Tiếng súng tắt lịm, nhường chỗ cho tiếng sóng vỗ rì rào vào những chân cột buồm rỉ sét. Trình Sát nằm dài trên mặt cầu cảng, hơi thở đứt quãng, mắt vẫn nhìn trừng trừng vào khoảng không mịt mù nơi chiếc tàu cá vừa biến mất. Máu chảy ra từ vai và hông hòa với nước mưa, tạo thành một vũng đen ngòm dưới chân Lão Nhị.
Lão Nhị tiến lại gần, dùng mũi giày da đắt tiền lật gương mặt đầy máu của Trình Sát lên. Lão không còn giận dữ lôi đình nữa, thay vào đó là một sự im lặng đáng sợ—thứ im lặng của một kẻ đang tính toán xem nên xẻ thịt con mồi như thế nào cho bõ tức.
"Cậu tưởng cậu làm anh hùng là xong sao, Sát?" Lão Nhị cúi xuống, giọng nói rít qua kẽ răng. "Cái túi đâu? Nói ra, ta cho cậu một phát đạn ân huệ. Không nói... ta sẽ cho cậu nếm thử cảm giác sống không bằng chết."
Trình Sát khẽ nhếch môi, máu trào ra từ khóe miệng. Anh không nói, chỉ nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tiềm thức, anh thấy lại vệt máu loang trên tà áo dài màu xanh của An Yên. Anh hy vọng vết thương của cô không quá sâu. Anh hy vọng cô đủ mạnh mẽ để đi tiếp.
"Đưa nó về hầm. Đừng để nó chết," Lão Nhị phất tay, đoạn quay sang gã bớt đỏ đang đứng run rẩy. "Còn mày, cho người lùng sục mọi bến cá trong vòng bán kính 50 cây số. Tìm cho ra con nhỏ thợ may đó. Nó còn giữ mạng anh trai nó, nghĩa là nó còn giữ manh mối về cái túi."
Trong khi đó, trên chiếc tàu cá đang dập dềnh giữa những con sóng lớn, An Yên ngồi bó gối trong khoang chứa lưới. Bình đã ngủ lịm đi vì quá sợ hãi, đầu tựa vào lòng chị. Cánh tay áo dài của An Yên bết dính máu, cơn đau rát từ vết đạn sượt qua da thịt bắt đầu hành hạ cô, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự thắt lại trong lồng ngực.
Cô nhìn ra phía sau lái tàu. Cảng Đen giờ chỉ còn là một dải sáng nhạt nhòa, xa xăm.
"Cô gái, vết thương của cô cần băng bó," ông lái tàu nói, giọng run run vì sợ hãi sau vụ nổ súng. "Tôi sẽ thả cô ở bãi đá phía Tây, nơi đó không có người của Lão Nhị. Nhưng cô phải tự lo lấy thân thôi."
An Yên không đáp, cô lấy chiếc kéo cắt vải vẫn hằng mang bên mình, dứt khoát xé toạc vạt áo dài màu xanh nhạt để băng vết thương. Hành động của cô lạnh lùng và dứt khoát y như cái cách cô đã khâu vết thương cho Trình Sát đêm đó.
Ký ức về vụ nổ kho hàng mười năm trước đột nhiên hiện về rõ mồn một. Cô nhớ về những kẻ mặc áo khoác đen, những kẻ đã mang ngọn lửa đến thiêu rụi cuộc đời mình. Và giờ đây, bóng ma ấy lại một lần nữa thức tỉnh. Cô không còn là cô bé mười tuổi đứng khóc giữa đống tro tàn nữa.
"Trình Sát..." cô thì thầm cái tên đó.
Anh đã nói anh đang đặt cược vào một thứ gì đó sạch sẽ. Anh đã chọn bảo vệ cô bằng cả mạng sống. Nếu cô cứ thế mà chạy trốn, cô sẽ lại trở thành kẻ trắng tay, kẻ nợ một mạng người mà cả đời không trả nổi.
An Yên chạm tay vào chiếc hộp sắt giấu trong bao tải. Bên trong là số tiền Trình Sát đã đưa. Cô không nhìn vào số tiền, cô nhìn vào vệt máu của chính mình đã thấm vào tờ giấy gói.
Một sự thay đổi âm thầm nhưng mãnh liệt bắt đầu diễn ra trong mắt người con gái vốn dĩ chỉ biết cam chịu. Sự lầm lì biến thành sự sắc lạnh. An Yên hiểu rằng, muốn cứu người đàn ông ấy, muốn đòi lại cuộc đời cho em trai, cô không thể chỉ chạy trốn.
Cô phải trở thành một phần của bóng tối đó. Cô phải tìm lại cái túi mà Thành đã giấu, vì đó là quân bài duy nhất để cô có thể đàm phán với quỷ dữ.
Bình minh bắt đầu ló rạng ở phía chân trời, nhưng không phải là một màu vàng ấm áp, mà là một màu đỏ rực như máu. Tàu cá cập bến đá khô cằn. An Yên bế Bình bước xuống, đôi chân cô vững vàng trên đá sắc.
Bóng ma quá khứ đã thức tỉnh, và một "Bà trùm" không ngai của Cảng Đen đang bắt đầu được nhào nặn từ những nỗi đau tột cùng.