MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHồi Kết Của SóiChương 9

Hồi Kết Của Sói

Chương 9

837 từ · ~5 phút đọc

Bốn giờ bốn mươi lăm phút sáng. Cảng Đen chìm trong một màn sương muối dày đặc, thứ sương mặn chát bám vào da thịt, khiến hơi lạnh ngấm sâu vào tận xương tủy.

An Yên mặc chiếc áo dài cũ màu xanh nhạt – kỷ vật duy nhất còn sót lại của mẹ cô – rồi khoác bên ngoài một chiếc áo bông dày để che chắn cho Bình. Cô cõng em trên lưng, đôi chân Bình quắp chặt lấy hông chị. Mỗi bước đi của An Yên trên những thanh tà vẹt gỗ mục của đường ray cảng đều nặng nề và thận trọng. Cô không dám bật đèn pin, chỉ nương theo ánh sáng lập lòe từ những ngọn đèn hải đăng xa xa.

"Chị ơi, mình đi đâu thế?" Bình thì thầm vào tai cô, hơi thở của nó nóng hổi vì lo sợ.

"Đi tìm một nơi không có tiếng súng, Bình ạ," An Yên siết chặt tay em, mắt không rời phía cầu cảng số 7.

Từ xa, bóng dáng một chiếc tàu cá cũ kỹ đang nổ máy xình xịch, khói đen tỏa ra hòa lẫn vào sương đêm. Trình Sát đã đứng đó, tựa lưng vào một cột sắt rỉ sét, điếu thuốc trên môi anh đỏ rực trong bóng tối. Anh không nhìn cô, nhưng khi cô vừa bước đến gần, anh lập tức đứng thẳng dậy, tay rà soát xung quanh một cách bản năng.

"Lên tàu nhanh đi," Trình Sát nói ngắn gọn, giọng anh đặc biệt căng thẳng.

Nhưng ngay khi An Yên vừa đặt chân lên tấm ván bắc ngang mạn tàu, một ánh đèn pha cực mạnh từ phía bãi container bất ngờ quét qua, soi sáng rực cả một vùng cầu cảng. Tiếng động cơ xe bán tải gầm rú xé toạc không gian tĩnh mịch.

"Thằng Sát phản bội! Lão Nhị đoán không sai mà!"

Tiếng của gã bớt đỏ vang lên đắc thắng. Ba chiếc xe bán tải lao tới, bao vây lấy lối ra duy nhất của cầu cảng. Hàng chục gã tay sai nhảy xuống, trên tay chúng là những thanh mã tấu sáng loáng và súng ngắn. Trình Sát lập tức đẩy mạnh An Yên xuống khoang tàu.

"Nằm xuống! Đừng ngẩng đầu lên cho đến khi tàu rời bến!" Anh gầm lên.

Một tiếng súng nổ chát chúa vang lên, viên đạn găm thẳng vào mạn gỗ sát đầu An Yên. Cô ngã quỵ xuống sàn tàu, theo bản năng lấy thân mình che chở cho Bình. Một cảm giác nóng rát bất chợt chạy dọc cánh tay. Cô nhìn xuống, tà áo dài màu xanh nhạt đã bị xé rách một đường, máu đỏ tươi bắt đầu loang ra, thấm đẫm vào lớp vải mỏng manh.

Ở trên bờ, Trình Sát đã lao vào cuộc chiến. Anh không dùng súng, chỉ với một con dao găm ngắn, anh di chuyển như một bóng ma giữa làn đạn và sương mù. Mỗi lần lưỡi dao lóe lên là một tiếng hét thảm thiết vang lên. Nhưng kẻ thù quá đông. Một gã tay sai từ phía sau vung mã tấu chém mạnh vào vai Trình Sát. Anh khựng lại, nhưng ngay lập tức xoay người, cắm phập con dao vào ngực đối phương.

"Sát! Mày vì một con đàn bà mà bỏ anh em sao?" Lão Nhị bước ra từ bóng tối, tay cầm khẩu súng lục mạ bạc, gương mặt lão co rút vì giận dữ.

Trình Sát đứng chắn ngang lối lên tàu, máu từ vai và vết thương cũ ở hông chảy ròng ròng, nhuộm đen cả chiếc áo khoác da. Anh thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào lão đại mà mình từng trung thành tuyệt đối.

"Lão không có anh em, Lão Nhị. Lão chỉ có những con chó săn," Trình Sát nhổ một ngụm máu xuống đất, cười lạnh lẽo. "Hôm nay, con chó này muốn làm người."

"Vậy thì chết đi!" Lão Nhị bóp cò.

Đoàng!

Viên đạn găm vào bả vai Trình Sát khiến anh lùi lại mấy bước, ngã quỵ xuống mép cầu cảng. Cùng lúc đó, động cơ tàu cá rú lên dữ dội, người lái tàu – vốn đã nhận tiền của Trình Sát – hốt hoảng tăng ga để tháo chạy.

An Yên nhoài người ra khỏi khoang tàu, đôi mắt cô mở to khi thấy Trình Sát đổ gục xuống giữa làn mưa đạn. Vết máu trên tà áo dài của cô như hòa cùng với dòng máu đang chảy ra từ người anh trên mặt đất rỉ sét.

"Trình Sát!" Cô kêu lên, giọng lạc đi trong tiếng gió biển.

Con tàu dần xa bến. Trình Sát ngước nhìn theo bóng chiếc tàu mất hút trong sương mù. Anh thấy bóng dáng màu xanh nhạt của An Yên nhạt nhòa dần. Một nụ cười nhẹ, rất khó nhận ra, xuất hiện trên gương mặt đầy sẹo của kẻ sát nhân.

Anh đã thua cuộc chiến với Lão Nhị, nhưng anh đã thắng được con quỷ trong chính bản thân mình.