MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồi Kết Của SóiChương 7

Hồi Kết Của Sói

Chương 7

773 từ · ~4 phút đọc

Sau khi bóng dáng cao lớn của Trình Sát khuất dạng vào màn mưa, căn phòng chỉ còn lại tiếng nấc cụt của Bình và tiếng gió lùa qua khe cửa. An Yên lẳng lặng khóa trái cửa, chêm thêm một thanh gỗ ngang rồi ngồi sụp xuống sàn nhà. Cô không khóc. Ở Cảng Đen, nước mắt là thứ xa xỉ và vô dụng nhất. Đàn bà biết khóc thường chết sớm hoặc trở thành món đồ chơi bị vứt bỏ trong các quán rượu ven bờ.

Cô nhìn vào đôi bàn tay mình, đầy những vết kim đâm nhỏ li ti và những vết chai vì cầm kéo lâu ngày. Người ta thường gọi cô là "Yên lầm lì" hay "Cô thợ may không biết cười". Thực ra, cô đã từng biết cười.

Mười năm trước, An Yên là con gái của một thợ sửa tàu lành nghề. Cha cô là một người đàn ông hiền lành với đôi bàn tay nồng mùi dầu máy, luôn ôm cô vào lòng mỗi khi đi làm về. Nhưng rồi một vụ nổ kho hàng – mà người ta đồn là do các băng đảng tranh giành địa bàn – đã thiêu rụi tất cả. Cha cô chết trong đống đổ nát, mẹ cô gục ngã vì bạo bệnh sáu tháng sau đó, để lại cô và đứa em trai còn đỏ hỏn.

Để sống sót, An Yên đã phải học cách nuốt nụ cười vào trong. Cô học cách dùng cây kéo cắt vải để tự vệ trước những gã say rượu, học cách mặc cả từng đồng tiền lẻ với những bà hàng cá đanh đá, và học cách nhìn thế giới này bằng đôi mắt lạnh nhạt nhất có thể.

"Chị ơi... anh Sát là ai ạ?" Bình bò lại gần, níu lấy vạt áo chị, giọng run rẩy.

An Yên vuốt tóc em, ánh mắt dịu lại một chút nhưng giọng nói vẫn cứng cỏi: "Anh ta là một cơn bão, Bình ạ. Chúng ta chỉ tình cờ nằm trên đường bão đi qua thôi."

Cô đứng dậy, bắt đầu vơ vét những mảnh vải vụn và ít gạo còn sót lại cho vào một chiếc bao tải nhỏ. Cô nói cứng với Trình Sát là sẽ không đi, nhưng bản năng sinh tồn mách bảo cô rằng tiệm may này đã không còn an toàn. Sự hiện diện của Trình Sát đêm qua và sự xuất hiện của bọn bớt đỏ tối nay đã đánh dấu một dấu chéo đỏ lên cánh cửa nhà cô.

Trong cái rủi có cái may, hoặc có lẽ là cái nghiệt ngã của số phận, Trình Sát chính là người duy nhất lúc này có thể ngăn cản lưỡi hái tử thần chạm vào cổ cô. An Yên ghét cảm giác phải dựa dẫm vào một kẻ sát nhân, một kẻ mà mỗi hơi thở đều mang theo mùi vị của bạo lực. Nhưng cô không có lựa chọn.

Cô lấy chiếc hộp sắt giấu dưới gầm giường ra. Bên trong là một tấm ảnh gia đình đã ố vàng và vài tờ tiền lẻ tiết kiệm để phẫu thuật chân cho Bình. Cô siết chặt chiếc hộp vào lòng, đôi mắt khô khốc nhìn ra cửa sổ, nơi những con sóng biển đang đập mạnh vào mạn tàu.

Ở phía bên kia khu cảng, trong một căn hầm cũ, Trình Sát đang trói Thành vào chân ghế. Anh ngồi đối diện, châm một điếu thuốc, ánh lửa bập bùng soi rõ gương mặt vô cảm.

"Mày giấu cái túi ở đâu?"

Thành run cầm cập, răng va vào nhau lập cập: "Em... em giấu trong bãi rác sau kho số 9... Đại ca, xin đại ca tha mạng, em không biết đó là đồ của Lão Nhị!"

Trình Sát rít một hơi thuốc dài, làn khói xám xịt che mờ đôi mắt anh. Anh không quan tâm đến lời van xin của Thành. Anh đang nghĩ về An Yên. Anh nhớ về cái cách cô khâu vết thương cho mình – lạnh lùng nhưng vô cùng cẩn trọng.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, Trình Sát cảm thấy cái nghề cầm dao của mình thật bẩn thỉu. Anh biết rõ, một khi món hàng được tìm thấy, Thành sẽ phải chết để bịt đầu mối, và An Yên sẽ không bao giờ nhìn anh bằng ánh mắt bình thường được nữa.

Quá khứ của cô là một đống tro tàn, còn tương lai của anh là một vực thẳm. Hai con người ấy, bằng một cách tàn nhẫn của số phận, đã bị buộc chặt vào nhau bởi một khoản nợ máu không thể chi trả.