Thành phố cảng về đêm không có ánh đèn neon lộng lẫy, chỉ có những quầng sáng vàng vọt, mờ đục từ những cột đèn cao áp đã bong tróc lớp sơn xanh. Tiếng container va chạm nhau chan chát từ phía cầu cảng vọng lại, đều đặn và lạnh lẽo như nhịp tim của một con quái vật bằng sắt thép.
An Yên ngồi khom lưng bên chiếc máy may Sinco đời cũ. Tiếng "tạch tạch tạch" của kim may chạy trên vải là thứ âm thanh duy nhất giữ cho cô tỉnh táo trong căn phòng nồng mùi dầu máy và vải vóc ẩm mốc. Dưới chân cô, đứa em trai nhỏ đang ngủ say trên chiếc đệm mỏng, gương mặt xanh xao chốc chốc lại nhíu mày vì tiếng sấm rền rĩ ngoài xa.
Cô đang sửa một chiếc áo khoác da. Đó không phải là một đơn hàng bình thường. Vết rách trên vai áo không phải do va quẹt, nó bị xé toạc bởi một đường dao sắc lẹm, xung quanh rìa vải vẫn còn vương những vệt nâu xỉn màu – máu khô. Ở cái khu ổ chuột Cảng Đen này, người ta không hỏi về nguồn gốc vết thương, họ chỉ quan tâm xem liệu vết khâu có đủ kín để che mắt cảnh sát hay không.
Bỗng nhiên, một tiếng rầm lớn vang lên từ phía cửa gỗ phía sau. An Yên giật mình, bàn tay mảnh khảnh nhưng chai sần lập tức vớ lấy chiếc kéo cắt vải sắc lẻm đặt bên cạnh. Cô không kêu cứu, vì cô biết ở đây, tiếng kêu cứu chỉ làm những kẻ săn mồi hưng phấn hơn.
Cánh cửa hé mở, mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi rỉ sét nồng nặc. Một bóng người cao lớn đổ sụp xuống bậc thềm, hơi thở hổn hển như tiếng bễ lò rèn bị hỏng.
An Yên đứng dậy, bước từng bước thận trọng. Dưới ánh sáng vàng vọt của bóng đèn dây tóc, cô nhìn thấy một người đàn ông. Anh ta mặc một chiếc áo khoác sờn rách, đôi ủng nặng trĩu bùn đất và máu. Gương mặt anh ta khuất sau mái tóc bết nước, nhưng đôi mắt – thứ duy nhất đang phản chiếu ánh đèn – lại sáng quắc và lạnh lẽo như một con sói bị dồn vào đường cùng.
"Sửa... áo?" Người đàn ông thào phào, giọng nói khàn đặc như có cát trong cổ họng.
An Yên nhìn xuống vết thương đang rỉ máu trên hông anh ta, rồi nhìn lại chiếc máy may của mình. Cô biết người này. Trình Sát – kẻ chuyên thu nợ thuê khét tiếng của Lão Nhị, con chó săn lầm lì nhất vùng cảng.
"Tiệm tôi sửa vải, không sửa người," cô lạnh lùng đáp, tay vẫn nắm chặt chiếc kéo.
Trình Sát khẽ nhếch môi, một nụ cười không có chút hơi ấm. Anh ta lảo đảo đứng vững lại, đặt một xấp tiền nhàu nát lên mặt bàn máy may, máu từ tay anh ta thấm vào lớp vải lụa trắng cô đang làm dở.
"Tôi không cần sửa người. Tôi cần một chỗ để không chết trước khi trời sáng."
Tiếng sấm lại nổ vang, mưa bắt đầu trút xuống mái tôn ầm ĩ. An Yên nhìn xấp tiền, rồi nhìn đứa em trai đang co quắp vì lạnh. Cô chậm rãi buông cây kéo xuống, tiếng kim loại chạm vào mặt gỗ nghe thật chát chúa.
"Vào đi. Đừng để máu dính ra sàn nhà của tôi."
Đêm đó, trong tiệm may nhỏ hẹp và ẩm thấp, hai con người thuộc về hai mảng tối của thành phố lần đầu tiên đối diện nhau. Không có sự lãng mạn, không có những lời hoa mỹ, chỉ có mùi thuốc sát trùng rẻ tiền hòa lẫn với mùi mưa và sự im lặng đầy áp lực. An Yên không biết rằng, việc mở cánh cửa tối nay cũng chính là lúc cô tự tay khâu đời mình vào một bản hợp đồng chết chóc với quỷ dữ.