Trình Sát xách cổ áo Thành, ném gã ra ngoài hiên như ném một bao rác bẩn thỉu. Gã đàn ông hèn hạ ấy chỉ biết ôm đầu rên rỉ, không dám nhìn vào mắt em gái lấy một lần. Đêm Cảng Đen lại đổ mưa, những hạt mưa nặng hạt quất vào mái tôn nghe như tiếng roi da, buốt giá và rát buốt.
An Yên đứng chôn chân giữa căn phòng, đôi tay vẫn nắm chặt cây kéo đến trắng bệch cả khớp xương. Cô nhìn Trình Sát, người đàn ông vừa cứu cô khỏi lũ kền kền, nhưng cũng là kẻ vừa mang đến một bản án tử hình mới.
"Tại sao anh lại nói anh ta là người của anh?" Giọng An Yên run lên, không phải vì sợ, mà vì uất ức. "Anh biết rõ anh ta chỉ là một con sâu mạt hạng. Anh kéo anh ta vào phe anh, nghĩa là anh kéo cả cái nhà này xuống bùn đen!"
Trình Sát không quay lại, anh đứng lù lù giữa cửa, bóng lưng rộng lớn che khuất cả chút ánh sáng yếu ớt hắt ra từ bên trong.
"Nếu tôi không nói vậy, sáng mai cô sẽ thấy xác hắn nổi ở gầm cầu cảng số 4. Và sau đó, chúng sẽ quay lại tìm cô để 'thu lãi'." Trình Sát trầm giọng, tiếng anh khàn đặc hòa vào tiếng mưa. "Lão Nhị không bao giờ bỏ qua cho kẻ nào chạm vào hàng của lão. Anh trai cô đã phạm vào điều cấm kỵ nhất."
Anh quay lại, tiến sát về phía An Yên. Mùi máu từ vết thương chưa lành trên người anh quyện với mùi mưa lạnh, tạo nên một thứ áp lực khiến cô lùi lại cho đến khi chạm vào cạnh máy may gỗ. Trình Sát đưa tay lên, nhưng rồi khựng lại giữa không trung, chỉ có ngón tay trỏ khẽ chạm vào lưỡi kéo cô đang cầm.
"Cô khâu vá được vải, nhưng cô không khâu được mạng người đâu, An Yên."
Lòng Trình Sát lúc này như một mớ dây thép gai bị vò nát. Theo đúng luật của Lão Nhị, anh phải chặt đứt một bàn tay của Thành ngay tại chỗ để răn đe, rồi mang gã về tra khảo xem món hàng đang ở đâu. Đó là cách anh đã làm suốt mười mấy năm qua để giữ vững cái danh Sát "đao". Lưỡi dao của anh chưa bao giờ run rẩy trước tiếng van xin.
Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của An Yên và bóng dáng nhỏ bé của đứa trẻ tật nguyện đang co quắp trên đệm, đôi bàn tay từng nhuốm máu của gã sát thủ bỗng chốc nặng nề như đeo chì. Anh nhận ra mình không thể xuống tay trước mặt cô. Sự lương thiện đến bướng bỉnh trong tiệm may này như một thứ axit, đang ăn mòn lớp vỏ bọc tàn nhẫn mà anh dày công xây dựng.
"Trong cái túi đó có gì?" An Yên hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn nhưng chứa đầy cay đắng.
"Tiền giả, ma túy, hoặc danh sách đen... tôi không quan tâm. Thứ tôi cần là mang nó về cho Lão Nhị trước khi lão mất kiên nhẫn," Trình Sát thu tay về, siết chặt thành nắm đấm. "Tôi sẽ đưa hắn đi giấu tạm ở một nơi. Cô và thằng bé thu xếp đồ đạc, đừng ở đây nữa. Bọn bớt đỏ sẽ không nghe lời tôi lâu đâu."
"Tôi không đi đâu cả," An Yên bướng bỉnh ngước mắt nhìn anh. "Đây là nhà của tôi. Đi rồi, Bình sẽ sống thế nào?"
Trình Sát nhìn cô, một cái nhìn sâu hoắm và phức tạp. Anh thấy ở cô sự kiên cường giống hệt như một loài cỏ dại mọc giữa kẽ đá cảng biển, dù bị giày xéo vẫn cố vươn lên.
"Tùy cô."
Anh bỏ lại hai chữ lạnh lùng rồi bước ra màn mưa, túm tóc Thành lôi đi. Thành la khóc thảm thiết nhưng Trình Sát chỉ im lặng, đôi mắt anh rực lên một tia nhìn tàn nhẫn để che giấu sự dao động bên trong. Lần đầu tiên trong đời, Trình Sát biết sợ. Anh không sợ cái chết, anh sợ rằng nếu mình không đủ ác, anh sẽ không thể bảo vệ được chút hơi ấm cuối cùng vừa mới nhen nhóm trong tiệm may nhỏ bé này.
Lưỡi dao trong tay áo anh khẽ rung lên. Không phải vì gió lạnh, mà vì trái tim của kẻ sát nhân đã bắt đầu biết đau.