MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồi Kết Của SóiChương 13

Hồi Kết Của Sói

Chương 13

852 từ · ~5 phút đọc

Đường ống dẫn khí cũ hẹp đến mức An Yên phải ép sát lồng ngực xuống lớp bùn nhão nhoét để trườn đi. Mùi rỉ sét, mùi chuột chết và hơi ẩm của biển xộc thẳng vào mũi cô, khiến mỗi nhịp thở trở thành một cuộc vật lộn. Trong bóng tối đặc quánh, cô chỉ còn biết bám víu vào ký ức về những câu chuyện kể của cha để định hướng.

Sau gần một tiếng đồng hồ, tay cô chạm phải một tấm lưới sắt mục nát. An Yên dùng hết sức bình sinh, nghiến răng đẩy mạnh. Tấm lưới bung ra, cô bò lên sàn kho số 4, nép mình sau một kiện máy móc cũ phủ bạt che đầy bụi bẩn.

Ánh sáng mờ ảo từ trên cao hắt xuống, rọi thẳng vào bóng dáng đang bị treo ngược giữa gian kho. An Yên cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Trình Sát – người đàn ông từng sừng sững như một ngọn núi – giờ đây trông như một mảnh đời vụn nát. Máu từ người anh đã ngừng chảy, đóng vảy thành những mảng đen kịt trên làn da tái nhợt.

Bên dưới, hai gã tay sai đang ngồi gật gù bên một đống lửa nhỏ được nhóm bằng củi vụn. Chúng đang mải mê chia nhau một chai rượu đế, súng ngắn đặt hớ hênh trên đùi.

An Yên hít một hơi thật sâu để giữ cho đôi bàn tay không run rẩy. Cô không nhìn Trình Sát nữa, cô cần phải hành động. Cô lấy từ trong bọc ra chiếc túi da đen mà cô đã quay lại bãi rác kho số 9 để lấy trước khi tới đây – thứ mà Thành đã giấu và cũng là thứ khiến cả Cảng Đen điên đảo.

Cô mở khóa túi. Bên trong không có vàng bạc, không có ma túy. Chỉ có một cuốn sổ tay nhỏ bìa da và một chiếc thẻ nhớ đã cũ. An Yên mở trang đầu tiên của cuốn sổ. Những cái tên hiện lên khiến cô lạnh sống lưng: Tên của các quan chức cảng, tên của những kẻ cầm đầu các băng đảng, và cả... tên của cha cô.

Dưới tên cha cô là một dòng chữ đỏ chót: "Đã xử lý - Kho số 4 - 2015".

Tai An Yên ù đi. Một sự thật kinh tởm lộ ra: Cha cô không chết vì một vụ nổ tình cờ. Ông bị giết vì đã phát hiện ra đường dây buôn lậu của Lão Nhị mười năm trước. Và người thực hiện nhiệm vụ "xử lý" đó, kẻ được ghi tên ở cột bên cạnh với bí danh "Sói Con", không ai khác chính là Trình Sát.

Chiếc kéo trong tay An Yên suýt chút nữa rơi xuống sàn xi măng. Cô nhìn gã đàn ông đang bị treo trên kia. Anh là người cứu cô, nhưng cũng là kẻ đã trực tiếp hoặc gián tiếp gây ra bi kịch của đời cô. Một sự ghê tởm trào dâng, hòa quyện với nỗi đau đớn đến xé lòng.

"Ai đó?" Một gã tay sai bất thình lình đứng dậy, tay nắm lấy khẩu súng.

An Yên giật mình lùi lại, làm đổ một chiếc thùng phi rỗng. Tiếng kim loại va chạm vang vọng khắp gian kho.

"Mẹ kiếp, có chuột!" Gã bớt đỏ từ phía cửa kho chạy vào, tay lăm lăm khẩu súng điện.

An Yên biết mình không còn đường lui. Cô đứng thẳng dậy từ sau kiện hàng, tay giơ cao cuốn sổ và chiếc thẻ nhớ. Ánh mắt cô lúc này không còn là của một thợ may hiền lành, mà là của một con thú bị dồn vào đường cùng.

"Tao giữ thứ Lão Nhị cần!" Cô hét lên, giọng đanh thép lạ thường. "Thả anh ta xuống, nếu không tao sẽ đốt sạch chỗ này. Cuốn sổ này sẽ biến cả Cảng Đen thành đống tro tàn!"

Trình Sát khẽ động đậy, anh cố gắng mở đôi mắt sưng húp để nhìn về phía tiếng nói. Khi thấy bóng dáng mảnh dẻ của An Yên đứng đó, anh không thấy mừng rỡ, mà chỉ thấy một nỗi tuyệt vọng tột cùng.

"Yên... chạy đi..." Anh thều thào, máu từ miệng lại trào ra.

Gã bớt đỏ dừng lại, nhìn cuốn sổ trên tay cô rồi cười gằn: "Mày giỏi lắm, con ranh. Nhưng mày nghĩ mày bước ra khỏi đây được sao?"

"Tao không định bước ra một mình," An Yên rít qua kẽ răng, tay kia cô đã lén cầm lấy chiếc bật lửa của Trình Sát mà cô nhặt được ở tiệm may. "Thả anh ta xuống. Ngay lập tức!"

Trong gian kho lạnh lẽo, một cuộc đối đầu không cân sức bắt đầu. Một bên là quyền lực và súng đạn, một bên là một cô gái với bí mật đẫm máu của quá khứ. An Yên nhìn Trình Sát – kẻ thù và cũng là người ơn – cô biết rằng sau đêm nay, dù ai sống ai chết, cái tên "An Yên" sẽ mãi mãi biến mất khỏi thế gian này.