Ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một góc trời, hắt những vệt sáng dài lên những mảng màu vẽ dở trong phòng của Lê Dao. Tin nhắn cuối cùng của mẹ xác nhận bà và ông Trần sẽ dùng bữa tối cùng đối tác tại sân golf và nghỉ lại đêm thứ hai để kịp chuyến bay sớm đi công tác vào sáng mai. Căn nhà lại một lần nữa rơi vào trạng thái chỉ có hai người.
Dao ngồi thẫn thờ trước giá vẽ. Những lời nói và sự đụng chạm của Trần Vũ đêm qua vẫn còn âm ỉ trên da thịt. Cô hít một hơi sâu, cố gắng xua tan sự bối rối để xuống bếp. Dù sao cô cũng không thể trốn tránh việc ăn uống, và càng không thể trốn tránh sự hiện diện của anh mãi được.
Khi Dao bước xuống cầu thang, cô thấy Vũ đang ở dưới bếp. Anh đã chuẩn bị sẵn một vài món đơn giản. Anh mặc một chiếc áo thun trắng ôm sát, làm lộ rõ khuôn ngực vững chãi và bờ vai rộng. Khác với vẻ ngông cuồng mọi khi, lúc này anh đang lẳng lặng bày biện bát đũa, trông có vẻ thư thái nhưng sự hiện diện đó vẫn tỏa ra một áp lực vô hình khiến không khí trở nên đặc quánh.
"Xuống rồi à? Ngồi đi." Vũ không ngẩng đầu, chỉ dùng cằm hất về phía chiếc ghế đối diện.
Bữa tối bắt đầu trong sự im lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng va chạm nhẹ của những chiếc thìa sứ lên bát đĩa. Dao cúi gầm mặt, tập trung vào bát cơm của mình như thể đó là thứ quan trọng nhất trên đời. Cô không dám ngước lên, vì cô biết chỉ cần chạm phải ánh mắt của anh, sự phòng bị mong manh của cô sẽ sụp đổ.
"Thức ăn không hợp khẩu vị sao?" Vũ bất ngờ lên tiếng, phá vỡ sự tĩnh lặng.
"À... không, ngon lắm ạ." Dao giật mình, vội vàng gắp một miếng thức ăn bỏ vào miệng mà không kịp nhìn đó là gì.
Vũ đặt đũa xuống, dựa lưng vào ghế, khoanh tay trước ngực quan sát cô. Ánh đèn vàng phía trên bàn ăn đổ xuống, tạo nên những mảng sáng tối góc cạnh trên gương mặt anh, khiến đôi mắt anh trông sâu và nguy hiểm hơn bao giờ hết.
"Em sợ tôi đến mức không dám nhìn thẳng sao, Dao?"
Câu hỏi trực diện của anh khiến cô nghẹn lại. Dao buộc phải ngước lên, và ngay lập tức cô thấy mình bị hút vào cái nhìn sâu thẳm ấy. Anh không hề che giấu sự thích thú khi thấy cô lúng túng.
"Tôi không sợ. Chỉ là... chúng ta vẫn chưa quen lắm với việc này."
"Việc này?" Vũ nhướng mày, một nụ cười nửa miệng hiện lên. "Việc làm 'anh em' một nhà, hay việc ngồi ăn tối riêng với nhau khi không có cha mẹ?"
Dao mím môi, cảm thấy hơi nóng bắt đầu lan tỏa khắp cơ thể. Anh luôn biết cách xoáy sâu vào sự cấm kỵ mà cô đang cố gắng phớt lờ. Anh đứng dậy, chậm rãi đi vòng qua bàn ăn. Tiếng bước chân anh chạm trên sàn nhà như nện thẳng vào lồng ngực cô. Anh dừng lại ngay phía sau ghế của Dao, rồi bất ngờ khom người xuống, chống hai tay lên mặt bàn, giam cô vào giữa vòng tay mình.
"Em biết không..." Anh thì thầm, hơi thở nóng hổi vờn nhẹ sau gáy cô, "Sự im lặng của em đôi khi còn mời gọi hơn cả lời nói đấy."
Dao cảm thấy chân tay mình rụng rời. Mùi hương nam tính nồng nàn từ cơ thể anh lại một lần nữa bao vây lấy cô. Cô định đứng dậy để chạy trốn, nhưng bàn tay của Vũ đã nhanh chóng đặt lên vai cô, ấn nhẹ cô ngồi xuống. Những ngón tay anh không để yên, chúng bắt đầu miết nhẹ lên vùng xương quai xanh lộ ra sau lớp áo phông rộng cổ.
"Anh Vũ... đừng như vậy. Nếu mẹ biết..."
"Mẹ em sẽ không biết. Cha tôi cũng sẽ không biết." Anh ngắt lời, giọng nói trở nên khàn đục và nguy hiểm. "Trong ngôi nhà này, chỉ có tôi và em. Và tôi không hề có ý định làm 'anh trai' tốt của em đâu, Dao ạ."
Bàn tay anh trượt dần xuống, lướt qua làn da mịn màng ở cánh tay cô, khiến mỗi nơi anh đi qua đều như có một luồng điện chạy dọc. Dao run rẩy, đôi mắt cô nhòe đi vì sợ hãi đan xen với một cảm giác hưng phấn tội lỗi mà cô không dám thừa nhận.
Anh xoay ghế của cô lại để cô phải đối diện với mình. Ở khoảng cách này, cô có thể thấy rõ nhịp đập nơi cổ anh và cả sự khao khát chiếm hữu đang cháy hừng hực trong đôi mắt ấy. Vũ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt ve vành tai cô, rồi trượt xuống mơn trớn đôi môi đang run rẩy.
"Bữa tối kết thúc ở đây được rồi." Anh thì thầm, ánh mắt dừng lại ở bờ môi cô. "Bây giờ là thời gian dành cho những thứ thú vị hơn."
Vũ không đợi cô trả lời, anh cúi xuống, thu hẹp khoảng cách cuối cùng. Nhưng thay vì một nụ hôn, anh chỉ khẽ cắn nhẹ vào thùy tai cô, một hành động đầy tính khiêu khích và đánh dấu. Cảm giác tê dại khiến Dao khẽ rên rỉ một tiếng nhỏ trong cổ họng, và điều đó dường như càng kích thích con thú hoang trong anh.
Anh buông cô ra, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Lên phòng trước đi. Tôi sẽ lên sau khi dọn dẹp xong. Đừng khóa cửa... nếu em không muốn tôi phải phá nó."
Dao đứng bật dậy, chạy trốn khỏi căn bếp như một con thú nhỏ bị săn đuổi. Cô chạy lên phòng, tim đập loạn xạ, hơi thở dồn dập. Cô dựa lưng vào cửa, lồng ngực phập phồng. Lời đe dọa "đừng khóa cửa" của anh cứ vang vọng trong đầu.
Dưới lầu, tiếng bát đũa va chạm lách cách lại vang lên, đều đặn và lạnh lùng. Dao biết, đêm nay sẽ là một đêm dài nhất trong cuộc đời mình, nơi mà những ranh giới cuối cùng của đạo đức và bản năng đang đứng bên bờ vực sụp đổ.