Sau buổi tiệc ấy, Thanh Thanh gần như thức cả đêm. Cô nằm trên giường, mắt mở to nhìn trần nhà tối om, tim vẫn còn đập nhanh. Trong đầu cứ vang lên câu anh nói: Tôi cần một người bên cạnh mà tôi tin được.
Cô biết rõ, vị trí trợ lý này chỉ là công việc. Nhưng khi nghe anh giới thiệu trước bao nhiêu người, giọng điệu bình thản, ánh mắt dừng lại trên cô... Thanh Thanh cảm giác như có gì đó thật khác.
Sáng hôm sau, thành phố đón bình minh bằng cơn gió dịu nhẹ. Thanh Thanh đến sớm, pha sẵn cà phê cho anh. Khi Phó Dạ Bạch bước vào, cô khẽ nói: Chào buổi sáng ạ.
Ừ. Anh gật đầu, ngồi xuống ghế, mở laptop.
Anh có vẻ mệt, quầng mắt hơi thâm. Thanh Thanh lưỡng lự rồi hỏi nhỏ: Anh… không ngủ được ạ?
Phó Dạ Bạch thoáng ngẩng lên, nhìn cô vài giây, ánh mắt dịu lại: Ừ, gần đây tôi bị mất ngủ.
Dạ… em từng nghe nói uống trà hoa cúc buổi tối sẽ dễ ngủ hơn…
Anh im lặng, rồi bất ngờ gật đầu: Được, cô pha thử xem.
Thanh Thanh mỉm cười khẽ: Vâng ạ.
Cô chạy xuống căn tin, mua ít trà hoa cúc. Tay hơi run khi pha, sợ quá đậm hay quá nhạt. Nhưng lúc đặt lên bàn, Phó Dạ Bạch cầm lên uống một ngụm, không nói gì, chỉ nhìn cô bằng ánh mắt lạ lùng.
Ánh mắt ấy… không còn lạnh như trước, mà có chút dịu dàng, ấm áp khiến cô thấy bối rối.
Buổi trưa, công ty bận rộn hơn bình thường. Một đoàn đối tác Hồng Kông sang thăm, Phó Dạ Bạch phải tiếp đón cùng Trình Du và vài quản lý cấp cao. Thanh Thanh được dặn theo sát, hỗ trợ ghi chép.
Trong phòng họp rộng lớn, ánh đèn trắng phản chiếu lên gương mặt anh càng thêm nghiêm nghị. Anh nói tiếng Anh trôi chảy, giọng đều và trầm, từng câu chữ chắc chắn.
Thanh Thanh ngồi góc bàn, chăm chú ghi chép, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn anh. Trong khoảnh khắc, cô bỗng nhận ra: hình như… mình thích anh mất rồi.
Ý nghĩ ấy làm cô sững lại. Tim đập mạnh đến mức tay cầm bút cũng run lên.
Cuối buổi họp, Phó Dạ Bạch gọi nhỏ: Lát nữa đi cùng tôi gặp giám đốc Chu, đừng để lộ vẻ lúng túng.
Dạ… em hiểu.
Anh nhìn cô, khẽ mím môi: Cô làm tốt lắm.
Chỉ ba chữ ngắn ngủi, nhưng khiến cô như có thêm dũng khí.
Buổi tối, trời đổ mưa nhỏ. Thành phố nhòe đi sau lớp kính xe. Trên xe chỉ có hai người, không gian yên tĩnh đến ngột ngạt.
Thanh Thanh liếc sang, thấy anh tựa lưng ghế, mắt nhắm hờ. Gương mặt dưới ánh đèn đường trông mệt mỏi, nhưng sống mũi cao và đường nét kiên nghị khiến anh càng thêm cuốn hút.
Cô cúi đầu, tay siết chặt túi xách để ngăn tiếng tim đập quá rõ.
Bất ngờ, Phó Dạ Bạch mở mắt, bắt gặp ánh mắt cô. Thanh Thanh giật mình, quay đi, mặt nóng ran.
Nhìn gì vậy? Giọng anh thấp, không rõ là nghiêm hay trêu.
Dạ… không có gì ạ. Em chỉ…
Anh nhìn cô vài giây, môi khẽ nhếch: Nhìn cũng được. Tôi không cấm.
Thanh Thanh càng đỏ mặt hơn, cúi đầu đến mức gần chạm ngực.
