MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồi Kết Của SóiChương 2

Hồi Kết Của Sói

Chương 2

704 từ · ~4 phút đọc

Căn phòng chật chội chưa đầy mười mét vuông đặc quánh mùi thuốc sát trùng loại rẻ tiền mà An Yên mua từ tiệm thuốc dạo đầu ngõ. Ánh đèn dây tóc trên trần nhà thỉnh thoảng lại chớp nháy theo từng đợt gió rít qua khe cửa, đổ bóng Trình Sát lên vách tường loang lổ như một con quái vật bị thương.

Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ duy nhất, hàm răng nghiến chặt khi An Yên dùng bông thấm cồn rửa sạch vết cắt ngang hông. Trình Sát không kêu một tiếng, chỉ có những đường gân xanh nơi cổ giật liên hồi và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng bên thái dương.

"Vết thương sâu đấy. Lẽ ra anh nên đến bệnh viện thay vì chui vào đây," An Yên nói, giọng cô đều đều, bàn tay thô ráp nhưng cực kỳ chuẩn xác trong từng cử động.

Trình Sát khàn giọng, mắt vẫn nhắm nghiền: "Bệnh viện là nơi để chết nhanh hơn. Lão Nhị không thích người của lão để lại hồ sơ ở đồn cảnh sát."

An Yên dừng tay trong giây lát, đôi mắt cô lướt qua những vết sẹo cũ chồng chéo trên lưng người đàn ông này. Có vết từ dao, có vết thâm tím của gậy gộc, và cả những lỗ nhỏ tròn vo đã mờ – dấu vết của đạn. Đây không phải là cơ thể của một con người, mà là một bản đồ của những cuộc sinh tồn đẫm máu.

"Các người sống như vậy... thấy đáng sao?" Cô lẩm bẩm, rồi dứt khoát luồn kim khâu.

Trình Sát mở mắt. Đôi mắt anh ta mệt mỏi, không còn vẻ hung ác như lúc mới bước vào. Anh nhìn đứa bé đang ngủ trên đệm, rồi nhìn sang chiếc máy may cũ kỹ của cô.

"Đáng hay không, không phải do tôi chọn. Ở cái Cảng Đen này, cô hoặc là kẻ cầm dao, hoặc là miếng thịt trên thớt. Cô không biết sao?"

An Yên không đáp. Cô biết chứ. Nếu không vì cần tiền chữa đôi chân cho em trai, cô đã chẳng đứng đây để khâu da thịt cho một kẻ sát thủ lúc ba giờ sáng. Sự im lặng kéo dài, chỉ còn tiếng "phập" nhẹ của kim xuyên qua da và tiếng mưa gõ nhịp đều đặn trên mái tôn. Cảm giác đau đớn dữ dội từ hông lan tỏa khiến đầu óc Trình Sát bắt đầu mê muội, nhưng hơi ấm từ bàn tay cô gái – dù đầy vết chai kim chỉ – lại mang đến một cảm giác kì lạ mà anh chưa từng nếm trải: sự chăm sóc không toan tính.

Khi mũi khâu cuối cùng hoàn tất, An Yên đứng dậy, thu dọn đồ đạc.

"Xong rồi. Anh có thể nằm tạm trên nền nhà chỗ kia. Đừng chạm vào em trai tôi."

Trình Sát dựa lưng vào tường, hơi thở đã dần ổn định nhưng gương mặt vẫn tái nhợt. Anh nhìn bóng lưng mảnh dẻ của cô gái đang lúi húi bên bếp dầu để đun chút nước nóng. Cô không xinh đẹp lộng lẫy, không có mùi nước hoa đắt tiền, chỉ có mùi vải mới và một chút hương chanh nhàn nhạt từ bánh xà phòng rẻ tiền.

"Tên cô là gì?" Anh hỏi, giọng nhỏ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chửng.

"An Yên," cô trả lời mà không ngoảnh lại. "Một cái tên trái ngược hoàn toàn với nơi này."

Trình Sát khẽ lặp lại cái tên đó trong miệng. An Yên. Một sự bình an mà anh đã đánh mất từ cái ngày cầm lấy con dao đầu tiên để đổi lấy một mẩu bánh mì khô khốc.

Tiếng còi tàu ngoài cảng hú lên một hồi dài, báo hiệu một chuyến hàng lậu nữa lại vừa cập bến. Thế giới ngoài kia vẫn đang vận hành theo quy luật tàn khốc của nó, nhưng bên trong tiệm may nhỏ này, thời gian như đang ngưng đọng lại giữa hai tâm hồn rệu rã. Trình Sát nhắm mắt lại, tay vẫn nắm chặt cán con dao găm giấu trong ủng, nhưng lần đầu tiên sau nhiều năm, anh không còn thấy lạnh lẽo đến thấu xương.