Cuối tuần, công ty tổ chức một buổi dạ tiệc thường niên tại khách sạn lớn ở trung tâm thành phố. Thanh Thanh nhận thiệp mời mà lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng.
Cô chưa từng tham dự sự kiện sang trọng như vậy. Nhìn quanh, đồng nghiệp nữ ai cũng bàn tán chuyện mặc váy gì, trang điểm ra sao.
Tối hôm ấy, Thanh Thanh mặc chiếc váy màu xanh ngọc mà chị họ cho mượn, tóc búi cao đơn giản, trang điểm nhẹ. Khi soi gương, cô thoáng ngỡ ngàng: chính mình cũng có thể nữ tính như vậy sao?
Sảnh lớn khách sạn lung linh ánh đèn, người ra người vào nhộn nhịp. Phó Dạ Bạch mặc bộ vest đen cắt may hoàn hảo, càng làm gương mặt anh thêm lạnh lùng và nghiêm nghị.
Khi anh vừa bước vào, không ít nhân viên nữ khẽ thì thầm, ánh mắt dõi theo.
Thanh Thanh đứng nép ở một góc, tim đập mạnh khi thấy anh.
Một lúc sau, Trình Du đi cùng anh, nhìn thấy cô liền khẽ cười: Cô Lâm hôm nay khác hẳn đấy nhé.
Dạ… em sợ hơi lạc lõng.
Phó Dạ Bạch lúc ấy cũng nhìn sang, ánh mắt dừng lại trên người cô. Trong khoảnh khắc ấy, mọi âm thanh như lùi xa.
Anh bước lại, giọng trầm: Đi theo tôi.
Dạ…
Họ cùng bước vào hội trường. Ánh đèn chùm phản chiếu lên nền đá cẩm thạch, in bóng hai người đi sát nhau.
Phó Dạ Bạch không nói gì, nhưng bước chân chậm hơn thường ngày, như để cô bắt kịp.
Thanh Thanh vừa đi vừa lo: Anh ấy có thấy mình quê mùa không?
Nhưng khi liếc sang, cô bắt gặp ánh mắt anh – không chê trách, cũng chẳng lạnh lùng, chỉ là một thoáng nhìn rất khẽ, rồi anh quay đi.
Bữa tiệc bắt đầu. Âm nhạc vang lên, tiếng chạm ly rộn ràng. Các lãnh đạo lần lượt lên phát biểu, trao thưởng cho những bộ phận đạt thành tích tốt.
Thanh Thanh đứng bên cạnh, chăm chú nghe. Phó Dạ Bạch vẫn giữ dáng vẻ điềm tĩnh, thi thoảng ghé tai dặn cô ghi chú vài điều.
Giọng anh thấp, hơi ấm từ hơi thở lướt qua tai khiến cô đỏ mặt.
Một lúc sau, MC mời Phó Dạ Bạch lên sân khấu phát biểu. Anh bước đi, dáng cao lớn và tự tin, giọng nói rõ ràng, ngắn gọn nhưng đầy uy lực.
Nhìn anh trên sân khấu, Thanh Thanh bỗng thấy anh như tách biệt với thế giới của cô: cao xa, lạnh lùng và mạnh mẽ.
Nhưng rồi, giữa ánh đèn và hàng trăm con mắt, anh bất ngờ nhìn xuống chỗ cô đứng, ánh mắt dừng lại, chỉ trong một nhịp.
Trái tim cô thắt lại, mi mắt hơi cay: thì ra… có lúc anh cũng nhìn về phía cô.
Sau phần phát biểu, có tiết mục khiêu vũ mở màn. MC mời các lãnh đạo và trợ lý cùng tham gia.
Thanh Thanh thoáng sững người. Cô chưa từng nhảy, chân tay luống cuống.
Phó Dạ Bạch quay lại, giơ tay: Đi thôi.
Dạ… nhưng em… em không biết nhảy.
Anh nhìn thẳng: Nắm tay tôi.
Cô run run đặt tay vào tay anh.
Bàn tay anh ấm và to, siết nhẹ lấy tay cô.
Âm nhạc vang lên, ánh đèn dịu xuống, chiếu lên sàn nhảy hoa văn uốn lượn.
Bước chân đầu tiên, cô suýt dẫm lên giày anh. Cô hoảng hốt: Em… xin lỗi…
Anh cúi đầu, giọng trầm và thấp đến mức chỉ cô nghe thấy: Nhìn tôi. Đừng nhìn chân.
Cô ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh – bình tĩnh, kiên định, như biển đêm sâu thẳm.
Bước thứ hai, thứ ba… từ từ nhịp điệu trở nên đều đặn.
Thanh Thanh nghe rõ nhịp tim mình, mùi trà hoa cúc thoảng từ áo anh, hơi ấm từ tay anh truyền sang.
Khoảnh khắc ấy, thế giới chỉ còn lại hai người.
Điệu nhảy kết thúc, xung quanh vang tiếng vỗ tay. Phó Dạ Bạch buông tay, ánh mắt vẫn chưa rời cô: Không tệ.
Cô đỏ mặt, tim vẫn đập loạn: Em… nhờ anh dẫn dắt thôi ạ.
Anh hơi mím môi: Tôi dẫn, nhưng cô phải tin tôi. Nhớ không?
Dạ… em nhớ ạ.
Cuối bữa tiệc, có người trong ban tổ chức mời anh chụp ảnh lưu niệm cùng lãnh đạo và trợ lý.
Anh liếc qua Thanh Thanh: Đi cùng tôi.
Cô hơi sợ, nhưng vẫn bước tới.
Khi nhiếp ảnh gia giơ máy, Phó Dạ Bạch khẽ nghiêng người, để cô đứng sát bên. Trong khoảnh khắc đó, tay anh chạm nhẹ lên lưng cô, như một lời trấn an.
Trên đường ra xe, trời đêm mát, gió khẽ thổi. Thanh Thanh ôm tập hồ sơ, cúi đầu đi cạnh anh.
Bất ngờ anh nói: Cô còn sợ không?
Dạ… không nhiều như trước ạ.
Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng dịu: Vậy là đủ.
Xe chạy qua những con phố sáng đèn, phản chiếu bóng họ trên cửa kính. Cô liếc sang, thấy gương mặt anh trong đêm: vẫn lạnh lùng, nhưng khi nhìn cô lại mềm đi một chút.
Trong khoảnh khắc ấy, cô thầm nghĩ: Có lẽ… mình thực sự đã chiếm được một góc trong mắt anh.
Về đến gần ký túc xá, anh dừng xe.
Ngày mai nghỉ, cô cứ nghỉ ngơi.
Dạ… anh cũng vậy ạ.
Phó Dạ Bạch nhìn cô vài giây, môi mấp máy như muốn nói gì đó. Cuối cùng chỉ nói: Vào đi, đừng để lạnh.
Dạ… chúc anh ngủ ngon ạ.
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt dịu xuống, rồi quay xe đi.
Trở về phòng, Thanh Thanh ngồi bên giường, tay vẫn run.
Hình ảnh anh nắm tay cô trên sàn nhảy, ánh mắt anh giữa hàng trăm người… tất cả như một giấc mơ ngọt ngào.
Cô áp tay lên ngực, tim vẫn đập nhanh.
Có lẽ, từ hôm nay, trong mắt người khác, cô chỉ là trợ lý. Nhưng trong ánh mắt anh, cô đã khác.