MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Từ Những Mảnh VỡChương 9

Hơi Ấm Từ Những Mảnh Vỡ

Chương 9

1,068 từ · ~6 phút đọc

Cái lạnh đầu đông bắt đầu len lỏi vào từng kẽ gạch của con ngõ 42, mang theo hơi ẩm từ sông Hồng thổi vào. An phải khoác thêm chiếc áo len cũ, đôi bàn tay cô hơi cứng lại vì lạnh, nhưng nhịp làm việc vẫn đều đặn. Sáng nay, tiệm không đón những người phụ nữ quý phái hay những ông lão hoài cổ, mà là một chàng trai trẻ với khuôn mặt thông minh nhưng gầy gò, đôi mắt quầng thâm như thiếu ngủ dài ngày.

Cậu tên là Nam, sinh viên năm cuối ngành Vật lý Thiên văn. Đặt lên bàn một bọc vải bạt dày, Nam cẩn thận mở ra, để lộ một chiếc kính thiên văn khúc xạ bằng đồng đã cũ kỹ, lớp vỏ bị móp méo vài chỗ và điều tồi tệ nhất là thấu kính mục tiêu — "con mắt" của chiếc kính — đã bị một vết nứt xuyên tâm chạy dài.

"Cha em là một giáo viên dạy Lý ở vùng núi," Nam nói, giọng khàn đặc. "Ông đã dành dụm cả đời để mua chiếc kính này cho em, để em có thể đứng ở bản làng mà nhìn thấy những vì sao của thành phố. Trước khi mất, ông dặn em phải luôn nhìn xa hơn những khốn khó trước mắt. Nhưng trong một lần chuyển nhà trọ, người ta đã làm rơi nó."

An đón lấy chiếc kính. Cô nhìn qua thấu kính, hình ảnh vạn vật qua vết nứt bị khúc xạ thành những mảng rời rạc, méo mó. Sửa chữa quang học là một lĩnh vực hoàn toàn khác biệt với gốm sứ hay vải vóc. Thấu kính là sự tinh khiết tuyệt đối, bất kỳ một vết gắn nào dù nhỏ nhất cũng sẽ tạo ra bóng ma trong tầm nhìn.

"Sửa cái này... chị không thể làm nó liền lại như cũ được, Nam ạ," An thành thật. "Bất cứ loại keo nào cũng sẽ làm sai lệch tiêu cự."

Nam cúi đầu, bàn tay cậu siết chặt vạt áo: "Em biết. Nhưng em không cần nó hoàn hảo để đi nghiên cứu chuyên nghiệp. Em chỉ muốn... một lần nữa được nhìn qua con mắt mà cha em đã từng nhìn. Em cảm thấy như mình đang làm mất đi tầm nhìn của ông ấy."

An nhìn vào sự tuyệt vọng trong mắt chàng trai trẻ, rồi cô nhìn sang xưởng mộc đối diện. Quân đang đứng đó, dựa lưng vào khung cửa, tay vân vê một mẩu gỗ vụn. Anh đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện. Quân bước sang, dáng vẻ vững chãi như một cây cổ thụ.

"Nếu thấu kính không thể hoàn hảo, thì hãy làm cho nó trở nên đặc biệt theo cách khác," Quân lên tiếng, ánh mắt anh nhìn An như một lời gợi ý.

An hiểu ý anh. Cô nhớ đến một nguyên lý trong nghệ thuật: nếu không thể giấu đi khuyết điểm, hãy biến nó thành một phần của kiến trúc. "Nam, chị sẽ thử dùng một kỹ thuật ghép quang học đặc biệt. Chị sẽ không dán đè lên vết nứt, mà sẽ dùng một loại nhựa resin có chiết suất gần bằng thủy tinh, pha thêm một chút bột thạch anh tím cực mịn. Khi em nhìn vào những ngôi sao, vết nứt sẽ không mất đi, nhưng nó sẽ lọc ánh sáng để những vì sao ấy mang một sắc tím dịu nhẹ của hoàng hôn vùng cao — nơi cha em từng đứng."

Quân gật đầu, anh đặt tay lên vai Nam: "Còn phần chân đế bị gãy và vỏ đồng bị móp, để tôi. Tôi sẽ làm cho nó một cái giá đỡ bằng gỗ trắc, đủ nặng để giữ cho tầm nhìn của cậu không bị rung rinh trước gió."

Suốt tuần đó, Tiệm Chắp Vá và xưởng mộc đối diện cùng nhịp nhàng làm việc. An dành hàng giờ đồng hồ để mài dũa mép của vết nứt thấu kính, tỉ mẩn như đang phẫu thuật cho một sinh linh. Cô phải tính toán sao cho lượng nhựa resin vừa đủ để không làm dày thấu kính, đồng thời bột thạch anh phải được tán đều để không gây nhiễu ảnh.

Bên kia đường, tiếng bào gỗ của Quân vang lên đều đặn. Anh chọn những khúc gỗ trắc già nhất, mài nhẵn đến mức bóng loáng, rồi khắc lên đó hình ảnh những chòm sao đại diện cho lòng kiên trì.

Vào đêm thứ bảy, khi bầu trời Hà Nội hiếm hoi thoát khỏi lớp sương mù để lộ ra những vì sao lấp lánh, Nam quay lại. An và Quân dẫn cậu lên sân thượng của khu tập thể cũ đầu ngõ. Chiếc kính thiên văn giờ đây đứng kiêu hãnh trên chân đế gỗ trắc nâu trầm. Vết nứt trên thấu kính không còn là một vết sẹo xấu xí, mà trông như một tia chớp tím nhỏ xíu nằm ẩn mình trong lòng thủy tinh.

Nam run run đặt mắt vào thị kính. Cậu đứng im lìm rất lâu. Qua thấu kính đã được "chắp vá", mặt trăng hiện lên với những hố đen huyền bí, và xung quanh nó, những vì sao xa xôi lấp lánh một màu tím nhạt, thanh khiết và dịu dàng như ký ức về người cha trong chiếc áo đại bát cũ.

"Cha ơi..." Nam thì thầm, vai cậu rung lên. "Con thấy rồi. Thế giới vẫn đẹp, dù chúng ta nhìn nó qua những vết thương."

An đứng cạnh Quân, bàn tay họ vô tình chạm vào nhau trong bóng tối. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay thô ráp của anh truyền sang cô, xua tan cái lạnh của mùa đông. Cô nhận ra rằng, chức năng của chiếc kính không phải là phóng đại vật thể, mà là phóng đại niềm tin.

"Cảm ơn anh Quân," An khẽ nói.

"Cảm ơn cô vì đã không từ chối," Quân siết nhẹ tay cô. "Đôi khi, người ta chỉ cần một điểm tựa để nhìn xa hơn nỗi đau của chính mình."

Phía trên cao, những vì sao vẫn lặng lẽ tỏa sáng, không màng đến việc thế giới dưới này có bao nhiêu mảnh vỡ. Bởi vì chúng biết, ở đâu đó trong những con ngõ nhỏ, vẫn có những người thợ đang tỉ mẩn dùng tình yêu và vàng bạc để gắn lại những giấc mơ.