Sáng hôm sau, thành phố đón An bằng một bầu không khí trong vắt sau cơn mưa dài. Tiệm Chắp Vá đón những tia nắng sớm chiếu xuyên qua lớp cửa kính, làm nổi bật lên những hạt bụi li ti đang nhảy múa trong không trung. An vừa hoàn tất việc điều chỉnh nhịp điệu cuối cùng cho chiếc hộp nhạc thì tiếng chuông gió lại reo lên.
Người đàn ông hôm qua xuất hiện, đúng giờ như một chiếc đồng hồ đã được lên dây cót. Ông đứng trước cửa tiệm, gương mặt lộ rõ vẻ bồn chồn, đôi bàn tay đan vào nhau run rẩy. An không nói gì, cô chỉ lặng lẽ đẩy chiếc hộp nhạc đã được đánh bóng lớp gỗ cẩm lai về phía ông.
"Chú thử xem ạ."
Người đàn ông run rẩy chạm tay vào cần quay. Tiếng tạch tạch nhẹ nhàng vang lên, và rồi, giai điệu của bản "Canon in D" tuôn chảy. Âm thanh trong trẻo, không còn những nốt khuyết gãy, nó mượt mà như một dòng suối nhỏ chảy qua ký ức. Người đàn ông đứng lặng người. Đôi mắt ông nhòe đi, những giọt nước mắt già nua lăn dài trên đôi gò má khắc khổ. Ông không lau nước mắt, cứ để mặc chúng rơi xuống mặt bàn gỗ.
"Đúng rồi... chính là âm thanh này. Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm."
Ông lấy từ trong túi ra một chiếc phong bì, nhưng An xua tay. Cô chỉ lấy một số tiền nhỏ, đúng bằng giá của hai thanh thép và một ít dầu máy. Người đàn ông nhìn cô, định nói gì đó rồi lại thôi. Trước khi rời đi, ông khẽ thì thầm: "Bà ấy không chỉ để lại chiếc hộp này đâu cô ạ. Bà ấy để lại cho tôi cả một đời bao dung. Lúc còn sống, bà ấy luôn bảo: cái gì hỏng thì sửa, đừng vứt đi, vì lòng người một khi đã vứt là không nhặt lại được nữa."
Cái bóng của người đàn ông khuất dần sau con ngõ, để lại một khoảng lặng mênh mông. An đứng nhìn theo, lời nói của ông cứ vang vọng trong đầu cô: Lòng người một khi đã vứt là không nhặt lại được nữa.
Vừa lúc đó, một chiếc xe hơi sang trọng đỗ xịch trước đầu ngõ, điều hiếm thấy ở khu vực nghèo nàn này. Một người phụ nữ bước xuống, dáng vẻ quý phái nhưng gương mặt lại mang một vẻ căng thẳng tột độ. Bà ta bước vào tiệm, chiếc túi xách hàng hiệu va vào cạnh bàn nghe một tiếng cộp khô khốc.
"Cô là An phải không? Người ta nói cô là người duy nhất ở cái phố này có thể phục chế được gốm sứ theo lối cổ?"
An hơi khựng lại. Cái tên "nghệ nhân phục chế gốm sứ" là thứ cô đã cố tình chôn vùi dưới lớp bụi của tiệm sửa đồ cũ này. Cô nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn người phụ nữ:
"Tôi chỉ sửa đồ dùng thôi. Đồ cổ quý giá thì bà nên tìm đến các viện bảo tàng."
Người phụ nữ không nghe, bà ta đặt lên bàn một chiếc hộp nhung đỏ. Khi nắp hộp mở ra, bên trong là những mảnh vỡ của một chiếc bình gốm men xanh trắng thời Lê. Dù đã vỡ nát, nhưng những đường nét hoa văn tinh xảo và sắc men thanh cao vẫn khiến người ta phải trầm trồ.
