Cơn mưa ngoài kia vẫn dai dẳng, kéo theo cái se lạnh len lỏi qua từng khe cửa. An kéo chụp đèn xuống thấp hơn một chút, ánh sáng vàng hội tụ lại trên mặt bàn, soi rõ từng linh kiện li ti của chiếc hộp nhạc. Cô hít một hơi thật sâu, dùng chiếc nhíp gắp từng chiếc bánh răng nhỏ bằng hạt đậu đặt vào một khay nhựa lót vải nhung.
Phục chế không chỉ là thay mới. Với An, phục chế là giữ lại tối đa những gì thuộc về nguyên bản. Cô dùng một dung dịch tẩy rửa đặc biệt, nhẹ nhàng lau đi lớp gỉ xanh trên những bánh răng đồng. Khi lớp bụi thời gian bong ra, sắc vàng mờ xỉn của kim loại bắt đầu hiện lại dưới ánh đèn.
Bàn tay trái của An chợt run lên một nhịp. Cô vội buông nhíp, nắm chặt cổ tay mình, ép nó tì xuống mặt bàn gỗ cứng. Những ký ức về buổi triển lãm gốm sứ năm ấy lại hiện về như một thước phim chậm. Tiếng gốm vỡ tan tành, nỗi đau xé dọc cánh tay, và gương mặt thất vọng của người thầy khi nhìn thấy đôi bàn tay vàng của cô không còn khả năng cầm cọ vẽ những đường nét tinh xảo. Từ một kẻ được săn đón, cô bỗng trở thành một phế nhân trong mắt giới nghệ thuật.
An nhắm mắt lại, đếm thầm từ một đến mười. Hơi thở cô dần điều hòa. Cô không còn là nghệ nhân phục chế gốm sứ danh tiếng nữa, cô chỉ là An, người thợ sửa đồ cũ trong con ngõ nhỏ. Và chiếc hộp nhạc này đang cần cô.
Khi gỡ đến bộ phận lược chải – thứ tạo ra âm thanh – An nhận ra có hai chiếc răng thép đã bị gãy rụng. Đây chính là lý do bản nhạc "Canon in D" bị khuyết mất những nốt cao thanh thoát. Việc hàn lại răng thép trên một chiếc lược chải cổ là một thử thách cực lớn; nếu không khéo, nhiệt độ sẽ làm biến tính kim loại, tiếng nhạc sẽ bị đục và chói.
Tiếng chuông gió lại vang lên, nhưng lần này không nhẹ nhàng mà dồn dập hơn. Một cậu thiếu niên mặc đồng phục học sinh, người ướt sũng, xông vào tiệm. Trên tay cậu là một chiếc cặp sách che chắn cho cái gì đó bên trong lòng ngực.
“Chị ơi… chị cứu nó với!”
An hơi giật mình, cô vội đặt chiếc lược chải sang một bên. Cậu bé đặt lên bàn một chiếc máy trò chơi cầm tay cũ kỹ, loại máy điện tử nút bấm từ những năm đầu thập niên 2000. Vỏ nhựa màu xanh của nó đã trầy xước thảm hại, màn hình đen ngòm và dường như nước mưa đã thấm vào bên trong qua những khe nứt.
“Nó là đồ của anh trai em,” cậu bé thở hổn hển, khuôn mặt đầy lo lắng. “Anh ấy đi làm xa, đây là thứ duy nhất anh ấy để lại cho em trước khi đi. Lúc nãy đi học về, em trượt chân ngã vào vũng nước… em không cố ý làm hỏng nó đâu.”
An nhìn cậu bé, rồi nhìn chiếc máy điện tử lỗi thời. Với nhiều người, đây chỉ là một món rác công nghệ, nhưng với đứa trẻ này, nó là sợi dây liên lạc với người anh. Cô vắt một chiếc khăn khô đưa cho cậu:
“Lau tóc đi đã, không lại ốm đấy. Để chị xem nào.”
