Ánh nắng ban mai lách qua khe rèm cửa, nhảy múa trên gương mặt vẫn còn vương nét mệt mỏi của Lê Dao. Đêm qua cô gần như thức trắng. Cứ mỗi khi nhắm mắt lại, hình ảnh lồng ngực trần săn chắc và ánh mắt như muốn thiêu cháy mọi thứ của Trần Vũ lại hiện lên, khiến hơi thở cô trở nên hỗn loạn.
Dao bước ra khỏi giường, vỗ nhẹ vào hai gò má để tỉnh táo. Cô cố trấn an bản thân rằng những lời nói đêm qua của anh chỉ là một sự trêu chọc quá trớn của một kẻ ngông cuồng. Cô vơ lấy chiếc dây thun, búi gọn mái tóc dài lên cao, để lộ chiếc cổ trắng ngần và vài sợi tóc mai lòa xòa.
Khi bước xuống lầu, mùi hương đầu tiên chạm vào khứu giác của Dao không phải là mùi thức ăn sáng của mẹ, mà là mùi thuốc lá nồng đượm trộn lẫn với hương hoa bưởi thanh khiết từ khu vườn sau nhà. Trần Vũ đang ngồi ở bàn ăn, trên tay là một tờ báo tài chính, bên cạnh là một tách cà phê đen đặc còn bốc khói. Anh đã thay một chiếc áo sơ mi đen, hai cúc trên cùng buông lơi, để lộ vẻ phong trần đầy nam tính.
"Dậy rồi à?" Giọng anh trầm thấp, không ngước lên khỏi tờ báo nhưng Dao cảm nhận rõ ràng sự chú ý của anh đang đặt vào mình.
"Vâng. Mẹ và bác Trần đâu rồi anh?" Dao giữ giọng bình thản nhất có thể, đi vòng qua bàn để tiến về phía bếp.
"Họ đi đánh golf từ sớm. Nói là chiều mới về."
Câu trả lời của Vũ khiến bước chân Dao khựng lại. Cả một ngày dài trong căn nhà rộng lớn này, chỉ có cô và anh. Sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm lấy không gian, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc ở phòng khách nghe thật rõ rệt.
Dao lúng túng mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sữa. Cô cảm giác được ánh mắt của Vũ đang lướt dọc theo sống lưng mình, dừng lại rất lâu ở vùng gáy trần trụi và đôi chân thon dài dưới lớp quần ngắn mặc nhà. Cô vội vàng rót sữa, nhưng vì tay hơi run nên vài giọt sữa trắng sứ bắn ra ngoài, tràn trên mặt bàn đá lạnh lẽo.
Chưa kịp lấy khăn lau, một bàn tay lớn đã phủ lên tay cô, tước lấy hộp sữa.
"Để tôi."
Vũ đã đứng sát sau lưng cô từ lúc nào. Khoảng cách gần đến mức Dao có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể anh, mùi thuốc lá từ hơi thở anh quện vào hương hoa bưởi thoang thoảng trên người cô tạo thành một hỗn hợp mùi hương đầy kích thích và ám ảnh. Anh không lấy khăn, mà dùng ngón tay cái thong thả lau đi vệt sữa vương trên mu bàn tay cô.
Cảm giác da thịt chạm nhau khiến Dao như bị điện giật. Ngón tay anh thô ráp, ấm nóng, di chuyển chậm chạp như thể đang cố tình thưởng thức sự run rẩy của cô.
"Anh... anh làm gì vậy?" Dao lắp bắp, cố gắng rút tay lại nhưng anh đã nhanh tay giữ chặt lấy cổ tay cô.
Vũ cúi thấp đầu, ghé sát vào tai cô, giọng nói khàn đặc đầy vẻ trêu ngươi: "Sữa dính vào tay em kìa. Em gái không biết giữ sạch sẽ gì cả."
Hơi thở của anh mơn trớn trên vành tai nhạy cảm khiến toàn thân Dao cứng đờ. Cô thấy tim mình đập liên hồi, một cảm giác lạ lẫm nhưng vô cùng mãnh liệt chạy dọc sống lưng. Anh không buông tay ngay mà khẽ siết nhẹ, ánh mắt nhìn xoáy vào đôi môi đang mím chặt của cô.
"Buông tôi ra..." Dao thầm thì, nhưng giọng nói lại thiếu hẳn sự kiên quyết.
Vũ bật cười nhẹ, một tiếng cười mũi đầy ngạo nghễ. Anh buông tay, thản nhiên cầm lấy hộp sữa đặt lại vào tủ lạnh rồi quay người trở lại bàn ăn, như thể sự đụng chạm vừa rồi chỉ là một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Nhưng Dao thì khác, vùng da nơi anh chạm vào như vẫn còn đang cháy sực.
Để phá tan bầu không khí ngột ngạt, Dao vơ lấy rổ hoa bưởi vừa hái hôm qua để trên bệ bếp, mang ra hiên sau để nhặt cánh. Cô cần không khí trong lành, cần thoát khỏi sự hiện diện đầy áp bức của người đàn ông kia.
Gió sau hè thổi lồng lộng, hương hoa bưởi thơm ngát dịu dàng giúp tâm trí cô bình tâm lại đôi chút. Nhưng sự yên bình ấy chẳng kéo dài được bao lâu. Tiếng bật lửa "tách" một cái vang lên ngay bên cạnh. Vũ đã bước ra hiên từ lúc nào, anh tựa lưng vào cột gỗ, thong dong rít một hơi thuốc rồi phả khói vào không trung.
"Em thích hoa bưởi à?" Anh hỏi, mắt nheo lại vì khói thuốc.
"Vâng, nó tinh khiết." Cô đáp ngắn gọn, không nhìn anh.
"Tinh khiết?" Vũ lặp lại từ đó với vẻ mỉa mai. Anh tiến lại gần, cúi xuống nhặt một đóa hoa bưởi trắng muốt lên, xoay nhẹ trong những ngón tay dài. "Thứ gì càng tinh khiết thì càng dễ bị vấy bẩn, đúng không?"
Anh bất ngờ tiến sát lại, cài đóa hoa bưởi lên mái tóc búi cao của cô. Ngón tay anh vô tình lướt qua làn da sau tai, khiến Dao run lên bần bật. Cô ngước mắt lên, và ngay lập tức bị hút vào đôi mắt đen sâu thẳm của anh. Trong khoảnh khắc ấy, hương hoa bưởi thanh tao và mùi thuốc lá nồng nàn dường như đã hòa quyện vào nhau, xóa nhòa đi ranh giới của sự đúng sai.
"Trần Vũ, anh... anh đừng quá đáng."
"Tôi làm gì cơ?" Vũ tiến thêm một bước, ép cô vào sát lan can hiên nhà. "Tôi chỉ đang giúp em trai của mình cài hoa thôi mà. Hay là... em đang nghĩ đến chuyện gì khác?"
Khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn tính bằng milimet. Dao có thể nhìn thấy từng tia máu nhỏ trong mắt anh, thấy cả sự khao khát chiếm hữu đang bùng cháy không hề che giấu. Sự cấm kỵ giống như một chất kích thích, khiến cho mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề và tội lỗi.
Dưới ánh nắng ban mai rực rỡ, giữa hương hoa bưởi dịu ngọt, một cuộc chơi đầy nguy hiểm đã chính thức bắt đầu, nơi mà kẻ chiến thắng và người thua cuộc đều sẽ phải trả những cái giá rất đắt.