MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 1

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 1

1,087 từ · ~6 phút đọc

Tiếng vali kéo lạch cạch trên mặt sàn gỗ sồi già cỗi vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí vốn dĩ đã vô cùng ngột ngạt của buổi chiều cuối thu. Lê Dao đứng nép mình bên cạnh trụ cầu thang gỗ, đôi bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy gấu áo phông trắng đã hơi sờn. Mẹ cô, bà nhàn, đang nở nụ cười rạng rỡ nhất mà Dao từng thấy trong suốt mười năm qua. Bà đứng cạnh ông Trần, người đàn ông có vẻ ngoài lịch lãm nhưng đôi mắt lại toát ra sự xa cách của kẻ có tiền.

Nhưng ánh mắt của Dao không dừng lại ở họ. Cô đang bị đóng đinh vào bóng người cao lớn đứng ngược sáng ngay bậu cửa.

Đó là Trần Vũ.

Anh ta đứng đó, một tay đút túi quần, tay kia hờ hững cầm chiếc áo khoác đen. Dưới ánh nắng vàng vọt còn sót lại của ngày, dáng vẻ của Vũ mang theo một sự ngông cuồng không thèm che giấu. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt sâu hoắm và sắc lẹm như lưỡi dao vừa được mài mỏng, lặng lẽ quan sát cô. Dao cảm thấy mình như một con sinh vật nhỏ bé bỗng dưng bị lọt vào tầm ngắm của một kẻ đi săn dày dặn kinh nghiệm.

"Dao, đây là Vũ, con trai bác Trần. Từ nay về sau hai đứa là anh em, phải hòa thuận và bảo ban nhau nhé con."

Lời của mẹ rơi xuống, vang vọng trong không gian vắng lặng rồi tan biến như một trò đùa dai dẳng. Hai chữ "anh em" nghe mới mỉa mai làm sao. Dao mím môi, cố gắng nặn ra một nụ cười nhưng cơ mặt cô cứng đờ. Cô năm nay hai mươi, còn anh ta, theo lời mẹ kể, đã hai mươi tư. Họ không có một giọt máu mủ chung, nhưng lại bị ép vào một danh phận ràng buộc bởi tờ giấy kết hôn của người lớn.

Trần Vũ không đáp lại, anh chỉ khẽ nhếch môi, một độ cong rất nhỏ nhưng đủ để Dao cảm nhận được sự giễu cợt. Khi anh bước ngang qua cô để tiến lên cầu thang, không gian xung quanh Dao như bị rút cạn oxy. Mùi hương của gió lộng pha lẫn chút hăng hắc của khói thuốc lá xộc thẳng vào khứu giác, khiến cô rùng mình. Cánh tay anh vô tình, hay hữu ý, đã quẹt qua bả vai cô. Một làn hơi nóng rực truyền qua lớp vải mỏng manh, khiến vùng da ấy như bị bỏng rát.

"Chào em... em gái."

Giọng nói của anh trầm đục, mang theo một âm sắc khàn khàn lạ kỳ len lỏi vào màng nhĩ, rồi dừng lại ở đâu đó nơi lồng ngực Dao, khiến tim cô hẫng mất một nhịp. Cô không trả lời, chỉ đứng yên đó nhìn bóng lưng anh khuất sau hành lang tầng hai.

Căn nhà này vốn dĩ chỉ có hai mẹ con, nay bỗng dưng xuất hiện thêm hai người đàn ông lạ mặt. Cha mẹ họ bận rộn với những bữa tiệc xã giao và những chuyến trăng mật muộn, để lại ngôi nhà rộng lớn này cho hai "anh em" tự xoay xở.

Tối hôm đó, cơn mưa đầu mùa đổ xuống xối xả. Lê Dao nằm trong phòng mình, nghe tiếng mưa đập vào cửa kính và tiếng sấm rền rĩ ngoài xa. Bình thường cô sẽ thấy bình yên, nhưng hôm nay, sự hiện diện của người đàn ông ở căn phòng ngay sát vách khiến cô không sao chợp mắt được. Bức tường này quá mỏng, mỏng đến mức cô dường như có thể nghe thấy tiếng anh ta lật người, hay tiếng nước chảy róc rách trong phòng tắm của anh.

Dao cảm thấy khát. Cổ họng cô khô khốc vì căng thẳng. Cô rón rén mở cửa phòng, định bụng xuống bếp lấy nước. Cả hành lang chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn hắt ra từ khe cửa phòng của Trần Vũ. Cô bước nhẹ nhất có thể, hy vọng anh đã ngủ.

Nhưng khi cô vừa đặt chân đến bậc thang đầu tiên, một giọng nói vang lên từ phía sau khiến cô suýt nữa ngã nhào:

"Đêm hôm rồi, không ngủ được sao?"

Vũ đứng tựa lưng vào khung cửa phòng mình, trên người chỉ mặc duy nhất một chiếc quần dài xám tro, để trần khuôn ngực săn chắc với những đường cơ bắp ẩn hiện dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Những giọt nước còn vương trên tóc anh nhỏ xuống, lăn dài qua xương quai xanh rồi biến mất sau lằn ranh của chiếc quần trễ nải.

Dao quay đầu lại, hơi thở bỗng chốc trở nên dồn dập. Trong bóng tối lờ mờ, ánh mắt anh nhìn cô không hề có sự ấm áp của một người anh trai, trái lại, nó mang theo một sự thiêu đốt mãnh liệt, một khao khát chiếm hữu thầm kín đang âm thầm trỗi dậy.

"Tôi... tôi đi lấy nước." Cô lắp bắp, quay mặt đi chỗ khác để tránh nhìn vào cơ thể rực rỡ và nguy hiểm ấy.

Vũ bước chậm rãi về phía cô. Tiếng chân trần của anh chạm xuống sàn gỗ nghe trầm đục như nhịp tim của Dao lúc này. Anh dừng lại ngay sau lưng cô, hơi nóng từ lồng ngực anh tỏa ra bao trùm lấy bóng dáng nhỏ bé của Dao. Cô có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở của anh phả nhẹ trên đỉnh đầu mình.

"Lần sau ra ngoài nhớ khoác thêm áo vào." Anh nói, giọng thấp đến mức chỉ đủ hai người nghe. "Dưới lớp áo mỏng này, cái gì tôi cũng thấy rõ hết đấy."

Gương mặt Dao đỏ bừng lên vì xấu hổ và tức giận. Cô định phản kháng, nhưng khi quay lại, anh đã đi lướt qua cô, để lại một cái chạm nhẹ của bàn tay nóng hổi lên eo cô như một lời cảnh báo đầy khiêu khích.

Đêm đó, Lê Dao nằm co mình dưới lớp chăn, tiếng tim đập nhanh đến mức át cả tiếng mưa ngoài kia. Cô biết, cuộc sống yên bình của mình đã chính thức chấm dứt. Dưới danh nghĩa là "gia đình", một sợi dây liên kết vô hình và tội lỗi đang bắt đầu thắt chặt lấy cả hai, kéo họ vào một vực thẳm mà không ai có thể lường trước được hậu quả.