MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồi Kết Của SóiChương 14

Hồi Kết Của Sói

Chương 14

708 từ · ~4 phút đọc

Không khí trong kho số 4 đặc quánh lại, chỉ còn tiếng lửa cháy lép bép từ đống củi vụn. Gã bớt đỏ ra hiệu cho đàn em lùi lại, đôi mắt láo liên nhìn chằm chằm vào cuốn sổ tay trên tay An Yên. Gã biết giá trị của thứ đó—nó không chỉ là giấy mực, nó là "bản án tử" của nửa cái Cảng Đen này nếu rơi vào tay cảnh sát.

"Thả. Anh. Ta. Xuống." An Yên lặp lại từng chữ, ngón cái đã bật mở nắp chiếc bật lửa Zippo. Ngọn lửa nhỏ nhảy múa, phản chiếu trong đôi mắt rực lửa hận thù của cô.

Gã bớt đỏ hậm hực ra lệnh: "Hạ xích!"

Tiếng ròng rọc rít lên chói tai. Cơ thể Trình Sát đổ sụp xuống sàn xi măng lạnh ngắt như một bao tải mục. Anh không còn đủ sức để đứng vững, chỉ có thể nằm co quắp, hơi thở nặng nề và đứt quãng.

"Xong rồi đấy, con ranh. Đưa cuốn sổ đây," gã bớt đỏ tiến tới một bước.

An Yên không đưa. Cô chạy lại phía Trình Sát, một tay vẫn giơ cao bật lửa, tay kia run rẩy chạm vào vai anh. Cảm giác nóng hổi của máu và sự lạnh lẽo của làn da anh khiến trái tim cô thắt lại. Một nửa trong cô muốn đâm chết kẻ đã giết cha mình ngay lúc này, một nửa lại đau đớn đến mức muốn gục ngã.

Trình Sát cố gắng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào cuốn sổ tay đang mở ra ở trang "Sói Con". Anh hiểu. Anh đã chờ đợi ngày này mười năm rồi—ngày mà quá khứ sẽ tìm đến đòi nợ.

"Yên... giết... tôi đi..." Anh thào phào, một nụ cười thê lương hiện trên gương mặt đầy máu. "Tôi... đã đợi cô... mười năm."

An Yên khựng lại. Đôi mắt cô nhòe đi. "Anh biết tôi là ai từ trước rồi phải không? Anh tìm đến tiệm may không phải tình cờ, đúng không?"

Trình Sát không trả lời, nhưng sự im lặng của anh là sự thừa nhận đau đớn nhất. Anh đã luôn âm thầm theo dõi cô từ xa, dùng số tiền kiếm được từ việc đâm thuê chém mướn để nặc danh gửi thuốc men cho Bình, để giữ cho tiệm may nhỏ của cô không bị các băng đảng khác quấy phá. Anh là kẻ sát nhân, nhưng cũng là kẻ cai ngục tự nguyện canh giữ cho cuộc đời cô được bình yên trong bóng tối.

"Đủ rồi! Tao không có thời gian xem kịch!" Gã bớt đỏ mất kiên nhẫn, gã rút súng nhắm thẳng vào đầu Bình—đứa bé vừa bị một tên đàn em khác lôi ra từ phía cửa kho (chúng đã tìm thấy hầm đá phía Tây).

An Yên chết lặng. Chiếc bật lửa suýt rơi khỏi tay.

"Bỏ cuốn sổ xuống, hoặc tao bắn nát đầu thằng nhóc này," gã bớt đỏ gầm lên.

Trình Sát đột ngột gồng mình, một sức mạnh vô hình từ sâu trong bản năng trỗi dậy. Anh dùng chút tàn lực cuối cùng, vớ lấy mảnh kính vỡ trên sàn, lao về phía gã bớt đỏ.

Đoàng!

Tiếng súng nổ vang dội. Viên đạn găm vào lồng ngực Trình Sát, nhưng anh không dừng lại. Anh như một con sói điên, cắm phập mảnh kính vào cổ gã bớt đỏ. Cả hai ngã nhào xuống đất.

"Chạy đi... Yên... mang Bình... chạy!" Trình Sát hét lên, máu phun ra từ miệng đỏ thẫm.

An Yên không chạy. Trong khoảnh khắc đó, mọi hận thù mười năm qua dường như tan biến trước sự hy sinh tàn khốc của người đàn ông này. Cô lao đến, dùng cây kéo cắt vải đâm mạnh vào tay tên đàn em đang giữ Bình.

Khói súng và mùi máu bao trùm gian kho. An Yên ôm chặt lấy Bình, nhưng đôi mắt cô vẫn hướng về phía Trình Sát đang nằm trong vũng máu. Anh nhìn cô, đôi mắt dần mờ đục nhưng chứa đựng một sự thanh thản lạ lùng. Lần đầu tiên, kẻ sát nhân không còn lo lắng cho mạng sống của mình, anh chỉ lo liệu cô có thể thoát khỏi cái bóng rỉ sét này hay không.