MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 5: Giữ lại bên cạnh

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 5: Giữ lại bên cạnh

774 từ · ~4 phút đọc

Hôm sau, Thanh Thanh đến sớm, trời còn se lạnh. Cô pha sẵn một ly cà phê để trên bàn làm việc của Phó Dạ Bạch, nhớ lời Trình Du dặn: tổng giám đốc không thích cà phê quá ngọt, chỉ cần một viên đường.

Khi anh bước vào, cô khẽ chào: Chào buổi sáng ạ.

Anh dừng lại nhìn ly cà phê, ánh mắt lướt qua gương mặt cô, không nói gì, nhưng tay cầm lên uống một ngụm.

Tôi sẽ đi công tác ba ngày. Cô chuẩn bị lịch trình, đặt vé và khách sạn.

Dạ, em biết rồi ạ.

Anh nhìn cô, như muốn nói thêm gì đó, nhưng lại thôi.

Trong lúc sắp xếp lịch, Thanh Thanh bất ngờ nhận cuộc gọi từ quê. Giọng mẹ vang lên run rẩy: Em trai con lại sốt, bác sĩ bảo cần chuyển lên bệnh viện tỉnh.

Dạ… mẹ đừng lo, con… con sẽ gửi tiền về ngay.

Cúp máy, tay Thanh Thanh run lên. Cô lục túi, nhưng tiền lương chỉ mới ứng trước một nửa, không đủ.

Khi Phó Dạ Bạch trở về, anh nhìn thấy sắc mặt cô tái nhợt. Có chuyện gì?

Dạ… không có gì ạ.

Nói. Giọng anh không cao, nhưng nghiêm đến mức khiến cô run.

Em trai em lại bị bệnh… em… em chỉ lo không đủ tiền.

Anh im lặng vài giây, rồi nói: Trình Du, chuyển thêm cho cô ấy một tháng lương.

Không… không được ạ! Em chưa làm gì xứng đáng với số tiền đó.

Coi như tạm ứng. Anh đáp, ánh mắt kiên định.

Thanh Thanh nghẹn ngào, khẽ nói: Em… cảm ơn anh.

Chiều đó, cô đứng bên cửa sổ, nhìn bóng anh thấp thoáng trong phòng họp. Giữa đám người ăn mặc chỉnh tề, anh vẫn nổi bật: lạnh lùng, trầm ổn, kiêu ngạo nhưng cô độc.

Tối muộn, Phó Dạ Bạch gọi cô vào phòng.

Tôi muốn hỏi: cô nghĩ sao về việc ở lại lâu hơn?

Thanh Thanh sững sờ: Dạ?

Ban đầu là một tháng. Nhưng bây giờ, tôi muốn cô ở lại làm trợ lý chính thức.

Cô cắn môi, lòng rối bời: Em… sợ mình không đủ khả năng…

Anh nhìn thẳng vào mắt cô, giọng bình tĩnh: Tôi không chọn cô vì cô giỏi. Tôi chọn cô vì cô đủ thật lòng.

Cô im lặng, tim đập mạnh.

Cô nghĩ đi. Ngày mai trả lời tôi.

Ra khỏi phòng, Thanh Thanh dựa lưng vào tường, trái tim như nhảy loạn. Cô không biết mình có thể làm được bao lâu, nhưng ánh mắt anh khi nói câu đó… ấm áp đến mức khiến cô muốn thử tin thêm một lần.


Chương 6: Bước ngoặt đầu tiên

Sáng hôm sau, Thanh Thanh đến phòng làm việc sớm, tay hơi run. Cô hít sâu, gõ cửa.

Vào đi. Giọng anh trầm thấp.

Em… em nghĩ rồi ạ. Em muốn tiếp tục ở lại.

Anh chỉ khẽ gật đầu: Tốt.

Cô thoáng thấy khóe môi anh động nhẹ, không rõ là cười hay không.

Buổi trưa, Phó Dạ Bạch ra ngoài gặp đối tác, để lại dặn cô sắp xếp thêm một số hồ sơ. Trong lúc đang làm, một nữ nhân viên bước vào, giọng hơi chua: Cô là trợ lý mới sao?

Dạ… chào chị.

Cô ta quét mắt nhìn từ đầu đến chân Thanh Thanh: Nghe nói quê mùa lắm mà cũng vào được đây, hay thật đấy.

Thanh Thanh mím môi: Em… chỉ làm việc của mình thôi ạ.

Cô ta bật cười: Thôi, đừng giả ngây. Tổng giám đốc xưa nay không gần phụ nữ, vậy mà tự nhiên ưu ái cô, không lẽ không có lý do?

Thanh Thanh siết chặt tay: Em… không có gì hết.

Cô ta nhún vai, bỏ đi, để lại không khí ngột ngạt.

Chiều đó, Phó Dạ Bạch trở về, liếc nhìn thấy sắc mặt cô hơi tái: Ai nói gì với cô?

Dạ… không có gì ạ. Em không để tâm.

Anh nhìn cô vài giây, ánh mắt lạnh đi: Tôi đã nói, nếu ai làm khó cô, cứ nói với tôi.

Dạ…

Buổi tối, anh bất ngờ gọi cô cùng đi dự tiệc. Lần này, vẫn là bộ váy xanh nhạt, nhưng Thanh Thanh đã bớt run hơn.

Trên xe, anh khẽ nói: Tôi sẽ giới thiệu cô với vài người quan trọng.

Dạ?

Anh nhìn ra cửa sổ, giọng thấp hơn: Tôi cần một người bên cạnh mà tôi tin được.

Thanh Thanh cúi đầu, trái tim đập nhanh.

Tại buổi tiệc, cô đứng bên anh, lần đầu nghe anh bình thản giới thiệu: Đây là trợ lý của tôi, Lâm Thanh Thanh.

Ánh mắt mọi người đều dừng lại trên cô. Nhưng lúc này, cô chỉ nghe rõ tiếng tim mình, và cảm nhận rõ ràng: bàn tay anh đặt nhẹ lên lưng cô, như một lời trấn an.