Kho số 4 là một khối bê tông lừng lững, xám xịt và nồng nặc mùi mặn của biển lẫn mùi hăng hắc của hóa chất bị bỏ hoang. Bên trong, không gian rộng lớn đến rợn người, nơi âm thanh của những giọt nước rỉ ra từ đường ống cũ tạo thành những tiếng "tỏm... tỏm" đều đặn như nhịp đồng hồ đếm ngược của tử thần.
Trình Sát bị treo ngược bằng xích sắt, hai cổ tay hằn sâu những vệt tím đen. Áo khoác da đã bị lột mất, để lộ lồng ngực vạm vỡ nhưng giờ đây chằng chịt những vết roi và những vết bỏng thuốc lá đỏ hỏn. Máu khô bết lại trên mái tóc, nhỏ xuống sàn xi măng thành một vũng nhạt màu.
Lão Nhị ngồi trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ đối diện, tay thong thả gọt một quả táo. Tiếng dao găm sột soạt trên vỏ táo nghe ghê rợn trong sự tĩnh lặng.
"Cậu là đứa lì lợm nhất mà ta từng nuôi, Sát ạ," Lão Nhị đưa một miếng táo vào miệng, nhai nhẩn nha. "Nhưng sự lì lợm của cậu đang khiến ta tốn thời gian. Cậu biết đấy, ở Cảng Đen, thời gian là tiền bạc. Và tiền của ta thì không được phép bốc hơi."
Trình Sát khàn giọng, giọng nói nghe như tiếng hai mảnh kim loại rỉ sét cọ vào nhau: "Tôi đã nói... tôi không biết cái túi ở đâu. Thằng Thành đã mang nó đi trước khi tôi kịp giữ hắn lại."
Lão Nhị bật cười, một điệu cười khô khốc. Lão đứng dậy, tiến lại gần, dùng lưỡi dao gọt táo lạnh ngắt vỗ vỗ vào má Trình Sát.
"Cậu tưởng ta là thằng ngốc sao? Cậu thà nhận đạn để con nhỏ thợ may đó chạy trốn, nghĩa là cậu đã chọn xong phe rồi." Lão đột ngột gằn giọng, đôi mắt híp lại đầy ác độc. "Cảnh cáo lần cuối: Nếu sáng mai cái túi không xuất hiện, ta sẽ không giết cậu ngay đâu. Ta sẽ treo cậu ở đây, ngay cửa kho này, để khi con nhỏ đó quay lại tìm anh trai, thứ đầu tiên nó thấy sẽ là đôi mắt bị khoét mù của cậu."
Trình Sát khẽ run lên, không phải vì sợ đau, mà vì cái tên "An Yên" được thốt ra từ miệng lão đại. Anh biết lão không đùa. Lão Nhị luôn biết cách tấn công vào thứ mà đối phương muốn bảo vệ nhất.
"Lão Nhị... lão động vào cô ấy... tôi sẽ hóa thành quỷ để kéo lão xuống cùng," Trình Sát ngước mắt, ánh nhìn sắc lẹm như dao cạo khiến lão Nhị cũng phải khựng lại một nhịp.
"Để xem cậu hóa quỷ trước, hay cô ta thành xác chết trước," Lão cười nhạt, vứt quả táo dở xuống đất rồi quay lưng bỏ đi. "Canh chừng nó cho kỹ. Thằng nào để nó chết trước khi ta tra ra món đồ, tao sẽ lột da thằng đó."
Cánh cửa kho sắt nặng nề khép lại với tiếng rít chói tai. Trình Sát lịm đi trong cơn đau, đầu óc bắt đầu hiện lên những ảo ảnh. Anh thấy An Yên đang đứng dưới cơn mưa, tà áo dài màu xanh của cô giờ đã nhuộm đỏ máu. Anh muốn vươn tay ra, muốn bảo cô chạy đi, nhưng sợi xích sắt siết chặt lấy anh, kéo anh lún sâu vào bóng tối.
Cùng lúc đó, phía bên ngoài kho số 4, một bóng đen nhỏ bé đang nép sát vào những kiện hàng container. An Yên áp tai vào vách sắt lạnh lẽo, nhịp tim cô đập dồn dập. Cô đã nghe thấy tiếng thét của anh, nghe thấy những lời đe dọa của Lão Nhị.
Bàn tay cô siết chặt cây kéo giấu trong ống tay áo. Cô biết mình không thể xông vào từ cửa chính. Nhưng ký ức tuổi thơ lại trỗi dậy—cha cô từng kể về một đường ống dẫn khí cũ thông từ hầm chứa dưới đất lên thẳng sàn kho số 4.
An Yên nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao. "Chờ tôi, Trình Sát. Lần này, tôi không chỉ khâu áo cho anh."
Trong bóng tối vàng vọt của những ngọn đèn pha canh gác, cô gái không biết cười ấy bắt đầu bò vào đường ống ngầm đầy bùn đất, dấn thân vào trận chiến mà kết quả chỉ có thể là tự do hoặc cái chết chung đôi.