MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Từ Những Mảnh VỡChương 10

Hơi Ấm Từ Những Mảnh Vỡ

Chương 10

1,055 từ · ~6 phút đọc

Mùa đông năm nay đến sớm, cái rét hanh hao khiến gỗ trong xưởng của Quân đôi khi phát ra những tiếng tách khẽ khàng vì co ngót. Trong không khí bắt đầu phảng phất mùi mứt gừng và trà ấm, một người phụ nữ lớn tuổi, gương mặt hiền từ nhưng mang đậm nét u buồn của người Tràng An cũ, chậm rãi bước vào tiệm.

Bà đặt lên bàn một chiếc bọc vải điều. Khi lớp vải mở ra, hiện lên một chiếc khuôn bánh trung thu bằng gỗ thị, loại gỗ chuyên dụng để làm khuôn bánh vì độ bền và mùi thơm đặc trưng. Thế nhưng, thời gian và sự bỏ bê đã tàn phá nó nặng nề. Một góc của hoa văn bông sen đã bị mối mọt đục rỗng, để lại những lỗ li ti như tổ ong, và phần cán cầm đã gãy lìa.

"Đây là chiếc khuôn cuối cùng của hiệu bánh 'Nguyệt Cầm' phố cổ," bà lão khẽ nói, ngón tay run rẩy lướt qua những đường chạm khắc đã mờ dấu. "Gia đình tôi từng sống bằng nghề làm bánh, nhưng sau một biến cố lớn, hiệu bánh đóng cửa, con cháu mỗi đứa một phương. Giờ tôi già rồi, chỉ muốn làm lại một mẻ bánh nướng đúng vị ngày xưa để thắp hương cho tổ tiên, nhưng cái khuôn này... nó không còn ra hình thù gì nữa."

An nhìn chiếc khuôn, lòng trào dâng một sự kính trọng xen lẫn xót xa. Với những gia đình nghề truyền thống, cái khuôn không chỉ là công cụ, nó là "vốn liếng" tinh thần, là dấu ấn của một dòng họ. Cô khẽ gọi:

"Anh Quân ơi, anh sang đây một chút."

Quân buông chiếc đục, lau vội mồ hôi trên trán rồi bước sang. Khi nhìn thấy chiếc khuôn gỗ thị, mắt anh sáng lên một vẻ thành kính. Anh cầm nó lên, đưa sát mũi ngửi mùi gỗ cũ rồi khẽ lắc đầu:

"Gỗ thị này đã chết hẳn rồi bà ạ. Mối ăn sâu vào tận lõi, nếu chỉ trám lại thông thường, khi ép bánh, lực tay sẽ làm nó vỡ vụn ngay."

Bà lão thở dài, ánh mắt tắt lịm: "Vậy là hương vị Nguyệt Cầm thực sự mất rồi sao?"

An nhìn Quân, rồi nhìn bà lão. Cô nhớ đến những mảnh gốm vỡ được gắn bằng vàng, nhớ đến chiếc áo dài nở hoa từ vết cắt. Cô nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà: "Bà đừng lo. Anh Quân sẽ phục dựng lại phần xương gỗ, còn cháu sẽ dùng kỹ thuật tráng men lạnh để tái tạo lại hoa văn. Chúng cháu sẽ không chỉ làm nó đẹp, mà sẽ làm nó 'sống' lại để bà có thể làm bánh được."

Cuộc "phẫu thuật" cho chiếc khuôn bắt đầu. Quân đảm nhận phần khó nhất: làm sạch tổ mối. Anh dùng những chiếc dùi siêu nhỏ để nạo vét hết phần gỗ mục, sau đó dùng một loại nhựa cây tự nhiên trộn với mùn gỗ thị lâu năm để "tái cấu trúc" lại những phần đã mất. Anh làm việc tỉ mẩn đến mức hơi thở cũng nhịp nhàng theo từng đường chạm.

Về phần An, cô đối mặt với đóa sen đã bị mọt ăn mất một nửa cánh. Thay vì đắp gỗ, cô quyết định dùng men sứ trắng tráng một lớp mỏng vào lòng khuôn, sau đó dùng bột đá thạch anh pha với mật ong và nhựa thực vật — một hỗn hợp an toàn cho thực phẩm — để đúc lại hình dáng cánh sen.

"Tại sao lại dùng men sứ hả An?" Quân hỏi khi thấy cô đang mài lớp men bóng loáng.

"Để khi ép bánh, bột sẽ không bị dính vào những vết nứt cũ, và đóa sen sẽ hiện lên sắc nét hơn cả lúc ban đầu," An giải thích, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui sáng tạo. "Bà lão cần một mẻ bánh đẹp, chứ không chỉ là một cái khuôn để ngắm."

Đêm cuối cùng trước khi bàn giao, Quân sang tiệm giúp An lắp lại phần cán gỗ trắc mới vào thân khuôn gỗ thị cũ. Sự kết hợp giữa màu nâu sáng của gỗ thị và màu đen sẫm của gỗ trắc tạo nên một vẻ đẹp vừa cổ kính vừa vững chãi.

Sáng hôm sau, bà lão quay lại. Nhưng bà không đi tay không, bà mang theo một thau bột đã nhào sẵn và một bát nhân thập cẩm thơm nồng mùi lá chanh, mỡ gáy và hạt sen. Bà muốn thử chiếc khuôn ngay tại tiệm.

Trước sự chứng kiến của An và Quân, đôi bàn tay già nua của bà lão thoăn thoắt nặn bột, tra nhân, rồi đặt vào lòng khuôn. Bà nhấn một lực vừa đủ, rồi khẽ gõ nhẹ chiếc khuôn vào mép bàn gỗ.

Cạch.

Một chiếc bánh tròn trịa rơi ra. Trên mặt bánh, đóa sen hiện lên thanh thoát, từng cánh hoa rõ rệt, sống động như vừa hái từ dưới hồ lên. Bà lão nhìn chiếc bánh, rồi nhìn chiếc khuôn, bật khóc nức nở.

"Đúng rồi... chính là nó. Mùa trăng của cha tôi, của mẹ tôi... đã về rồi."

Chiều hôm đó, con ngõ 42 ngào ngạt mùi bánh nướng từ lò than nhỏ của bà lão. Bà chia cho An và Quân mỗi người một chiếc bánh còn nóng hổi. Miếng bánh mang vị ngọt thanh của đường phèn, vị bùi của hạt sen và một chút cay nồng của gừng — cái vị của sự kiên trì và lòng trắc ẩn.

Khi bà lão đi khuất, Quân ngồi bên hiên tiệm, bẻ đôi chiếc bánh chia cho An.

"An này," Quân nói, giọng anh trầm ấm trong buổi chiều đông. "Cô có thấy không? Chúng ta không chỉ sửa đồ vật. Chúng ta đang giữ cho những kỷ niệm không bị mục nát."

An nhấp một ngụm trà, tựa đầu vào bức tường gạch cũ. "Anh nói đúng. Đôi khi, một cái khuôn rỗng cũng có thể chứa đựng cả một đại dương tình cảm."

Phía ngoài phố, dòng người vẫn hối hả ngược xuôi, nhưng trong con ngõ nhỏ này, dường như có một mùa trăng muộn đang tỏa sáng giữa ban ngày, sưởi ấm những trái tim vừa tìm lại được gốc rễ của mình.