"Đây là bảo vật gia truyền của nhà chồng tôi," người phụ nữ hạ thấp giọng, vẻ kiêu ngạo ban nãy biến mất, thay vào đó là sự sợ hãi. "Chồng tôi rất yêu quý nó. Tuần sau là kỷ niệm ngày cưới, nếu ông ấy biết tôi sơ ý làm vỡ trong lúc dọn dẹp... tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Cô giúp tôi, giá nào tôi cũng trả."
An nhìn những mảnh vỡ. Một cảm giác quen thuộc đến đau đớn xộc lên. Đây chính là loại gốm mà cô từng dành cả thanh xuân để nghiên cứu. Cô biết rõ cách để gắn chúng lại, nhưng cô cũng biết rõ cái giá của sự hoàn hảo giả tạo.
"Bà muốn tôi gắn nó lại sao cho không thấy vết nứt?" An hỏi, giọng không cảm xúc.
"Đúng! Phải trông như chưa từng bị vỡ. Cô có thể dùng keo, dùng sơn, dùng bất cứ thứ gì."
An lắc đầu, cô cầm một mảnh gốm lên, đầu ngón tay lướt qua vết vỡ sắc lẹm. "Tôi không làm được điều đó. Gốm đã vỡ thì không bao giờ có thể 'như chưa từng bị vỡ'. Nhưng tôi có thể dùng kỹ thuật Kintsugi để gắn chúng lại bằng vàng."
Người phụ nữ ngẩn người: "Gắn bằng vàng? Vậy thì vết nứt sẽ lộ ra hết sao?"
"Vàng không phải để che giấu vết nứt," An nhìn thẳng vào mắt vị khách. "Vàng là để tôn vinh những vết nứt đó. Nó biến sự đổ vỡ thành một vẻ đẹp mới, một chương mới của món đồ. Nếu bà muốn lừa dối chồng mình về một sự hoàn hảo không có thật, tôi không giúp được. Nhưng nếu bà muốn mang đến cho ông ấy một món quà về sự thành thật và hàn gắn, tôi sẽ nhận."
Người phụ nữ im lặng rất lâu. Bà nhìn vào những mảnh vỡ vô hồn, rồi nhìn sang chiếc hộp nhạc mà người đàn ông ban sáng vừa mang đi – vẫn còn để lại một vệt nước nhỏ trên bàn. Một thứ gì đó trong lòng bà dịu lại.
"Cô mất bao lâu?"
"Bảy ngày. Kỹ thuật này cần thời gian để lớp nhựa sơn mài khô tự nhiên. Không thể vội được."
Khi người phụ nữ ra về, An ngồi xuống, bắt đầu công việc mà bấy lâu nay cô hằng trốn tránh. Cô lấy ra bộ dụng cụ phục chế gốm sứ đã phủ bụi từ lâu. Đôi bàn tay cô lại run lên, nhưng lần này không phải vì sợ hãi, mà vì một sự thôi thúc kỳ lạ.
Cô bắt đầu pha trộn nhựa cây sơn với bột vàng. Từng mảnh gốm được cô ghép lại tỉ mỉ. Thay vì cố gắng giấu đi những đường nứt, cô dùng nhựa vàng để làm nổi bật chúng lên. Dưới đôi bàn tay của An, chiếc bình gốm dần hiện ra hình hài cũ, nhưng với những đường gân vàng óng ánh như những mạch máu đang chảy, mang lại cho nó một sức sống mới đầy kiêu hãnh.
Cô nhận ra, chính mình cũng giống như chiếc bình này. Tai nạn năm xưa là vết nứt, và quãng thời gian ở tiệm nhỏ này chính là lớp vàng mà cô đang dùng để hàn gắn lại bản thân. Vết sẹo không nhất thiết phải là nỗi nhục nhã cần che đậy, chúng có thể là minh chứng cho việc ta đã mạnh mẽ thế nào sau khi tan vỡ.
Đêm đó, An không ngủ. Cô ngồi bên chiếc bình, nhìn ánh trăng chiếu vào những đường chỉ vàng, lấp lánh như những vì sao rơi xuống mặt đất. Cảm giác bình yên này, hóa ra lại rực rỡ hơn cả những ánh đèn sân khấu năm xưa.