MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 13: Cuộc gọi lúc đêm muộn

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 13: Cuộc gọi lúc đêm muộn

846 từ · ~5 phút đọc

Cuối tuần, trời trong và nắng dịu. Thanh Thanh dậy muộn hơn thường ngày, ngồi bên cửa sổ nhìn xuống đường.

Cô lấy điện thoại, ngập ngừng nhắn một tin: Anh nghỉ ngơi nhé. Rồi lại xóa đi, không gửi.

Cô cầm sách đọc, nhưng đầu óc chỉ nhớ lại khoảnh khắc trên sàn nhảy, lúc anh nắm tay, ánh mắt anh trong đêm tiệc…

Trái tim cô vẫn đập nhanh mỗi khi nhớ đến.


Buổi chiều, cô về quê thăm nhà. Em trai cô đã đỡ hơn, sắc mặt hồng hào, ăn thêm được bát cháo.

Mẹ cô nắm tay con gái, mắt hơi đỏ: Ở trên đó… có vất vả lắm không?

Không đâu mẹ. Con được sếp tin tưởng, công việc cũng quen dần rồi.

Mẹ cô khẽ thở ra: Chỉ cần con không khổ là mẹ yên tâm.

Nhìn gương mặt mẹ đã nhiều nếp nhăn, Thanh Thanh mím môi: Con lớn rồi mẹ, con sẽ tự lo được.


Chiều muộn, cô ra ga trở lại thành phố. Trên tàu, cảnh đồng ruộng lùi dần phía sau cửa kính. Thanh Thanh dựa đầu vào ghế, mệt nhưng lòng lại bình yên.

Điện thoại rung. Là tin nhắn từ Trình Du: Mai Phó tổng có thể cần cô sớm. Chuẩn bị nhé.

Dạ, em cảm ơn anh.

Cô thoáng lo: Chẳng lẽ có việc gấp?


Đêm xuống, thành phố lên đèn. Về đến phòng, cô còn chưa kịp cởi áo khoác thì điện thoại lại rung.

Lần này là số của Phó Dạ Bạch.

Alo… em nghe ạ.

Giọng anh hơi khàn, mang chút mệt mỏi: Cô đang ở đâu?

Dạ… em vừa về phòng.

Anh im lặng mấy giây, rồi nói: Ra ngoài được không? Tôi đang ở gần đây.

Dạ… tất nhiên ạ.


Thanh Thanh thay váy dài màu be, khoác thêm áo mỏng, chạy nhanh xuống dưới.

Xe của anh đỗ bên đường, đèn vàng hắt lên gương mặt anh, ánh mắt hơi u ám.

Cô mở cửa, ngồi xuống ghế phụ, giọng nhỏ: Anh… vẫn ổn chứ ạ?

Phó Dạ Bạch không trả lời ngay. Anh khởi động xe, lái đi chậm rãi.

Trong xe, không khí yên lặng, chỉ còn tiếng điều hòa và nhịp tim cô đập mạnh.


Cuối cùng, xe dừng ở bãi đỗ ven hồ, ánh đèn đường chiếu xuống mặt nước lung linh.

Anh tắt máy, tựa nhẹ lưng vào ghế, mắt nhìn ra xa: Tôi chỉ muốn… rời khỏi nơi đông người một lát.

Dạ…

Cô nhìn nghiêng gương mặt anh, dưới ánh đèn vàng, vẻ mệt mỏi rõ hơn.

Anh vẫn là tổng giám đốc mạnh mẽ, nhưng lúc này… lại giống một người đàn ông bình thường, cũng biết mệt và cô đơn.


Bất ngờ, anh quay sang: Cô có từng nghĩ… vì sao tôi luôn muốn tự làm mọi thứ không?

Dạ…

Cô không dám hỏi, chỉ chờ anh nói tiếp.

Phó Dạ Bạch khẽ nhắm mắt, giọng trầm: Trước đây, tôi đã tin một người, giao cả dự án quan trọng. Cuối cùng, người đó phản bội.

Cô sững người: …

Vì vậy, tôi không còn dễ dàng tin ai nữa.

Giọng anh hơi khàn, như che giấu tổn thương.

Thanh Thanh khẽ mím môi: Em… hiểu rồi ạ.


Anh mở mắt, nhìn cô: Vậy còn cô? Tại sao lại cố gắng đến thế?

Cô cúi đầu, giọng nhỏ: Vì… em sợ mất đi cơ hội này. Sợ quay về thành một người vô dụng.

Anh im lặng vài giây, rồi hỏi: Vậy nếu có ngày, cô phát hiện tôi không hẳn như cô nghĩ?

Cô thoáng giật mình, ngẩng lên.

Nhưng rồi, cô mím môi, mắt hơi ướt: Em vẫn… muốn ở lại cạnh anh.


Anh thoáng sững người, mắt dừng lại trên gương mặt cô thật lâu.

Trong khoảnh khắc ấy, hơi thở anh chậm lại, ánh mắt nhuốm chút dịu dàng hiếm có.

Nhưng rồi, anh quay đi, nhìn ra mặt hồ đêm: Cô ngốc thật.

Dạ…

Cô hơi đỏ mặt, nhưng trái tim lại thấy ấm lên.


Một lúc sau, anh nói: Mai cô đến công ty sớm. Có dự án mới cần cô hỗ trợ.

Dạ… em sẽ chuẩn bị.

Anh quay lại nhìn cô, giọng thấp: Về nghỉ đi. Tôi đưa cô về.


Trên xe, Thanh Thanh ngồi im, chỉ dám nhìn ra ngoài. Thành phố đêm yên ả, đèn xe nối dài như những vệt sáng vô tận.

Bất ngờ, anh nói: Hôm nay, cảm ơn cô.

Dạ… không có gì ạ.

Anh khẽ cười, rất nhẹ: Thật lạ… tôi lại muốn nói ra mấy chuyện này.

Cô cúi đầu, môi khẽ run: Em… rất vui vì anh tin em.


Về đến dưới khu phòng trọ, cô tháo dây an toàn, tay còn run.

Anh nhìn cô, giọng trầm: Đi thôi. Nghỉ sớm.

Dạ… chúc anh ngủ ngon.

Thanh Thanh xuống xe, đi được mấy bước, vẫn còn quay lại nhìn.

Xe anh vẫn đậu đó, đèn xe chưa tắt, như đang nhìn theo cô.


Trở về phòng, cô đứng trước gương, áp tay lên má.

Tim vẫn đập nhanh, nhưng nhiều hơn là sự ấm áp: Có thể… anh ấy đã cho cô một chỗ trong lòng rồi?

Nhưng… câu nói của anh ban nãy “nếu cô phát hiện tôi không như cô nghĩ”…

Nó giống như một lời cảnh báo.

Thanh Thanh khẽ siết tay: Dù thế nào… em vẫn không muốn rời khỏi anh.