MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 5

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 5

956 từ · ~5 phút đọc

Sau khi chạy thục mạng về phòng, Lê Dao lập tức chốt cửa lại. Phải mất vài phút dựa lưng vào cánh cửa gỗ, nghe tiếng tim đập thình thịch như đánh trống trong lồng ngực, cô mới nhận ra mình vừa làm một việc trái với "mệnh lệnh" của Trần Vũ.

"Đừng khóa cửa..."

Lời nói của anh như một lời nguyền, cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Dao cắn chặt môi, cảm giác vừa sợ hãi vừa có một chút phản kháng ngầm đang trỗi dậy. Cô không thể cứ thế mà phục tùng anh. Anh không phải là chủ nhân của cô, và ngôi nhà này không phải là một vương quốc riêng biệt của anh.

Để xoa dịu sự căng thẳng, Dao bước vào phòng tắm. Cô cần gột rửa mùi hương thuốc lá và vị nồng đậm của anh đang bám lấy giác quan mình.

Dưới làn nước ấm, Dao nhắm nghiền mắt. Những tia nước li ti xối vào vai, lưng, rồi chảy dài xuống những đường cong thanh xuân. Thế nhưng, dù nước có nóng đến thế nào, cô vẫn không thể xua đi được cái cảm giác tê dại nơi thùy tai - nơi anh đã khẽ cắn lúc nãy. Da thịt cô dường như vẫn còn lưu giữ hơi ấm từ những đầu ngón tay thô ráp của Vũ.

Bỗng nhiên, giữa tiếng nước chảy róc rách, Dao nghe thấy một âm thanh lạ.

Cạch.

Tiếng khóa cửa phòng ngủ bị tác động. Dao nín thở, tắt vòi hoa sen. Không gian trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ. Cô nghe thấy tiếng bước chân điềm tĩnh đi vào trong phòng ngủ.

"Tôi đã bảo em đừng khóa cửa rồi mà."

Giọng của Vũ vang lên ngay bên ngoài cánh cửa phòng tắm mờ hơi nước. Giọng anh không giận dữ, nhưng lại mang một sự áp chế lạnh lùng khiến Dao run bắn người. Cô quơ vội chiếc khăn tắm trắng muốt, quấn quanh cơ thể một cách vụng về.

"Sao anh vào được đây? Tôi đã chốt cửa rồi!" Dao nói vọng ra, giọng cô run rẩy không giấu giếm.

Một tiếng cười khẩy vang lên phía sau lớp cửa kính mờ. "Em quên là cha tôi đã sửa lại toàn bộ khóa của ngôi nhà này à? Tôi có chìa khóa dự phòng cho mọi căn phòng ở đây, Dao ạ."

Dao đứng chôn chân tại chỗ. Sự thật này giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu cô. Trong ngôi nhà này, không có nơi nào là riêng tư, không có nơi nào có thể ngăn cản được Trần Vũ nếu anh ta thực sự muốn bước vào.

"Anh ra ngoài đi... Tôi đang tắm."

"Tôi biết." Vũ đáp, giọng anh sát gần cửa hơn, dường như anh đang tựa lưng vào đó. "Tôi nghe thấy tiếng nước chảy. Tôi nghe thấy cả tiếng em thở dài."

Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Dao nhìn qua lớp kính mờ, thấy bóng dáng cao lớn của Vũ in hằn lên đó. Cô có thể tưởng tượng ra anh đang đứng đó, tay đút túi quần, ánh mắt sắc lẹm đang xuyên thấu qua lớp vật chất mỏng manh này để nhìn thấu sự bối rối của cô.

"Dao, em có biết tại sao tôi lại đồng ý chuyển về đây không?" Vũ bất ngờ hỏi, giọng anh trầm xuống, mang theo một sự u uất kỳ lạ.

Dao không trả lời. Cô chỉ đứng đó, hai tay siết chặt chiếc khăn tắm trước ngực.

"Vì tôi đã chán ngán việc đứng nhìn em từ xa rồi. Nhìn em ngoan ngoãn bên cạnh mẹ, nhìn em cười nói với những người lạ..." Anh dừng lại một nhịp, hơi thở nặng nề hơn. "Tôi muốn thấy em ở gần thế này. Muốn nghe em gọi tên tôi, dù là trong sự sợ hãi."

Dao cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Những lời này... chúng không giống như lời nói của một người anh trai mới gặp lại. Chúng giống như lời tự thú của một kẻ đã theo dõi con mồi từ rất lâu.

Bất chợt, tay nắm cửa phòng tắm khẽ lay động.

"Anh định làm gì?" Dao hốt hoảng hét lên, lùi sát về phía bức tường gạch lạnh lẽo.

"Đừng sợ." Giọng Vũ thầm thì, nghe như một tiếng vỗ về đầy nguy hiểm. "Tôi chỉ muốn nhắc em một điều thôi. Sữa tắm của em... mùi hoa bưởi nồng quá. Nó lan ra tận hành lang, làm tôi không cách nào tập trung làm việc được."

Tiếng bước chân của anh xa dần, rồi tiếng cửa phòng ngủ đóng lại một cách nhẹ nhàng.

Dao khuỵu xuống sàn phòng tắm, hơi nước nóng vẫn còn bốc lên nghi ngút nhưng cô lại thấy lạnh đến thấu xương. Cô nhận ra rằng, Trần Vũ không chỉ xâm chiếm không gian sống của cô, mà anh ta đang từng bước xâm chiếm lấy tâm trí cô bằng những đòn tâm lý tàn nhẫn nhất. Anh ta không dùng vũ lực, anh ta dùng sự hiện diện của mình như một loại độc dược ngấm dần vào máu.

Khi Dao bước ra khỏi phòng tắm, cô thấy trên bàn trang điểm của mình đặt một đóa hoa bưởi trắng muốt, vẫn còn đọng lại vài giọt sương đêm.

Anh ta đã ở đây. Anh ta đã chạm vào những đồ vật của cô.

Dao nhìn đóa hoa, rồi lại nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối bao trùm lấy khu vườn. Cô biết, Giai đoạn "người lạ" đã kết thúc. Từ giây phút này, cuộc sống của cô sẽ là một chuỗi những ngày dài đầy tội lỗi và khao khát dưới cùng một mái nhà với người đàn ông mang danh nghĩa "anh trai".