MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 10: Ánh mắt thuộc về em

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 10: Ánh mắt thuộc về em

993 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm sau, Thanh Thanh thức dậy sớm hơn thường lệ. Cô chọn một chiếc váy công sở màu xanh nhạt, búi tóc gọn gàng, tô chút son nhẹ. Khi nhìn mình trong gương, cô tự nhủ phải tự tin hơn.

Trên đường đến công ty, ánh nắng sớm chiếu xuống phố, phản chiếu lên cửa kính xe buýt, làm cô hơi chói mắt nhưng cũng thấy lòng nhẹ đi đôi phần.

Khi bước vào văn phòng, cô nhìn thấy Phó Dạ Bạch đã ở đó, áo sơ mi trắng gấp nếp chỉnh tề, tay cầm tập hồ sơ, gương mặt nghiêm túc.

Chào buổi sáng ạ. Cô khẽ nói.

Ừ. Anh đáp, mắt dừng lại một chút trên mái tóc búi cao của cô.

Anh thoáng im lặng, rồi nói: Hôm nay cô đi cùng tôi gặp một khách hàng quan trọng. Chuẩn bị trước đi.

Dạ… em biết rồi ạ.


Buổi trưa, xe dừng trước một khách sạn lớn. Thanh Thanh hơi căng thẳng, tay siết nhẹ tập tài liệu.

Phó Dạ Bạch liếc nhìn, giọng thấp: Cô đừng lo. Cứ nói ngắn gọn, đủ ý, vậy là được.

Dạ…

Anh nhìn thẳng vào mắt cô: Tôi tin cô.

Chỉ ba chữ ấy làm cô bỗng thấy mạnh mẽ hơn.


Trong phòng VIP, không khí hơi ngột ngạt. Người ngồi đối diện họ là ông Lương – một doanh nhân trung niên, ánh mắt tinh ranh.

Phó tổng trẻ thật, ông Lương cười, nhưng ánh mắt lại không hề cười.

Phó Dạ Bạch chỉ gật đầu, giọng điệu bình tĩnh: Mong hợp tác thuận lợi.

Ông Lương nhìn Thanh Thanh, cười nhạt: Đây là trợ lý mới? Cô bé này nhìn ngây thơ quá, có hiểu gì chuyện thương trường không?

Thanh Thanh thoáng run, nhưng nhớ lời anh dặn, cô ngẩng đầu, giọng bình tĩnh: Dạ, em phụ trách phần tổng hợp số liệu và ghi chép, những gì liên quan em đều đã chuẩn bị.

Cô đưa tập tài liệu ra, ánh mắt không né tránh.

Ông Lương nhìn cô thêm một lúc, rồi khẽ cười: Khá lắm.


Cuộc thương thảo căng thẳng kéo dài hơn một giờ. Thanh Thanh ngồi cạnh, tập trung ghi chép, thỉnh thoảng đưa thêm tài liệu khi anh cần.

Phó Dạ Bạch vẫn điềm tĩnh, giọng nói đều, không chút dao động. Trong mắt cô, anh thật sự giống một bức tường vững chắc, làm cô yên tâm dựa vào.

Cuối cùng, thỏa thuận sơ bộ đạt được. Ông Lương đứng dậy bắt tay, ánh mắt vẫn hơi dò xét: Tổng giám đốc trẻ, nhưng bản lĩnh thật đấy.

Cảm ơn. Phó Dạ Bạch đáp, giọng bình thản.


Ra khỏi phòng, Thanh Thanh khẽ thở phào, tay hơi run vì căng thẳng. Phó Dạ Bạch liếc nhìn, hỏi: Sợ à?

Dạ… hơi thôi ạ.

Anh khẽ nhếch môi: Làm tốt lắm.

Nghe vậy, cô ngạc nhiên nhìn anh, mắt sáng lên.

Anh quay đi, nhưng khóe môi vẫn cong nhẹ, như cười.


Bước ra sảnh, họ đi ngang qua cầu thang cẩm thạch. Bất ngờ, từ phía sau có một người khách vội vã chạy đến, va mạnh vào Thanh Thanh.

Cô loạng choạng, suýt ngã về phía bậc thang. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô chỉ kịp nhắm mắt.

Nhưng một bàn tay rắn chắc nắm chặt lấy tay cô, kéo cô lại.

Cẩn thận. Giọng anh trầm, gần đến mức cô nghe rõ cả hơi thở anh.

Mở mắt ra, cô thấy mình đang dựa sát vào người anh, chỉ cách ngực anh một gang tay. Trái tim cô đập mạnh, mặt nóng bừng.

Anh giữ nguyên tay, ánh mắt nghiêm lại: Cô không được bất cẩn như vậy.

Dạ… em xin lỗi ạ.

Anh thở ra, rồi mới buông tay, quay đi. Nhưng bàn tay anh thoáng siết chặt vai cô trước khi buông ra, như một thói quen bảo vệ.


Trên xe trở về, không khí im lặng. Thanh Thanh vẫn còn tim đập loạn. Cô không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu.

Phó Dạ Bạch nhìn ra cửa kính, giọng thấp: Lần sau gặp khách như ông Lương, đừng để bị lời nói làm dao động.

Dạ… em biết rồi ạ.

Anh nhìn cô, mắt chậm rãi dịu đi: Tôi chọn cô, không phải để trang trí.

Cô ngẩn ra, trái tim run lên.

Dạ… em sẽ cố gắng hơn nữa.


Chiều đó, về đến công ty, Trình Du đưa cho cô thêm một tập hồ sơ, nói nhỏ: Phó tổng bảo cô xem trước, mai sẽ cùng anh ấy dự họp ở hội sở chính.

Dạ…

Trình Du nhìn cô, khẽ cười: Hình như cô quan trọng với anh ấy hơn một trợ lý bình thường.

Em… không đâu ạ.

Trình Du chỉ cười, không nói thêm.


Tối, Thanh Thanh mang tài liệu về phòng. Ngồi bên bàn, ánh đèn vàng hắt lên gương mặt cô, làm nổi bật đôi mắt hơi mệt nhưng vẫn sáng.

Cô nhớ lại ánh mắt anh khi giữ lấy tay cô. Ánh mắt ấy… không chỉ là trách nhiệm của một ông chủ. Có gì đó sâu hơn, dịu dàng hơn.

Cô khẽ chạm tay lên má, tim đập mạnh. Có phải… chỉ mình cô nghĩ vậy không?


Đêm muộn, điện thoại rung. Tin nhắn của mẹ: Em trai con đỡ nhiều rồi, hôm nay ăn được một bát cháo.

Cô thở phào, mỉm cười. Ít nhất, ở quê nhà, mọi thứ đang tốt dần lên.


Sáng hôm sau, cô đến công ty từ rất sớm, pha sẵn trà hoa cúc đặt lên bàn anh.

Khi Phó Dạ Bạch bước vào, anh dừng lại nhìn cô, mắt thoáng ngạc nhiên: Hôm nay đến sớm nhỉ.

Dạ… em muốn xem lại số liệu lần nữa ạ.

Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua cô, dừng lại giây lát ở đôi mắt có quầng thâm vì thiếu ngủ: Đừng để mình mệt quá.

Dạ… em không sao ạ.

Thanh Thanh cúi đầu, nhưng trong lòng ấm lên.


Trước khi lên xe đi họp, anh quay lại, giọng thấp: Lát nữa, chỉ cần ngồi cạnh tôi, đừng lo gì cả.

Dạ.

Trong khoảnh khắc, cô thấy rõ ánh mắt anh – bình tĩnh, kiên định, và hình như… chỉ thuộc về cô.