MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 11: Bên anh giữa sóng gió

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 11: Bên anh giữa sóng gió

971 từ · ~5 phút đọc

Buổi sáng hôm đó, bầu trời xám nhẹ, gió thổi lành lạnh. Xe lăn bánh rời khỏi toà nhà chính, hướng thẳng đến hội sở tập đoàn Phó thị – một toà nhà kính cao sừng sững giữa trung tâm thành phố.

Trên xe, Thanh Thanh cúi đầu kiểm tra lại tập hồ sơ, tay hơi run. Đây là lần đầu tiên cô dự họp ở hội sở, nơi tập trung toàn bộ lãnh đạo cấp cao.

Phó Dạ Bạch liếc nhìn, giọng thấp: Cô căng thẳng vậy làm gì?

Dạ… em sợ lỡ có sơ suất…

Anh hơi nhếch môi, ánh mắt dịu hơn: Tôi ở đây rồi. Đừng lo.

Chỉ một câu ấy làm cô thấy yên tâm hơn, như có ai đó chống lưng.


Phòng họp lớn nằm ở tầng cao nhất, trần nhà gắn đèn chùm sáng dịu, xung quanh treo tranh trừu tượng đắt tiền. Trong phòng đã có sẵn vài vị giám đốc khác, ánh mắt tò mò khi thấy Phó Dạ Bạch dẫn theo một cô gái trẻ.

Vị giám đốc phụ trách dự án miền Bắc, họ Tôn, lên tiếng trước: Đây là trợ lý mới sao? Trông… hơi trẻ.

Thanh Thanh khẽ cúi đầu: Chào anh, em là Lâm Thanh Thanh.

Ông Tôn hơi nhướng mày, giọng mang chút mỉa mai: Tổng giám đốc trẻ quá, đến trợ lý cũng trẻ. Mong cô đủ bản lĩnh đừng làm chậm tiến độ.

Không khí hơi căng. Thanh Thanh thoáng cúi đầu, mặt hơi tái.

Phó Dạ Bạch ngước mắt, giọng trầm xuống: Cô ấy là người tôi chọn. Nếu có vấn đề, tôi chịu trách nhiệm.

Câu nói ấy vang lên rõ ràng, khiến cả phòng im lặng. Ánh mắt anh bình tĩnh, kiên định, không để ai nghi ngờ.


Cuộc họp bắt đầu. Thanh Thanh ngồi bên cạnh, mắt dán vào sổ ghi chép. Tiếng nói của các giám đốc, tiếng lật giấy, tiếng bấm bút vang lên liên tục.

Bất ngờ, ông Tôn nêu ra một con số khác biệt với số liệu cô chuẩn bị. Tim cô thoáng lỡ một nhịp, tay run run.

Phó Dạ Bạch nhìn sang cô, ánh mắt chỉ hai giây nhưng đủ làm cô trấn tĩnh.

Dạ… theo số liệu mới nhất em vừa cập nhật, con số đúng là…

Cô nói liền mạch, giọng hơi run lúc đầu nhưng nhanh chóng bình ổn. Khi kết thúc, phòng họp im lặng một chút.

Ông Tôn khẽ cười: Cũng lanh lợi đấy.

Phó Dạ Bạch không quay sang nhìn ai, chỉ nhẹ giọng: Tiếp đi.

Chỉ một câu đó, cô như được tiếp thêm sức mạnh.


Cuối cuộc họp, Phó Dạ Bạch ra ngoài nghe điện thoại. Thanh Thanh xếp gọn giấy tờ, nhưng bất ngờ bị ông Tôn gọi lại: Cô Lâm, ngồi xuống chút được không?

Dạ…

Ông ta nhìn cô, giọng nhỏ: Cô theo Phó tổng lâu chưa?

Dạ… cũng chưa lâu ạ.

Ông Tôn cười nhạt: Vậy chắc chưa hiểu hết anh ta đâu. Trong tập đoàn này, không dễ đâu. Cô còn trẻ, đừng ỷ lại.

Cô khẽ cúi đầu, mắt hơi ướt: Em chỉ muốn làm tốt công việc.

Ông Tôn toan nói thêm thì cửa phòng mở ra.

Phó Dạ Bạch bước vào, ánh mắt lạnh hơn bình thường: Cô ra xe trước đi.

Dạ…

Cô cúi chào, vội vã rời phòng, tim vẫn còn đập mạnh.


Trên xe, không khí yên lặng. Phó Dạ Bạch dựa lưng, mắt nhìn thẳng ra phía trước.

Cô do dự rồi nói nhỏ: Em… xin lỗi, vì em mà anh phải…

Anh quay sang, ánh mắt hơi tối: Tôi bảo cô xin lỗi chưa?

Dạ…

Cô cắn môi, cúi đầu.

Anh thở ra, giọng thấp lại: Không phải lỗi của cô. Trong phòng họp, cô làm tốt rồi.

Nghe vậy, cô ngẩng lên, mắt hơi ngấn nước: Thật… thật ạ?

Anh nhìn cô, giọng bình tĩnh: Tôi không khen giả.


Xe dừng ở quán cà phê gần công ty. Anh bảo: Xuống đi, tôi muốn nói rõ chuyện này.

Cô hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn đi theo. Trong quán, ánh đèn vàng dịu làm gương mặt anh bớt lạnh, nhìn gần còn thấy quầng thâm nhẹ dưới mắt.

Phó Dạ Bạch chống tay lên bàn, giọng chậm rãi: Trong công việc, sẽ luôn có người muốn nghi ngờ hoặc hạ thấp cô.

Dạ… em biết.

Nhưng nhớ kỹ, cô không cần cúi đầu trước họ. Cô chỉ cần làm tốt phần của mình.

Anh dừng lại, mắt nhìn sâu vào mắt cô: Tôi ở đây để giải quyết phần còn lại.

Tim cô run lên, cổ họng nghẹn lại, khẽ nói: Em… cảm ơn anh.

Anh hơi mím môi, như muốn nói gì đó, nhưng chỉ đưa tay đẩy ly trà đến trước mặt cô: Uống đi.


Ra khỏi quán, trời bất ngờ đổ mưa nhẹ. Thanh Thanh định mở ô, nhưng gió thổi mạnh làm cô loạng choạng.

Bất ngờ, Phó Dạ Bạch bước sát lại, tay giữ chắc ô trên tay cô, giọng trầm: Để tôi.

Dạ…

Anh cầm ô, che cho cả hai. Khoảng cách thật gần, hơi thở anh phả nhẹ lên tóc cô, mang theo mùi trà hoa cúc nhè nhẹ.

Trái tim cô đập nhanh, mặt nóng bừng.

Anh bước chậm, để cô đi sát bên. Mưa rơi lộp bộp lên ô, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy bình yên lạ thường.


Về đến công ty, anh ngừng lại trước cửa thang máy, giọng thấp: Đừng để lời người khác làm cô nghi ngờ chính mình.

Dạ… em nhớ rồi ạ.

Ánh mắt anh dừng lại trên mặt cô, khẽ động như muốn cười, rồi lại trở về bình thản: Đi thôi.


Buổi tối, Thanh Thanh ngồi bên bàn làm việc, nhớ lại ánh mắt anh trong mưa – không còn lạnh lùng, mà như có chút gì đó chỉ dành cho cô.

Cô khẽ cầm tay lên ngực, tim vẫn đập nhanh. Có thể… trong mắt anh, cô đã quan trọng hơn một trợ lý bình thường?

Cô không dám chắc. Nhưng chỉ cần nghĩ vậy, cô đã thấy ấm áp.