Cả buổi chiều hôm đó, Lê Dao trốn mình trong căn phòng nhỏ ở tầng hai để vẽ. Cô cố gắng dồn hết sự tập trung vào những mảng màu, nhưng đôi bàn tay cứ run rẩy không thôi. Mỗi khi một cơn gió lùa qua cửa sổ, mang theo mùi hoa bưởi nhàn nhạt, cô lại giật mình như thể vừa cảm nhận được hơi thở của Trần Vũ sát bên tai.
Căn nhà này giờ đây đối với cô không còn là tổ ấm, mà giống như một mê cung đầy rẫy những cạm bẫy vô hình.
Tối muộn, cha mẹ cô gọi điện về báo rằng họ sẽ ở lại khu nghỉ dưỡng thêm một đêm vì bác Trần có cuộc gặp gỡ đột xuất với các đối tác cũ. Tin nhắn của mẹ hiện lên trên màn hình điện thoại: "Con ở nhà với anh Vũ nhớ đóng cửa cẩn thận, có gì cứ gọi anh nhé."
Dao nhìn dòng chữ "anh Vũ" mà cảm thấy lồng ngực thắt lại. Mẹ cô thật đơn giản, bà chỉ nghĩ rằng mình đã tạo nên một gia đình mới hạnh phúc, mà không hề biết rằng đằng sau vẻ ngoài tĩnh lặng của ngôi nhà này, một cơn sóng ngầm đang chực chờ nuốt chửng đứa con gái duy nhất của bà.
Đêm về khuya, không gian càng trở nên tĩnh mịch. Dao đi tắm, cố gắng dùng dòng nước lạnh để làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng. Khi cô bước ra, mái tóc ướt đẫm rủ xuống vai, thấm ướt cả mảng áo phông mỏng manh. Cô không dám sấy tóc vì sợ tiếng máy sấy sẽ phá tan sự im lặng, vô tình đánh động đến người đàn ông ở phòng bên cạnh.
Cô tắt đèn, leo lên giường và kéo chăn lên tận cổ. Nhưng sự im lặng của màn đêm lại khiến thính giác của cô trở nên nhạy cảm một cách bất thường.
Cộp. Cộp.
Tiếng bước chân chậm rãi vang lên ngoài hành lang.
Tim Dao đập lệch một nhịp. Đó không phải là tiếng bước chân vội vã của mẹ, cũng không phải tiếng bước chân vững chãi nhưng nhẹ nhàng của ông Trần. Đó là tiếng bước chân trần nặng nề, dứt khoát của Trần Vũ.
Tiếng bước chân dừng lại ngay trước cửa phòng cô.
Dao nín thở, đôi mắt mở to nhìn chăm chằm vào cánh cửa gỗ trong bóng tối. Qua khe cửa hẹp dưới chân, cô thấy bóng đổ của một đôi chân cao lớn in hằn trên nền gạch hành lang. Anh ta đang đứng đó. Không gõ cửa, không gọi tên, chỉ im lặng đứng đó như một bóng ma đang rình rập.
Sự im lặng kéo dài đến mức Dao tưởng như mình có thể nghe thấy cả tiếng máu chảy trong huyết quản. Sau đó, tiếng lách cách của tay nắm cửa vang lên.
Cạch.
Chốt cửa chuyển động. Dao sởn gai ốc khi nhớ ra mình đã quên khóa trái cửa. Cô quá vội vã, quá sợ hãi đến mức quên mất việc bảo vệ bản thân. Cánh cửa từ từ mở ra, một vệt sáng từ hành lang rọi vào, xé toạc bóng tối trong phòng.
Vũ đứng đó, bóng người cao lớn che khuất tầm nhìn của cô. Anh vẫn mặc chiếc quần dài màu xám tro, mái tóc hơi rủ xuống che bớt đôi mắt sắc sảo. Trên tay anh là một chiếc máy sấy tóc.
"Sao không sấy tóc?" Giọng anh trầm đặc, vang lên giữa đêm khuya nghe như một lời mê hoặc.
"Tôi... tôi định để nó tự khô." Dao ngồi dậy, thu mình vào góc giường, đôi mắt đầy vẻ cảnh giác.
