhưng trong giây lát, cô cảm nhận được một tia dịu dàng thoáng qua.