MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Nơi AnhChương 15: Manh mối từ một con số

Hơi Ấm Nơi Anh

Chương 15: Manh mối từ một con số

935 từ · ~5 phút đọc

Sáng sớm, Thanh Thanh đến công ty sớm như thường lệ. Hành lang dài còn vắng người, chỉ có tiếng giày cô vang lên nhè nhẹ trên sàn đá.

Hôm nay, cô phải kiểm tra và đối chiếu dữ liệu cũ của dự án Vịnh Đông, để chuẩn bị cho cuộc họp nội bộ.

Mở máy tính, trước mặt cô là bảng số liệu khô khan, hàng nghìn con số, cột ngày tháng, khoản chi…

Nhưng giữa vô vàn dòng dữ liệu ấy, cô chợt nhận ra một chi tiết nhỏ: có một khoản chi đặc biệt vào tháng 6 năm đó, ghi nhận “chi phí tiếp khách đặc biệt”, số tiền không lớn nhưng… người ký tên phê duyệt là cấp dưới thân cận của Phó Dạ Bạch khi ấy – Trần Hạo.


Tim cô đập mạnh. Cái tên Trần Hạo… Thanh Thanh nhớ mơ hồ đã từng nghe từ miệng đồng nghiệp, rằng anh ta từng là trợ lý thân tín của Phó tổng, nhưng sau đó rời đi đột ngột.

Cô ghi chú riêng lại, tay hơi run.

Có thể nào… Trần Hạo chính là người đã bán thông tin?


Cuộc họp nội bộ bắt đầu. Phó Dạ Bạch ngồi ở đầu bàn, ánh mắt sắc bén.

Thanh Thanh trình bày phần số liệu mình kiểm tra. Khi đến mục “chi phí tiếp khách đặc biệt”, giọng cô hơi run: Ở đây… em phát hiện một khoản chi không rõ lý do.

Cả phòng thoáng im lặng.

Phó Dạ Bạch ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên mặt cô: Khoản nào?

Dạ… tháng 6, người ký là Trần Hạo.

Anh hơi sững người, ánh mắt thoáng tối lại.


Kết thúc họp, mọi người rời đi dần. Thanh Thanh còn đang thu dọn tài liệu thì Phó Dạ Bạch gọi: Cô ở lại.

Dạ…

Anh đứng dậy, bước chậm đến gần, giọng thấp: Tại sao cô chú ý đến khoản chi đó?

Cô nắm chặt tay: Em chỉ… muốn kiểm tra kỹ. Em không cố ý nhắc đến Trần Hạo trước mặt mọi người.

Anh nhìn cô vài giây, ánh mắt trầm lại: Tôi biết.


Anh dựa nhẹ tay lên mép bàn, hơi cúi xuống, giọng thấp đến mức chỉ cô nghe: Tôi từng coi anh ta như người nhà.

Thanh Thanh ngẩng lên, mắt hơi ướt: Em… xin lỗi.

Phó Dạ Bạch nhắm mắt một lúc, rồi mở ra, giọng bình tĩnh hơn: Nhưng đúng là năm đó, chỉ có anh ta đủ cơ hội để làm.


Cô khẽ nói: Vậy… anh có nghĩ nên điều tra lại không?

Anh hơi mỉm cười, rất nhạt: Tôi vẫn luôn cho người tìm anh ta. Nhưng Trần Hạo biến mất hoàn toàn, như chưa từng tồn tại.

Thanh Thanh siết tay: Em… có thể giúp gì không?

Anh nhìn sâu vào mắt cô, ánh đèn phản chiếu lên đồng tử đen thẳm: Tôi không muốn cô bị kéo vào chuyện này.

Nhưng… em muốn ở cạnh anh.


Anh thoáng sững người. Trong khoảnh khắc ấy, vẻ lạnh lùng biến mất, chỉ còn lại ánh nhìn dịu dàng đến lạ.

Cô không dám thở mạnh, chỉ sợ anh sẽ lại lùi xa.

Nhưng rồi, anh khẽ đưa tay, chạm vào tóc cô, giọng trầm khàn: Ngốc…


Buổi tối, Thanh Thanh trở về phòng, đầu óc vẫn quay cuồng vì ánh mắt và giọng nói ấy.

Cô mở máy tính, dò lại dữ liệu cũ, hy vọng tìm thêm manh mối.

Bất ngờ, cô phát hiện thêm một điều: trước khi biến mất, Trần Hạo từng chuyển một khoản tiền nhỏ vào tài khoản cá nhân – nhưng người nhận lại là một công ty dịch vụ truyền thông tên lạ.

Cô ghi nhanh ra giấy, tim đập mạnh: Có lẽ đây là đầu mối.


Hôm sau, cô gom hết can đảm, cầm mảnh giấy gõ cửa phòng Phó Dạ Bạch.

Anh đang xem tài liệu, ngẩng lên: Có chuyện gì?

Cô đưa mảnh giấy: Em… tìm thấy cái này.

Anh nhận lấy, ánh mắt hơi đổi: Cô làm khi nào?

Dạ… đêm qua. Em nghĩ… có thể điều tra từ công ty truyền thông này.

Anh nhìn cô rất lâu, im lặng đến mức cô nghe rõ nhịp tim mình.


Cuối cùng, anh khẽ thở ra, giọng thấp: Tôi đã bảo cô đừng dính vào.

Nhưng…

Anh ngắt lời, giọng trầm xuống: Nhưng cảm ơn.

Ánh mắt anh lúc ấy phức tạp: vừa trách, vừa đau lòng, lại xen lẫn chút ấm áp.


Anh đặt mảnh giấy lên bàn, bước đến gần, khoảng cách chỉ còn nửa bước chân.

Giọng anh nhỏ đến mức chỉ cô nghe: Lần sau… đừng thức khuya như vậy nữa.

Dạ…

Anh hơi cúi xuống, như muốn nói thêm, nhưng cuối cùng chỉ khẽ chạm tay lên tóc cô: Cô làm tốt lắm.


Cô ngước lên, mắt chạm mắt anh, trái tim đập mạnh.

Nhưng anh nhanh chóng quay đi, giọng trở lại bình tĩnh: Ra ngoài đi, tôi còn phải gọi điện.

Dạ…

Cô bước ra, lòng vẫn ngổn ngang cảm xúc: vui mừng vì anh khen, lo lắng vì chuyện Trần Hạo, và… thêm một lần nữa, cảm nhận rõ rệt khoảng cách mong manh giữa họ.


Buổi tối, Trình Du nhắn cho cô: Ngày mai Phó tổng có chuyến công tác ngắn, cô chuẩn bị đi cùng nhé.

Cô ngạc nhiên: Đi cùng?

Dạ, Phó tổng muốn cô mang hồ sơ và ghi chép. Chuẩn bị từ sáng sớm nhé.


Cô buông điện thoại, tim đập nhanh: Đi cùng… có nghĩa là sẽ bên anh cả ngày.

Nhưng… có lẽ chuyến đi này cũng sẽ mở ra thêm nhiều sự thật mà cô chưa biết.


Trước gương, cô khẽ thì thầm: Em hứa… dù quá khứ của anh thế nào, em cũng không lùi bước.

Dù chỉ là một trợ lý nhỏ bé, em vẫn muốn che chở anh, theo cách của riêng mình.