MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Ấm Từ Những Mảnh VỡChương 4

Hơi Ấm Từ Những Mảnh Vỡ

Chương 4

1,236 từ · ~7 phút đọc

Ánh đèn bàn tỏa ra một quầng sáng trắng xanh, soi rõ những mảnh gốm đã được An sắp xếp cẩn thận trên miếng vải mềm. Cô đã thức trắng hai đêm để làm sạch các cạnh vỡ bằng cồn và nhựa thông, nhưng đến lúc này, khi những mảnh ghép cuối cùng chuẩn bị thành hình, một cảm giác hụt hẫng xộc lên.

Giữa thân chiếc bình men xanh, ngay vị trí của một cánh hoa phù dung chạm khắc tinh xảo, là một khoảng trống hình tam giác nhỏ bằng móng tay. An lục tìm trong hộp nhung đỏ, rồi lại cúi xuống gầm bàn, soi đèn pin khắp từng kẽ sàn gỗ. Không có. Mảnh ghép cuối cùng – hạt nhụy của đóa hoa – đã biến mất.

Người phụ nữ ấy đã quá hoảng loạn khi thu dọn đống đổ nát, có lẽ bà đã bỏ sót nó ở nơi chiếc bình rơi xuống. Với kỹ thuật Kintsugi, người thợ có thể dùng nhựa sơn mài trộn bột đất sét để đắp đầy khoảng trống, nhưng đối với một món đồ cổ thời Lê, việc thiếu đi một mảnh nguyên bản sẽ khiến toàn bộ cấu trúc thẩm mỹ bị lệch nhịp. Cái hồn của đóa hoa phù dung sẽ mãi mãi bị khuyết.

An liếc nhìn đồng hồ, đã bốn giờ sáng. Cô biết mình không thể đợi đến khi người phụ nữ kia quay lại. Sự thôi thúc của một người thợ không cho phép cô để món đồ dang dở như một vết thương chưa khép miệng.

An khoác chiếc áo khoác kaki sờn cũ, ghi lại một dòng chữ nhỏ dán trước cửa tiệm: "Hôm nay tiệm mở muộn". Cô bắt chuyến xe buýt sớm nhất để tìm đến địa chỉ trên tấm danh thiếp mà người khách đã để lại: một căn biệt thự cổ nằm ở quận Tây Hồ.

Thành phố lúc tảng sáng mờ ảo trong làn sương từ hồ thổi vào. Căn biệt thự hiện ra với vẻ uy nghiêm nhưng lạnh lẽo, bao quanh bởi những bức tường đá cao vút và hàng dây leo chằng chịt. An nhấn chuông. Người quản gia già ra mở cửa, vẻ mặt ngái ngủ và đầy cảnh giác.

“Tôi là thợ sửa đồ, tôi cần tìm một mảnh gốm vỡ ở phòng khách của bà chủ,” An nói ngắn gọn, ánh mắt cô kiên định khiến ông lão không nỡ từ chối.

Căn phòng nơi chiếc bình từng tọa lạc rộng lớn và sang trọng, nhưng lại mang một mùi hương trầm u uất. An quỳ xuống sàn đá hoa cương, nơi người phụ nữ nói chiếc bình đã va vào cạnh bàn trà. Cô không dùng tay mà dùng một chiếc chổi lông nhỏ, tỉ mẩn quét từng góc khuất dưới gầm tủ, kẽ thảm.

Suốt hai giờ đồng hồ, An gần như bò sát sàn nhà. Cuối cùng, dưới lớp chân tủ gỗ nặng nề, một tia sáng xanh nhạt lóe lên. Mảnh gốm nằm đó, cô độc và bám đầy bụi. Khi chạm tay vào nó, An thở phào một cái, cảm giác như vừa tìm thấy một nhịp thở bị đánh rơi.

“Cô thật sự rất tận tâm,” tiếng nói của người phụ nữ vang lên từ phía cầu thang. Bà đứng đó, không còn lớp trang điểm cầu kỳ, gương mặt mệt mỏi hiện rõ những quầng thâm. “Chồng tôi sẽ về vào chiều nay. Tôi đã định bảo cô thôi đi, cứ vứt nó đi cũng được. Cả đêm qua tôi đã nghĩ, nếu một cuộc hôn nhân phụ thuộc vào một chiếc bình không tì vết, thì có lẽ nó đã vỡ từ lâu rồi.”

