Trình Sát bước ra khỏi con hẻm nhỏ khi những chiếc xe tải chở hàng bắt đầu gầm rú trên con đường chính của cảng. Cơn đau ở hông vẫn âm ỉ theo mỗi nhịp bước, nhắc nhở anh rằng đêm qua không phải là một giấc mơ. Anh kéo cao cổ áo, che đi gương mặt hốc hác, hòa mình vào dòng người lao động lam lũ đang đổ về phía các kho bãi.
Cảng Đen không có pháp luật của nhà nước, chỉ có luật của kẻ mạnh. Và kẻ mạnh nhất ở đây là Lão Nhị.
Trụ sở của Lão Nhị là một xưởng đóng tàu bỏ hoang, nơi mùi rỉ sét của sắt thép quyện với mùi dầu máy nồng nặc đến mức nhức mắt. Khi Trình Sát bước vào, không khí bên trong đột ngột chùng xuống. Những gã đàn ông xăm trổ, đang ngồi đánh bài trên những thùng gỗ, đều dừng tay. Ánh mắt chúng đổ dồn về phía anh—vừa dò xét, vừa có chút kiêng dè.
"Ồ, con sói già vẫn còn sống sao?"
Một giọng nói khàn khàn, nhừa nhựa vang lên từ phía căn phòng lợp tôn trên gác lửng. Lão Nhị bước xuống cầu thang gỗ rên rỉ, tay cầm một chiếc quạt nan, đôi dép lê kéo lê trên sàn xi măng. Lão không mặc vest, chỉ mặc một chiếc áo may ô trắng đã ngả vàng, cái bụng phệ rung rinh theo mỗi bước đi. Nhìn lão giống một ông chú hàng xóm bình thường hơn là kẻ đang nắm giữ huyết mạch lậu của cả vùng cảng này.
Trình Sát đứng im, lưng vẫn thẳng dù vết thương đang biểu tình: "Tôi chưa chết được."
Lão Nhị tiến lại gần, dùng chiếc quạt nan gõ nhẹ vào chỗ vết thương bên hông Trình Sát. Một cơn đau xé tâm can ập đến, nhưng gương mặt anh vẫn bất động, chỉ có đồng tử khẽ co rút lại.
"Tốt. Chó của ta mà chết dễ dàng thế thì phí cơm lắm," Lão Nhị cười khà khà, nhưng đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. "Thằng ranh con đâm cậu đêm qua đã bị ném xuống biển làm mồi cho cá rồi. Nhưng món hàng nó cướp đi thì chưa thấy. Cậu biết luật mà, Sát?"
"Tôi sẽ lấy lại nó trong ba ngày," Trình Sát bình thản đáp.
"Không, hai ngày thôi," Lão Nhị thu nụ cười lại, áp sát mặt vào Trình Sát, mùi thuốc lào hôi nồng nặc phả vào mặt anh. "Và hãy nhớ cho kỹ, người của ta không được phép có chỗ yếu. Đêm qua cậu ở đâu, tôi không quan tâm. Nhưng nếu cậu để một con đàn bà hay một cái lỗ thủng trên người làm chậm việc của tôi... thì tôi sẽ khâu cả cậu lẫn cái lỗ đó lại bằng xích sắt đấy."
Trình Sát siết chặt nắm tay, nhưng rồi lại nới lỏng ra. Anh biết Lão Nhị không đe dọa suông. Ở đây, vách tường cũng có tai mắt. Việc anh chui vào tiệm may của An Yên chắc chắn đã nằm trong báo cáo của một kẻ nào đó.
Bước ra khỏi xưởng đóng tàu, Trình Sát cảm thấy cái nắng của Cảng Đen sao mà oi nồng và khó thở. Anh tạt vào một quán nước ven đường, gọi một ly cà phê đen đặc, đắng ngắt. Anh lấy trong túi ra một điếu thuốc, nhưng khi định châm lửa, đôi bàn tay gầy gò của An Yên lúc khâu vết thương cho anh lại hiện lên trong trí nhớ.
Anh cau mày, vò nát điếu thuốc chưa kịp châm.
Luật lệ của Cảng Đen rất đơn giản: Không được nợ, và không được thương. Trình Sát đã sống bằng cái luật đó suốt mười lăm năm. Nhưng sáng nay, vị cháo trắng nhạt nhẽo của một người dưng lại khiến cái luật lệ sắt đá ấy lần đầu tiên xuất hiện một vết nứt.
Anh cần phải tìm lại món hàng của Lão Nhị, và quan trọng hơn, anh phải đẩy An Yên ra khỏi tầm mắt của lũ kền kền này trước khi chúng nhận ra cô chính là "chỗ yếu" mà Lão Nhị vừa nhắc tới.