Cả ngày hôm đó, An Yên không thể tập trung vào những đường kim mũi chỉ. Tiếng máy may vẫn chạy đều, nhưng tâm trí cô lại đặt ở xấp tiền nhàu nát mà Trình Sát để lại trên mặt bàn gỗ. Đó là một số tiền không nhỏ, đủ để cô mua thêm thuốc bổ cho Bình và dự trữ ít lương thực cho mùa mưa sắp tới. Nhưng tiền của kẻ như anh ta, cầm trên tay cảm thấy nóng rát như thể nó vẫn còn vương mùi máu.
Khi mặt trời vừa khuất sau những rặng container cao ngất, cửa tiệm của cô lại một lần nữa bị đẩy mạnh. Không phải là cái đẩy lảo đảo của kẻ bị thương, mà là cái đẩy thô bạo của sự hoảng loạn.
"Yên! Cứu anh... Yên ơi, cứu anh với!"
Một gã đàn ông gầy nhom, quần áo xộc xệch, gương mặt bầm dập lảo đảo lao vào nhà. Đó là Thành – anh trai của An Yên, kẻ đã biến mất hơn nửa năm nay sau khi nướng sạch tài sản gia đình vào những xới bạc ngầm dọc bờ sông.
Bình đang ngồi chơi trên nệm, thấy anh trai thì sợ hãi co rúm lại. An Yên đứng phắt dậy, gương mặt cô đanh lại, sự bình thản thường ngày biến mất, thay vào đó là một sự ghẻ lạnh tột cùng.
"Anh còn về đây làm gì? Nhà này không còn gì để anh mang đi cầm cố nữa đâu."
Thành quỳ sụp xuống, ôm lấy chân em gái, khóc lóc thảm thiết: "Anh lạy em! Lần này anh chết thật rồi. Anh lỡ tay... anh lỡ lấy đồ của người ta để gán nợ, nhưng bọn chúng nói món đồ đó là hàng cấm, không được đụng vào. Chúng nó đang lùng anh khắp cảng!"
Tim An Yên hẫng đi một nhịp. Cô nghĩ ngay đến lời cảnh báo của Trình Sát buổi sáng. Món hàng của Lão Nhị.
"Anh lấy cái gì?" Cô rít lên qua kẽ răng.
"Một cái túi nhỏ bằng da đen... Anh cứ tưởng là vàng, ai ngờ..."
Tiếng Thành chưa dứt thì bên ngoài đã vang lên tiếng động cơ xe máy gầm rú. Ba gã đàn ông lực lưỡng, mặt mày bặm trợn, cầm theo tuýp sắt bước vào. Kẻ dẫn đầu là một gã có vết bớt đỏ trên mặt, đôi mắt láo liên nhìn quanh gian phòng chật hẹp.
"Thành 'lẻo mép', mày trốn kỹ đấy." Gã bớt đỏ cười khẩy, rồi ánh mắt gã dừng lại trên người An Yên. Gã huýt sáo một tiếng bẩn thỉu. "Ồ, hóa ra là có cô em gái xinh xắn thế này mà giấu kỹ thế. Thảo nào không thấy thằng Sát 'đao' báo cáo lại."
An Yên lùi lại, tay quờ lấy cây kéo cắt vải, che chắn cho Bình ở phía sau. "Các người muốn gì?"
"Muốn cái túi. Hoặc là mạng của anh trai cô. Hoặc là..." Gã tiến tới một bước, bàn tay thô lỗ định chạm vào mặt cô. "Cái tiệm may này cũng đủ để anh em tôi vui vẻ vài đêm đấy."
"Bỏ cái tay bẩn thỉu của mày ra."
Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía cửa sổ. Trình Sát xuất hiện từ bóng tối, tựa lưng vào khung cửa, tay vân vê chiếc bật lửa Zippo bằng đồng đã cũ. Anh vẫn mặc chiếc áo khoác da cô vừa khâu, nhưng khí chất lúc này hoàn toàn khác – lạnh lẽo, tàn nhẫn và đầy mùi chết chóc.
Bọn đòi nợ khựng lại. Gã bớt đỏ biến sắc: "Đại ca Sát... sao anh lại ở đây? Lão Nhị nói anh đang dưỡng thương..."
"Dưỡng thương hay không thì đôi mắt của tao vẫn chưa mù." Trình Sát bước vào, đôi ủng nặng nề gõ xuống sàn gỗ nghe như tiếng án tử. "Thằng này là người của tao. Việc của nó, tao tính. Cút!"
Gã bớt đỏ tái mặt, nhìn sang Thành đang run rẩy rồi lại nhìn Trình Sát. Dù rất muốn lập công với Lão Nhị, nhưng cái tên Sát 'đao' ở Cảng Đen này là một bảo chứng cho sự tàn khốc. Chúng lầm bầm chửi thề rồi kéo nhau rút lui, không quên để lại những cái nhìn đầy đe dọa.
Căn phòng trở lại sự im lặng đáng sợ. Thành định bò lại gần Trình Sát để cảm ơn, nhưng một cú đá trời giáng của Trình Sát khiến gã văng vào góc tường.
"Câm miệng." Trình Sát nhìn Thành bằng ánh mắt khinh bỉ, rồi quay sang An Yên.
Ánh mắt họ chạm nhau. An Yên không thấy sự biết ơn, trong mắt cô lúc này là sự căm phẫn và tuyệt vọng.
"Bây giờ thì chúng ta nợ nhau rồi, An Yên," Trình Sát nói, giọng anh khô khốc. "Và ở đây, cái giá để trả nợ cho Lão Nhị không bao giờ là tiền bạc."
An Yên nhìn xấp tiền trên bàn, rồi nhìn đứa em trai đang khóc không thành tiếng. Cô hiểu rằng, từ giây phút này, cuộc đời bình lặng mà cô cố gắng gìn giữ đã chính thức vỡ tan thành nghìn mảnh.