An dùng tuốc-nơ-vít nhỏ tháo lớp vỏ nhựa của chiếc máy chơi game. Đúng như cô dự đoán, nước đã tràn vào bảng mạch. Cô tỉ mẩn dùng bông tăm thấm cồn y tế để lau sạch nước và những vết chập nhẹ. Trong lúc làm, cô nhận ra sau lưng máy có dán một miếng decal cũ kỹ, nét mực đã nhòe đi nhưng vẫn đọc được ba chữ: “Gửi em trai”.
Cậu bé ngồi sụp xuống chiếc ghế gỗ nhỏ cạnh cửa, mắt không rời đôi tay của An. Cậu bắt đầu kể, giọng đều đều: “Anh trai em đi làm ở công trường trên thành phố. Anh ấy bảo khi nào em phá đảo được trò xếp gạch trong máy này, anh ấy sẽ về mua cho em một chiếc máy tính mới. Thực ra em không cần máy tính, em chỉ muốn anh ấy về thôi. Chị ơi, liệu những điểm số em đã lưu trong máy có mất không chị?”
An dừng tay một chút, khẽ mỉm cười: “Chị sẽ cố gắng giữ lại bộ nhớ cho em. Nhưng máy điện tử này cũng giống như con người vậy, đôi khi nó cần được nghỉ ngơi một chút sau một cú ngã đau.”
Cậu bé im lặng, dường như câu nói của An đã chạm vào một nỗi sợ mơ hồ nào đó trong cậu. Một lúc sau, cậu lí nhí: “Anh em cũng bảo thế. Anh bảo ai cũng có lúc bị hỏng hóc, quan trọng là có người chịu sửa mình hay không.”
Câu nói của một đứa trẻ khiến An lặng người. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay từng bị coi là “đồ bỏ đi”. Hóa ra, chính cô cũng đang trong quá trình tự sửa chữa chính mình bằng cách nhặt nhạnh niềm hy vọng của kẻ khác.
Sau hơn một tiếng đồng hồ làm sạch và sấy khô kỹ lưỡng, An lắp lại pin mới. Cô nhấn nút nguồn. Một tiếng “tít” khô khốc vang lên, màn hình đen trắng hiện lên những khối gạch xếp tầng. Cậu bé nhảy cẫng lên, reo hò như thể vừa nhận được một phép màu.
“Được rồi! Được rồi! Cảm ơn chị nhiều lắm!”
Cậu lục túi lấy ra mấy tờ tiền lẻ ướt đẫm, định đưa cho An. Cô khoát tay:
“Coi như đây là món quà cho người em trai ngoan. Nhưng hứa với chị, lần sau đi mưa phải cất nó kỹ hơn nhé.”
Cậu bé cúi đầu chào rồi chạy vụt đi, để lại một khoảng trống yên tĩnh trong tiệm cùng mùi hơi nước còn sót lại. An quay lại với chiếc hộp nhạc của người đàn ông ban sáng. Cô lấy một đoạn thép mỏng, bắt đầu mài dũa để tạo hình hai chiếc răng lược mới.
Ngoài trời, mưa đã ngớt. Những tia nắng cuối ngày le lói sau đám mây xám, hắt vào tiệm một màu tím nhạt của hoàng hôn. An cẩn thận dùng mỏ hàn điểm một giọt chì nhỏ xíu để gắn chiếc răng thép vào vị trí. Khi cô vặn cần quay, chiếc lược chải bắt đầu chuyển động, gẩy lên những cái gai nhỏ trên trục quay.
Một đoạn nhạc quen thuộc vang lên. Tưng… tưng… tưng…
Dù vẫn còn hơi rè và thiếu nhịp điệu của cả bản nhạc hoàn chỉnh, nhưng đó rõ ràng là giai điệu của sự sống. An tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại để âm thanh ấy tràn ngập không gian. Cô bỗng nhận ra, chữa lành không phải là làm cho mọi thứ trở nên hoàn hảo như chưa từng có vết nứt, mà là khiến cho những vết nứt ấy vẫn có thể phát ra tiếng hát.
Đêm nay, người đàn ông kia có lẽ sẽ ngủ ngon hơn. Và đêm nay, lần đầu tiên sau nhiều năm, An không còn thấy đau nơi cổ tay mình nữa.