An đứng dậy, phủi bụi trên đầu gối, cẩn thận bọc mảnh gốm vào khăn giấy. Cô nhìn người đàn bà giàu có trước mặt, khẽ nói:

“Thưa bà, chiếc bình này có thể vỡ, nhưng những gì nó đại diện – sự nâng niu của chồng bà qua nhiều thế hệ – thì không nên bị vứt bỏ. Tôi tìm mảnh vỡ này không phải vì giá trị vật chất của nó, mà vì đó là cách duy nhất để đóa hoa trên bình có thể nở lại một lần nữa. Con người cũng vậy thôi, chúng ta không thể vứt bỏ những phần đau khổ của mình để mong được hạnh phúc.”

Người phụ nữ sững lại. Những lời nói mộc mạc của cô thợ trẻ như một gáo nước lạnh tạt vào sự kiêu hãnh đang rạn nứt của bà. Bà chợt nhận ra mình đã dành nửa đời người để "che đậy" những vết nứt trong đời sống gia đình, thay vì học cách đối diện và hàn gắn chúng bằng sự chân thành.

An trở về tiệm khi nắng đã lên cao. Cô lập tức ngồi vào bàn, không kịp nghỉ ngơi. Mảnh gốm cuối cùng được đặt vào vị trí một cách hoàn hảo. Cô bắt đầu công đoạn khó nhất: vẽ đường chỉ vàng.

Dùng một chiếc cọ siêu nhỏ làm từ lông đuôi chồn, An đi những nét nhựa sơn mài trộn vàng nguyên chất dọc theo những kẽ nứt. Đôi tay cô lúc này không còn run nữa. Mỗi đường nét đi qua như một lời xin lỗi gửi tới quá khứ của chính mình. Cô không còn cố gắng phục chế để trở lại là "nghệ nhân tài năng" của ngày xưa. Cô đang vẽ cho hiện tại, cho một người phụ nữ đang sợ hãi ngoài kia, và cho một người đàn ông yêu quý những giá trị cổ xưa.

Khi đường vàng cuối cùng được khép lại, đóa hoa phù dung hiện lên rực rỡ hơn bao giờ hết. Những tia vàng chạy dọc thân bình như những tia chớp xé toang bóng tối. Chiếc bình không còn vẻ đẹp tĩnh mịch của quá khứ, nó mang vẻ đẹp của một sự sinh tồn mạnh mẽ.

Chiều hôm đó, khi người phụ nữ đến nhận lại món đồ, bà không còn vội vã. Bà nhìn chiếc bình rất lâu, rồi chạm tay vào những đường vàng nổi nhẹ trên bề mặt gốm.

“Cảm ơn cô, An. Bây giờ tôi mới thấy... nó đẹp hơn lúc chưa vỡ.”

Khi chiếc xe sang trọng rời đi, An đứng tựa cửa tiệm, cảm nhận cái đói và sự mệt mỏi bắt đầu ập tới. Nhưng trong lòng cô có một luồng điện ấm áp chảy qua. Cô chợt nhận ra, việc đi tìm mảnh vỡ nhỏ bé sáng nay không chỉ là để cứu chiếc bình, mà là để cứu lấy chính lòng tin của cô vào sự trọn vẹn.

Bỗng nhiên, từ đầu ngõ, một bóng dáng nhỏ bé quen thuộc chạy lại. Là cậu bé với chiếc máy điện tử hôm qua. Cậu bé cầm theo một túi bánh bao nóng hổi, miệng cười toe toét:

“Chị An ơi! Anh em gọi điện về rồi! Anh bảo tuần sau anh sẽ về thăm em!”

An mỉm cười, một nụ cười thực sự chạm đến ánh mắt. Tiệm Chắp Vá hôm nay không chỉ có mùi nhựa sơn mài và bụi gốm, nó còn có mùi thơm của bánh bao mới ra lò và tiếng cười của một đứa trẻ. Hóa ra, khi ta dành tâm sức để sửa chữa một điều gì đó cho người khác, thế giới cũng sẽ tự động chữa lành cho ta theo một cách nào đó thật tình cờ.