Bãi đá phía Tây là một nghĩa địa tàu cũ, nơi những bộ khung sắt rỉ sét khổng lồ nằm phơi mình dưới nắng gió như những bộ xương cá voi tiền sử. An Yên tìm thấy một căn hầm nhỏ, vốn là kho chứa linh kiện của một xưởng tháo dỡ tàu đã phá sản. Nơi này chỉ có một chiếc bóng đèn dây tóc vàng vọt treo lơ lửng, tỏa ra thứ ánh sáng yếu ớt, chập chờn như hơi thở của người hấp hối.
Cô đặt Bình nằm lên đống bao tải cũ. Đứa bé bắt đầu sốt, đôi môi khô khốc gọi tên chị trong cơn mê sảng.
An Yên không có thời gian để yếu lòng. Cô xé nốt phần vạt áo dài còn lại, nhúng nước biển lạnh buốt để lau mát cho em. Mỗi lần chạm vào làn da nóng hổi của Bình, lòng cô lại thắt lại. Cô mở chiếc hộp sắt, lấy ra xấp tiền của Trình Sát. Tiền rất nhiều, nhưng ở cái nơi đồng không mông quạnh này, tiền không đổi được thuốc men, cũng không đổi được sự an toàn.
Cô nhìn lên chiếc bóng đèn đang đung đưa. Ánh sáng vàng vọt ấy gợi nhắc cô về đêm đầu tiên Trình Sát bước vào tiệm may. Cô nhớ cái cách anh ngồi im lìm trong bóng tối, che giấu nỗi đau bằng vẻ mặt tàn nhẫn.
"Chị... anh Sát... chết rồi hả chị?" Bình thều thào mở mắt.
An Yên khựng tay lại. Cô nhìn vào đôi mắt trong veo của em, rồi dứt khoát lắc đầu: "Chưa. Những kẻ như anh ta mạng lớn lắm. Anh ta đang đợi chúng ta."
Cô biết mình không thể trốn mãi ở đây. Lão Nhị có tai mắt khắp nơi, và gã bớt đỏ chắc chắn đang lùng sục từng bụi cỏ. An Yên đứng dậy, lấy cây kéo cắt vải – vật bất ly thân – giấu vào trong ống tay áo. Cô cần thông tin. Và ở khu vực này, chỉ có một nơi để lấy thông tin: Quán rượu "Mắt Cá" dành cho những gã thợ tháo dỡ tàu lậu.
An Yên dặn Bình nằm im, rồi cô khoác lên mình chiếc áo khoác đen rộng thùng thình nhặt được trong kho, che đi tà áo dài đẫm máu. Cô bước ra ngoài, cái bóng mảnh dẻ hòa vào bóng tối của những khối sắt rỉ sét.
Quán "Mắt Cá" nồng nặc mùi rượu rẻ tiền và khói thuốc lào. An Yên chọn một góc khuất, kéo sụp chiếc mũ áo. Cô lắng tai nghe những lời bàn tán của đám đàn ông say xỉn.
"Thằng Sát 'đao' tiêu rồi. Nghe nói Lão Nhị treo nó lên móc sắt ở kho số 4, tra tấn suốt một ngày một đêm mà nó chẳng hé răng nửa lời về cái túi." "Lão Nhị điên tiết lắm. Lão ra lệnh nếu đến sáng mai không thấy món đồ, lão sẽ chặt từng ngón tay của nó gửi ra biển cho cá ăn."
An Yên siết chặt nắm tay dưới bàn. Tim cô đập nhanh đến mức tưởng như lồng ngực sắp vỡ tung. Kho số 4. Đó là nơi cha cô từng làm việc trước khi vụ nổ xảy ra. Một sự trùng hợp đến nghiệt ngã.
"Còn con nhỏ thợ may?" Một gã khác hỏi. "Lặn mất tăm rồi. Nhưng anh em thằng bớt đỏ đang canh chừng nhà con mẹ bán thuốc dạo đầu hẻm. Chúng biết con nhỏ đó thế nào cũng phải mua thuốc cho thằng em tật nguyền."
An Yên lặng lẽ đứng dậy, rời khỏi quán rượu trước khi có kẻ nào kịp nhận ra sự hiện diện của cô. Gió biển thổi mạnh, quất vào mặt cô rát buốt. Cô không sợ cái chết, cô chỉ sợ mình không kịp.
Dưới ánh sáng vàng vọt của chiếc bóng đèn khi quay lại căn hầm, An Yên nhìn vào tấm ảnh gia đình cũ. Cô không còn khóc nữa. Đôi mắt cô giờ đây chứa đựng một thứ ánh sáng sắc lạnh của kim loại. Cô lấy mồi lửa, đốt cháy một góc của tờ tiền để lấy ánh sáng, rồi bắt đầu vẽ lại sơ đồ kho số 4 dựa trên ký ức tuổi thơ.
Cô không có súng, không có đàn em, không có quyền lực. Cô chỉ có một cây kéo, một trái tim đầy nợ và một sự liều lĩnh của kẻ đã mất tất cả.
Đêm đó, dưới chiếc bóng đèn vàng vọt, An Yên đã chết đi một phần. Thay vào đó là một người đàn bà đang tính toán cách đột nhập vào sào huyệt của quỷ dữ để cướp lại người đàn ông đã cho cô thấy ánh sáng của tình người.