Cuối tuần ấy, trời mưa suốt từ sáng đến chiều, mưa rả rích như giăng một tấm màn mỏng phủ lên thành phố. Thanh Thanh ngồi trong phòng làm việc, bên ngoài cửa kính chỉ thấy những vệt nước chảy dài.
Cô tranh thủ gọi về cho mẹ. Mẹ nói em trai đã đỡ sốt, bác sĩ bảo cần ở lại bệnh viện theo dõi thêm vài ngày. Nghe vậy, cô thở phào nhẹ nhõm, giọng cũng tươi hơn.
Cúp máy, cô ngẩng lên, chợt thấy Phó Dạ Bạch đang đứng bên cửa sổ phòng làm việc, bóng anh hơi mờ sau lớp kính. Anh đứng im, tay đút túi quần, ánh mắt như nhìn rất xa, đến tận nơi nào đó cô không thể chạm tới.
Không hiểu sao, Thanh Thanh bỗng thấy tim mình se lại.
Cô bước ra ngoài, khẽ gõ cửa. Vào đi. Giọng anh trầm thấp, vẫn lạnh như thường lệ.
Cô cầm một cốc trà hoa cúc mới pha, đặt lên bàn: Trời mưa, uống cái này cho ấm ạ.
Anh ngẩng lên, nhìn cô vài giây. Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt anh không còn lạnh lùng, mà như nhuốm chút mệt mỏi và… buồn.
Cảm ơn. Anh nói nhỏ, giọng dịu đi.
Dạ… không có gì ạ.
Thanh Thanh do dự một lát, rồi hỏi nhỏ: Hôm nay… anh có vẻ không vui?
Anh im lặng rất lâu. Cô suýt tưởng mình lỡ lời, đang định xin lỗi thì anh bỗng cất tiếng: Hôm nay là ngày giỗ mẹ tôi.
Cô sững lại, ngỡ ngàng. Anh ít khi nhắc chuyện gia đình, đây là lần đầu tiên cô nghe.
Em… xin lỗi ạ.
Không sao. Anh khẽ nói, ánh mắt dõi ra ngoài trời mưa.
Cô không biết nên nói gì thêm, chỉ đứng lặng im bên cạnh. Một lúc sau, anh thở ra, giọng thấp đến mức như chỉ nói cho chính mình nghe: Bà mất khi tôi còn rất nhỏ.
Thanh Thanh khẽ cúi đầu, tay siết nhẹ vạt áo. Cô không dám hỏi thêm, nhưng trong lòng bỗng thấy đau thay anh.
Một người đàn ông mạnh mẽ, lạnh lùng như vậy, hóa ra cũng có một vết sẹo không lành.
Buổi chiều, mưa ngớt, trời vẫn âm u. Phó Dạ Bạch bảo cô cùng đi kiểm tra dự án mới. Xe chạy ra ngoại ô, nơi tòa cao ốc đang xây dở.
Gió lạnh thổi qua công trường rộng lớn, mùi xi măng và bụi vôi thoảng trong không khí. Thanh Thanh bước sát bên anh, váy công sở bị gió tạt dính vào người, khiến cô hơi ngượng.
Phó Dạ Bạch không nói gì nhiều, chỉ thi thoảng quay sang dặn cô ghi chú vài chi tiết. Giọng anh vẫn bình thản, nhưng ánh mắt có chút căng thẳng khi nhìn tiến độ thi công.
Khi họ rời công trường, trời lại lất phất mưa. Thanh Thanh vừa che ô, vừa lo nhìn đường bùn đất. Bất ngờ cô trượt chân, suýt ngã.
Bàn tay anh nhanh như chớp nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đứng vững.
Cẩn thận. Giọng anh trầm và ngắn gọn.
Dạ… cảm ơn anh ạ.
Cô đỏ mặt, nhìn bàn tay anh vẫn giữ lấy tay mình. Trong khoảnh khắc ấy, tim cô đập loạn, như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Anh nhận ra, buông tay ra chậm rãi, rồi quay đi. Trên xe, cả hai im lặng một lúc lâu. Không khí ngột ngạt, chỉ nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên kính.
Thanh Thanh liếc sang, bắt gặp ánh mắt anh nhìn ra cửa, lông mày hơi nhíu, như đang suy nghĩ gì đó.
Cô chợt hỏi nhỏ: Hồi nhỏ… anh có vui không?
Anh khẽ nghiêng đầu, hơi bất ngờ vì câu hỏi của cô.
Không. Giọng anh ngắn gọn, nhưng không quá lạnh.
Thanh Thanh mím môi: Em… xin lỗi.
Không cần xin lỗi. Tôi không giỏi nói chuyện, cũng không muốn kể nhiều. Nhưng… hôm nay nói ra rồi, cũng nhẹ hơn một chút.
Cô ngạc nhiên ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh: sâu, đen và lạ lùng dịu dàng.
Buổi tối, về đến công ty, Trình Du đưa cho Thanh Thanh một tập tài liệu, nói: Tổng giám đốc dặn cô xem trước, mai sẽ họp sớm.
Dạ… em cảm ơn anh.
Trình Du nhìn cô, mỉm cười: Cô ở đây chưa lâu mà đã được anh ấy tin vậy, quả thật hiếm đấy.
Em… chỉ cố gắng làm tốt thôi ạ.
Trình Du gật đầu, ánh mắt như muốn nói gì thêm nhưng lại thôi.
Thanh Thanh mang tài liệu về phòng, ngồi bên bàn đọc đến khuya. Mắt cay xè, nhưng cô vẫn cố gắng hiểu hết những thuật ngữ, con số.
Vì cô biết, nếu muốn ở lại bên anh, cô phải xứng đáng hơn, giỏi hơn, chứ không chỉ dựa vào sự thương hại hay may mắn.
Đêm muộn, cô ra ban công, gió đêm lạnh phả vào mặt. Ánh đèn thành phố lấp lánh như biển sao. Cô khẽ nhắm mắt, tay đặt lên ngực.
Thì ra, chỉ cần một câu “cẩn thận” của anh, một ánh mắt dịu dàng của anh, cũng đủ làm cô nhớ mãi.
Sáng hôm sau, cô đến sớm, đặt ly trà hoa cúc mới trên bàn anh. Khi Phó Dạ Bạch bước vào, thấy cô đứng đó, anh dừng lại thoáng chốc.
Ngủ được không? Anh hỏi.
Dạ… cũng được ạ. Còn anh?
Anh gật đầu: Uống trà hoa cúc, dễ ngủ hơn thật.
Nghe vậy, cô mỉm cười. Nụ cười rất nhẹ, nhưng lại khiến anh thoáng ngẩn ra, như bị cuốn vào.
Anh nhanh chóng dời mắt, mở tập tài liệu. Nhưng giọng nói lại dịu đi: Cảm ơn.
Thanh Thanh cúi đầu, tim ấm lên.
Buổi chiều, trong cuộc họp, cô ngồi sau lưng anh, ghi chép. Lúc anh quay lại lấy hồ sơ, mắt họ chạm nhau. Cô vội cúi xuống, nhưng anh chỉ mỉm cười nhạt, mắt lướt qua như có chút yên tâm.
Đó là lần đầu tiên cô thấy anh cười, dù chỉ rất khẽ.
Cô ngây người một lúc, rồi chợt nhận ra: anh cũng đang dần mở lòng, dù chỉ là một chút.
Và thế là… cô lại càng muốn ở bên anh lâu hơn.