Trời hửng sáng, nhưng cái không khí u ám của Cảng Đen vẫn chẳng khá khẩm hơn. Những tia nắng đầu ngày yếu ớt cố lách qua những khe hở trên mái tôn, rọi xuống nền nhà thành những vệt sáng đầy bụi bặm. Trình Sát giật mình tỉnh giấc bởi tiếng lạch cạch của bát đĩa. Phản xạ tự nhiên khiến tay anh lập tức luồn xuống ủng, nhưng nỗi đau nhói từ vết thương ở hông lập tức kéo anh trở lại thực tại.
Anh không còn ở trong ngõ tối. Anh đang ở nhà của một người lạ.
An Yên đang ngồi bên chiếc bàn gỗ thấp, đôi chân bàn đã mọt một góc nhưng được chêm bằng những mảnh bìa carton vững chãi. Trên bàn là ba bát cháo trắng loãng, một đĩa nhỏ cá khô kho mặn và vài cọng rau muống luộc quá lứa.
"Dậy rồi thì rửa mặt đi. Nước trong cái xô xanh kia." An Yên không nhìn anh, cô đang bận đút từng thìa cháo cho đứa em trai.
Đứa bé tên Bình, khoảng chừng bảy tuổi, đôi chân teo tóp khuất sau lớp chăn mỏng nhưng đôi mắt lại sáng một cách tội nghiệp. Nó nhìn Trình Sát với vẻ tò mò pha chút sợ hãi, nhưng khi thấy sự gật đầu khẽ khàng của chị gái, nó lại cúi đầu ngoan ngoãn ăn cháo.
Trình Sát khập khiễng bước đến bên xô nước. Anh vốc nước lên mặt, cái lạnh buốt giúp anh tỉnh táo hơn sau một đêm mê man vì mất máu. Nhìn mình trong tấm gương vỡ góc treo trên tường, Trình Sát thấy một gã đàn ông lạ lẫm: không có vẻ sát khí của kẻ đi đòi nợ, chỉ có một khuôn mặt hốc hác và đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ.
Anh ngồi xuống bàn, chiếc ghế gỗ khẽ rên rỉ dưới trọng lượng của anh. Sự hiện diện của một gã to lớn, sặc mùi phong trần trong căn nhà nhỏ xíu này trông thật kệch cỡm.
"Ăn đi, tôi không bỏ thuốc độc đâu. Đắt lắm tôi không mua nổi," An Yên nói khẽ, đẩy bát cháo về phía anh.
Trình Sát cầm đôi đũa tre lên, tay anh hơi run. Anh đã từng ăn những bữa tiệc linh đình của Lão Nhị trong những khách sạn kín cổng cao tường, nơi rượu chảy như suối và tiền vung ra không tiếc tay. Nhưng đây là lần đầu tiên sau hơn mười năm, anh ngồi ăn một bữa cơm đúng nghĩa với một gia đình.
Vị cháo nhạt nhẽo, cá khô thì mặn chát đến khé cổ, nhưng nó ấm. Cái ấm nóng của thức ăn mới nấu thấm vào dạ dày, lan ra tứ chi, khiến những thớ thịt đang căng cứng của anh dần chùng xuống.
"Thằng bé bị sao?" Trình Sát hỏi, mắt hướng về phía đôi chân của Bình.
"Sốt bại liệt từ nhỏ. Bác sĩ nói nếu có tiền phẫu thuật thì có cơ hội đứng dậy được," An Yên trả lời, giọng cô phẳng lặng như đang kể chuyện của ai khác, nhưng đôi đũa trong tay cô khẽ khựng lại.
Trình Sát im lặng. Anh biết cái "số tiền" đó đối với người ở khu này là một con số không tưởng. Nó có thể bằng cả một mạng người, hoặc bằng một vụ giao dịch hàng cấm mà anh thường xuyên thực hiện.
"Anh... anh là người xấu à?" Đứa bé đột nhiên lên tiếng, giọng ngọng nghịu.
An Yên giật mình định ngăn lại, nhưng Trình Sát đã ngước lên. Nhìn vào đôi mắt trong veo của đứa trẻ, gã đàn ông vốn có thể bình thản bóp cò súng bỗng cảm thấy cổ họng mình nghẹn đắng.
"Ừ, chú là người xấu," Trình Sát trả lời, giọng thấp xuống một tông. "Người xấu thường bị thương, nên đừng bắt chước chú."
Bữa cơm kết thúc trong sự tĩnh lặng nặng nề. An Yên đứng dậy thu dọn bát đĩa, còn Trình Sát lấy từ trong túi áo ra một nắm tiền lẻ bị vò nát, đặt lên mặt bàn gỗ rỉ sét.
"Đây không phải tiền thuê chỗ ở. Đây là tiền bữa cơm," anh nói rồi đứng dậy, khoác chiếc áo khoác da đã được cô khâu lại chắc chắn. "Đừng ra ngoài vào tối nay. Lão Nhị đang tìm kẻ đâm tôi, Cảng Đen sẽ không yên tĩnh đâu."
Khi Trình Sát bước ra cửa, ánh nắng gay gắt hơn khiến anh phải nheo mắt lại. Anh lại trở về với vỏ bọc của một con sói, nhưng trong thâm tâm, vị cháo trắng nhạt nhẽo và mùi hương chanh từ đôi bàn tay của An Yên đã kịp để lại một vệt sáng không thể xóa mờ