Vũ không xin phép, anh thản nhiên bước vào phòng rồi dùng chân đá nhẹ để cánh cửa khép lại. Không gian lúc này chỉ còn lại hai người, hơi ấm của anh nhanh chóng xâm chiếm lấy căn phòng vốn lạnh lẽo của cô. Anh cắm phích điện vào ổ cắm cạnh bàn trang điểm, rồi quay lại nhìn cô.
"Lại đây."
"Không cần đâu, anh về phòng đi..."
"Tôi không muốn nhắc lại lần thứ hai." Vũ cắt ngang, giọng điệu mang theo sự ra lệnh không thể chối từ.
Dao run rẩy bước xuống giường. Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ, lưng hướng về phía anh. Khi tiếng máy sấy bắt đầu rầm rì, cô cảm nhận được những ngón tay dài và thô ráp của anh luồn vào tóc mình. Anh làm việc đó một cách chậm rãi, tỉ mỉ, như thể đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.
Hơi nóng từ máy sấy quện với hơi ấm từ lòng bàn tay anh khiến Dao có cảm giác tê dại. Anh không chỉ sấy tóc, những đầu ngón tay anh đôi khi vô tình hay cố ý lướt qua vành tai, rồi chạm nhẹ vào vùng da cổ nhạy cảm của cô. Mỗi lần như vậy, Dao lại rùng mình, hai tay bám chặt vào mép ghế.
"Em sợ tôi à?" Vũ bỗng nhiên tắt máy sấy, căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng chết người.
Anh cúi xuống, tì cằm lên vai cô, nhìn bóng cả hai trong gương. Từ góc độ này, Dao thấy rõ sự đối lập giữa vẻ thanh thuần của mình và sự hoang dại, nguy hiểm của anh. Bàn tay anh không rời khỏi tóc cô, mà trượt dần xuống, bao trọn lấy cổ cô, ngón cái khẽ mơn trớn dưới cằm.
"Tôi là anh trai em mà, đúng không?" Anh thì thầm vào tai cô, hơi thở nóng hổi phả thẳng vào làn da cổ trắng ngần.
Trong gương, ánh mắt Vũ nhìn cô đầy vẻ chiếm hữu. Bàn tay anh ở cổ cô hơi siết nhẹ, không đủ để đau nhưng đủ để cô cảm thấy mình hoàn toàn bị khuất phục. Áo phông của cô vì còn ẩm nên dính sát vào cơ thể, để lộ những đường cong thanh xuân đầy mời gọi.
"Đừng... anh Vũ..." Dao thốt lên yếu ớt, nhưng bàn tay cô lại vô thức đặt lên cánh tay anh, như muốn đẩy ra, lại như muốn níu giữ.
"Tên tôi nghe hay nhất là khi được thốt ra từ miệng em đấy."
Vũ xoay ghế lại, ép cô đối diện với mình. Anh chống hai tay lên thành ghế, giam cầm cô trong khoảng không gian chật hẹp. Anh không hôn cô, nhưng khoảng cách gần đến mức chóp mũi hai người chạm vào nhau. Trong bóng tối lờ mờ, Dao thấy anh nhìn xuống đôi môi đang run rẩy của mình, rồi lại nhìn lên đôi mắt ngập nước của cô.
"Đêm nay, cha mẹ không về." Anh nói, âm thanh trầm đục như tiếng sấm từ xa. "Và bức tường này... thực ra không mỏng như em nghĩ đâu. Em có hét lên, cũng không ai nghe thấy gì đâu, em gái ạ."
Nói rồi, anh đứng thẳng người dậy, rút phích cắm máy sấy rồi thong dong bước ra ngoài. Tiếng cửa phòng đóng lại "cạch" một cái, để lại Lê Dao ngã quỵ xuống sàn nhà, trái tim đập loạn xạ như muốn nổ tung.
Cô biết, anh không chỉ đang sấy tóc cho cô. Anh đang đánh dấu lãnh thổ. Và tiếng bước chân ngoài hành lang ấy, từ nay về sau, sẽ trở thành nỗi ám ảnh ngọt ngào và đau đớn nhất trong những đêm dài của cô.