MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 6

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 6

988 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, ngôi nhà chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Cha mẹ vẫn chưa về, và ánh nắng hanh vàng của mùa thu phủ lên những món đồ nội thất bằng gỗ một lớp màu trầm buồn.

Lê Dao bước xuống lầu với đôi mắt hơi quầng thâm. Đóa hoa bưởi trên bàn trang điểm đêm qua dường như đã rút cạn dưỡng khí trong phòng cô, khiến mỗi giấc mơ đều chập chờn bóng dáng của Trần Vũ. Cô cố tình chọn một chiếc áo sơ mi rộng thùng xinh, cài kín cổ để che đi làn da nhạy cảm, hy vọng lớp vải dày có thể bảo vệ mình trước ánh mắt như thiêu như đốt kia.

Vũ đang ở phòng khách. Anh không đọc báo hay dùng cà phê như mọi khi. Anh đang đứng trước giá vẽ của cô — thứ mà cô đã mang xuống phòng khách hôm trước để tận dụng ánh sáng tự nhiên.

"Ai cho anh chạm vào nó?" Dao lên tiếng, giọng cô có chút gắt gỏng để che đậy sự run rẩy.

Vũ không quay đầu lại, ngón tay dài của anh lướt nhẹ trên mặt toan vẫn còn mùi sơn dầu chưa khô hẳn. Anh đang chạm vào bức vẽ một khu rừng sương mù, nơi những tán cây đan xen vào nhau chằng chịt, không lối thoát.

"Bức tranh này... trông rất giống em." Vũ chậm rãi xoay người lại. Hôm nay anh mặc một chiếc sơ mi xanh thẫm, tay áo xắn cao để lộ những đường gân mạnh mẽ trên cánh tay. "Đẹp, u tối, và đang cố gắng che giấu một điều gì đó bên dưới lớp sương mù này."

"Anh không hiểu gì về nghệ thuật cả. Đừng có nhận xét lung tung." Dao bước tới, định thu dọn đồ nghề để mang lên lầu.

Nhưng khi cô vừa đi ngang qua anh, Vũ bất ngờ vươn tay nắm lấy khuỷu tay cô, kéo mạnh về phía mình. Do mất đà, Dao ngã nhào vào lồng ngực vững chãi của anh. Mùi thuốc lá quen thuộc lại ập đến, bao vây lấy cô.

"Em đang cố tránh mặt tôi sao?" Anh cúi xuống, ánh mắt găm chặt vào gương mặt đang đỏ bừng của cô.

"Buông ra... Trần Vũ, anh quá đáng lắm rồi!"

"Quá đáng?" Vũ cười khẩy, bàn tay đang giữ tay cô siết chặt thêm một chút, không đau nhưng đầy tính chiếm hữu. "Tôi chưa làm gì được gọi là quá đáng cả, em gái ạ. Nếu tôi thực sự quá đáng, em nghĩ em còn có thể đứng đây để mắng tôi sao?"

Anh đẩy cô lùi lại phía sau, ép sát vào bức tường ngay cạnh giá vẽ. Những tuýp màu trên bàn bị gạt đổ, rơi xuống sàn tạo nên những tiếng động khô khốc. Vũ chống một tay lên tường, tay kia nhẹ nhàng nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt anh.

"Em có biết tại sao hôm nay tôi vẫn ở đây không? Đáng lẽ tôi phải đến công ty từ sớm."

Dao lắp bắp: "Tôi... tôi không quan tâm."

"Tôi ở đây vì tôi muốn xem, liệu em có định dùng cái chốt cửa yếu ớt đó để ngăn cản tôi lần nữa không." Hơi thở của anh phả lên môi cô, nóng hổi và đầy tính khiêu khích. "Đừng cố tỏ ra ngoan ngoãn nữa, Dao. Tôi nhìn thấy sự nổi loạn trong mắt em. Em cũng khao khát cái cảm giác tội lỗi này giống như tôi, đúng không?"

"Không phải!" Dao phủ nhận, nhưng nhịp tim phản chủ của cô đang đập liên hồi vào lồng ngực anh.

Ngón tay cái của Vũ bắt đầu di chuyển trên môi dưới của cô, miết nhẹ, tạo ra một cảm giác tê dại khó tả. Cô muốn đẩy anh ra, nhưng đôi chân như không còn sức lực. Sự cấm kỵ giống như một loại mật ngọt chết người, khiến cô vừa muốn chạy trốn, vừa muốn đắm chìm.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại của Dao vang lên trong túi áo, xé toạc bầu không khí đặc quánh. Đó là cuộc gọi từ một người bạn học cùng lớp mỹ thuật.

Vũ không lùi lại, anh vẫn giữ nguyên tư thế áp sát đó, mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đang rung lên.

"Nghe đi." Anh thầm thì, giọng nói trầm đục mang theo sự ghen tuông không giấu diếm. "Để xem cậu ta có biết em đang ở trong tình cảnh này với 'anh trai' mình không."

Dao run rẩy lấy điện thoại ra, nhấn nút nghe. Giọng một nam sinh vang lên hào hứng: "Dao à? Chiều nay cậu có rảnh không? Bọn tớ định đi xem triển lãm mới ở trung tâm..."

Trước khi Dao kịp trả lời, Vũ đã giật lấy chiếc điện thoại từ tay cô. Anh nhìn vào màn hình, rồi nhìn vào đôi mắt đang kinh hãi của Dao. Anh không tắt máy, mà chỉ cúi xuống, kề sát môi vào cổ cô, cố ý tạo ra một tiếng hít hà thật sâu để đầu dây bên kia có thể nghe thấy.

"Anh... anh làm gì vậy?" Dao hoảng hốt thầm thì, cố giành lại điện thoại.

Vũ nhếch mép cười, anh nhấn nút tắt nguồn rồi ném chiếc điện thoại lên ghế sofa.

"Hôm nay em không đi đâu cả." Vũ nói, giọng anh lúc này không còn trêu đùa mà tràn đầy sự chiếm lĩnh. "Em ở nhà với tôi. Chúng ta vẫn còn một 'bữa tối' khác cần phải hoàn thành, nhớ chứ?"

Nói rồi, anh quay lưng đi về phía bếp, để lại Dao đứng lặng đi giữa phòng khách với đôi môi vẫn còn vương lại hơi ấm và sự run rẩy từ những ngón tay của anh. Ranh giới của sự kiên nhẫn đã bị phá vỡ, và cô biết, mình không còn đường lui trong cuộc chơi này nữa.