Xe dừng trước một nhà hàng kiểu Trung sang trọng. Mùi trà hoa, đèn lồng đỏ treo dọc lối đi. Giám đốc Chu đón tận cửa, mắt nhìn Thanh Thanh một lượt rồi cười: Đây là trợ lý mới? Xinh xắn thật.
Cô cúi chào, giọng nhỏ: Chào anh ạ.
Phó Dạ Bạch chỉ nói gọn: Vào thôi.
Suốt bữa ăn, anh thi thoảng hỏi nhỏ cô vài con số, lịch hẹn. Thanh Thanh đáp nhanh, cố giữ bình tĩnh. Giám đốc Chu cười khà khà: Tổng giám đốc đào đâu ra trợ lý trẻ thế này, lại lanh lẹ ghê.
Ánh mắt ấy khiến Thanh Thanh hơi khó chịu. Nhưng Phó Dạ Bạch chỉ liếc qua, giọng trầm xuống: Cô ấy làm việc rất nghiêm túc.
Chỉ một câu ngắn ngủi, nhưng đủ để giám đốc Chu thu lại nụ cười nửa đùa nửa dò xét.
Ra về, trời vẫn lất phất mưa. Thanh Thanh khẽ nói: Cảm ơn anh… vì đã nói đỡ cho em.
Không cần cảm ơn. Tôi chỉ nói sự thật.
Giọng anh vẫn lạnh, nhưng không hiểu sao cô lại thấy yên tâm.
Đêm đó, về phòng, Thanh Thanh ngồi trên giường, tay ôm gối. Cô nhớ lại từng ánh mắt anh nhìn mình, từng lời khen, từng cử chỉ nhỏ.
Cô biết, với anh, mình chỉ là trợ lý, có thể thay bất cứ lúc nào. Nhưng trái tim lại không nghe lời. Nó vẫn đập nhanh, vẫn hy vọng.
Cô bật cười tự trêu mình: Mình thật ngốc…
Nhưng rồi, cô siết tay lại. Dù chỉ là trợ lý, cô vẫn muốn làm thật tốt, ở bên anh lâu hơn một chút.
Sáng hôm sau, Thanh Thanh đến công ty sớm. Phó Dạ Bạch ngồi bên cửa sổ, tay cầm ly trà hoa cúc cô pha hôm trước.
Thấy cô bước vào, anh ngẩng lên, ánh mắt lướt qua rồi dừng lại.
Hôm nay cô cột tóc gọn hơn, mặc váy công sở nhã nhặn. Nhìn thoáng qua, cô giống một trợ lý thực thụ, không còn nét lúng túng như trước.
Tốt. Anh nói khẽ.
Thanh Thanh ngẩn ra: Dạ?
Anh nhìn thẳng: Tôi thích người bên cạnh tôi gọn gàng, chuyên nghiệp.
Dạ… em sẽ nhớ ạ.
Anh gật đầu, môi khẽ động như muốn cười, nhưng rồi chỉ cúi xuống tập tài liệu.
Cô bước ra, trái tim đập nhanh, mặt hơi nóng. Trong ánh mắt anh vừa rồi… là tán thưởng hay chỉ là sự hài lòng của một ông chủ?
Cô không rõ. Nhưng chỉ cần một câu “tốt” cũng đủ làm cô vui cả ngày.
Buổi chiều, công ty đón thêm một đoàn khách quan trọng. Phó Dạ Bạch dặn cô đi cùng. Trong lúc chờ ở sảnh, có nhân viên nữ khác nhìn cô, ánh mắt phức tạp.
Cô ta thì thầm với người bên cạnh: Thấy chưa, tổng giám đốc chưa từng để trợ lý đi sát như vậy.
Thanh Thanh nghe rõ, tim khẽ se lại. Nhưng cô chỉ cúi đầu, bước theo anh.
Trên đường về, Phó Dạ Bạch bỗng hỏi: Cô nghe thấy gì không?
Dạ?
Những lời bàn tán ấy.
Thanh Thanh do dự, rồi thành thật: Em… nghe thấy. Nhưng… em không để tâm ạ.
Anh khẽ gật đầu, ánh mắt dịu lại: Tốt.
Thanh Thanh nhìn anh, môi mấp máy, nhưng không dám hỏi thêm.
Xe lướt nhanh qua phố, đèn chiều hắt lên gương mặt anh: lạnh lùng, kiêu ngạo… và có gì đó, rất cô độc.