Sáng hôm sau, Thanh Thanh đến công ty sớm hơn thường lệ. Trời vẫn còn hơi mờ sương, không khí se lạnh khiến cô tỉnh táo hơn.
Vừa đặt túi xuống bàn, cô thấy một tập tài liệu mới trên bàn mình, phía trên có ghi chú bằng nét chữ quen thuộc: Xem trước nội dung trang 5, 12 và 19.
Cô mở ra, phát hiện đây là dự án liên kết giữa Phó thị và một công ty đối tác tên Lâm Hoằng. Cái tên thoáng khiến cô giật mình: Lâm… cũng họ Lâm như cô?
Cô khẽ lắc đầu, tự nhủ chỉ là trùng hợp.
Chưa đầy mười phút sau, Phó Dạ Bạch bước vào. Áo sơ mi trắng, cà vạt đen, gương mặt vẫn lạnh và bình tĩnh.
Cô đứng dậy, giọng nhỏ: Chào buổi sáng ạ.
Anh khẽ gật đầu: Đọc xong chưa?
Dạ… em đang đọc, nhưng… có vài chỗ chưa rõ.
Anh kéo ghế ngồi xuống cạnh cô, cầm lấy tập tài liệu: Trang nào?
Cô chỉ vào trang 12: Ở đây ghi “tạm ngưng hợp tác năm 2019 do tranh chấp quyền sở hữu” – em không rõ chi tiết tranh chấp là gì.
Ánh mắt anh thoáng sẫm lại, nhưng giọng vẫn bình thản: Chuyện cũ, không ảnh hưởng đến nội dung cô cần xử lý.
Dạ…
Cô khẽ cúi đầu, nhưng tim vẫn còn đập nhanh vì ánh mắt ấy.
Trong suốt buổi sáng, Thanh Thanh ngồi tổng hợp số liệu. Mỗi lần cô ngẩng lên, vẫn thấy anh bên bàn làm việc, ánh mắt tập trung, đôi khi nhíu mày suy nghĩ.
Khoảnh khắc ấy, anh vẫn là tổng giám đốc lạnh lùng, khó đoán. Nhưng đêm qua, cô lại thấy anh mệt mỏi, cô đơn và… cần ai đó lắng nghe.
Nghĩ vậy, tim cô chợt mềm đi.
Đến trưa, Trình Du bước vào, đưa thêm hồ sơ cho anh, vô tình để rơi một tờ giấy photo.
Thanh Thanh nhặt giúp, thoáng nhìn thấy tên công ty trên đó: Lâm Hoằng – năm 2019 – “dự án Vịnh Đông thất bại do nội gián”.
Cô thoáng sững người, ngẩng lên. Phó Dạ Bạch liếc thấy, ánh mắt thoáng lạnh: Đừng đọc linh tinh.
Dạ… em xin lỗi ạ.
Anh thu tờ giấy lại, bỏ vào tập hồ sơ, giọng thấp: Việc của cô chỉ cần làm tốt phần mình.
Cô cúi đầu: Em hiểu rồi ạ.
Chiều đó, Thanh Thanh đi photo tài liệu, tình cờ gặp chị Hạ – nhân viên phòng pháp chế.
Chị Hạ cười nhẹ: Em là trợ lý mới của Phó tổng đúng không?
Dạ, vâng ạ.
Chị Hạ hơi hạ giọng: Em biết không, năm đó dự án Vịnh Đông thất bại ầm ĩ lắm, kéo theo cả mấy giám đốc phải nghỉ. Nghe đâu… Phó tổng cũng suýt mất vị trí.
Thanh Thanh hơi run: Tại sao ạ?
Chị Hạ khẽ lắc đầu: Họ nghi có người trong đội anh ấy bán thông tin cho đối thủ. Nhưng sau đó vụ việc bị dừng lại, không ai điều tra tiếp.
Trở lại văn phòng, Thanh Thanh ngồi xuống ghế, tim đập mạnh. Cô nghĩ đến ánh mắt tối sầm của anh khi nhắc chuyện cũ.
Có lẽ… anh từng bị phản bội thật sự.
Nhưng… người đó là ai? Và tại sao vụ việc bị dừng lại?
Tối, tan làm, cô do dự rất lâu trước cửa phòng anh, cuối cùng vẫn gõ nhẹ.
Vào đi.
Anh vẫn ngồi sau bàn làm việc, đèn vàng hắt lên gương mặt nghiêm nghị.
Dạ… em muốn hỏi…
Anh ngước lên, ánh mắt hơi lạnh: Về chuyện buổi sáng?
Dạ… em xin lỗi, em không cố ý nhìn. Chỉ là… em lo lắng…
Phó Dạ Bạch im lặng vài giây, rồi thở ra, giọng dịu đi: Tôi biết cô lo, nhưng không cần để tâm. Việc đó đã qua rồi.
Nhưng… anh có tin ai là người bán thông tin không ạ?
Anh hơi sững người, đôi mắt sâu như biển đêm. Một lúc sau, anh nói chậm rãi: Có những chuyện… biết cũng không thay đổi được gì.
Cô cúi đầu, giọng nhỏ: Em xin lỗi…
Phó Dạ Bạch đứng dậy, bước đến gần, ánh mắt dừng trên gương mặt lo lắng của cô.
Anh nói khẽ: Cô lo cho tôi à?
Dạ…
Anh thoáng mỉm cười, rất nhẹ: Tôi không yếu đuối đến vậy đâu.
Nhưng…
Anh nhìn sâu vào mắt cô: Nếu tôi thật sự có quá khứ phức tạp, cô còn muốn ở cạnh tôi không?
Cô hít một hơi, giọng run: Em… vẫn muốn ở cạnh anh.
Dù thế nào, trong lòng em, anh vẫn là người tốt.
Ánh đèn phản chiếu lên mắt anh, làm lộ rõ vẻ dịu dàng thoáng qua.
Ngốc. Anh khẽ nói.
Một lúc sau, anh quay đi, giọng trở lại bình tĩnh: Về đi. Đừng nghĩ nữa.
Dạ…
Cô bước ra cửa, nhưng khi tay vừa chạm tay nắm, anh bất ngờ gọi: Lâm Thanh Thanh.
Dạ?
Anh nhìn cô, giọng chậm: Tôi biết… cô không giống họ.
Trái tim cô run lên, mắt cay cay.
Dạ… em cảm ơn anh.
Đêm đó, cô ngồi trên giường, nhớ lại câu “Tôi biết… cô không giống họ”.
Ánh mắt anh lúc ấy, buồn nhưng cũng đầy tin tưởng.
Dưới lớp vỏ lạnh lùng kia, anh cũng chỉ là một người đàn ông từng bị phản bội, đang cố học lại cách tin tưởng một người khác.
Và cô… sẵn sàng là người ấy.