MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 7

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 7

1,008 từ · ~6 phút đọc

Sự im lặng sau khi Trần Vũ rời khỏi phòng khách giống như một sợi dây thừng đang siết chặt lấy cổ họng Lê Dao. Cô đứng bất động, nhìn chiếc điện thoại nằm chơ vơ trên sofa, cảm giác bị tước đoạt quyền riêng tư khiến cô vừa phẫn nộ, vừa sợ hãi một cách kỳ lạ. Anh ta không chỉ muốn kiểm soát cơ thể cô, mà dường như đang muốn tách biệt cô khỏi thế giới bên ngoài.

Cả buổi chiều hôm đó, Dao giam mình trong phòng. Cô không vẽ, cũng không đọc sách. Cô chỉ ngồi bên cửa sổ, nhìn những bóng râm dài ra trên mặt đất, cho đến khi bóng tối bao trùm hoàn toàn ngôi nhà.

Mười giờ đêm.

Dao nghĩ rằng Vũ đã ngủ, hoặc ít nhất anh cũng đang ở trong phòng mình. Cô cảm thấy cơn đói bắt đầu cào xé dạ dày vì cả ngày chưa ăn gì. Cô rón rén mở cửa, hành lang vắng lặng, chỉ có ánh đèn ngủ mờ ảo hắt ra những cái bóng dài ngoằn ngoèo.

Cô bước xuống bếp, không dám bật đèn lớn vì sợ gây ra tiếng động. Trong bóng tối lờ mờ, Dao mở tủ lạnh, lấy ra một ít trái cây. Nhưng khi cô vừa quay người lại, một bóng đen cao lớn đổ ập xuống từ phía sau.

"Á!"

Dao suýt chút nữa đánh rơi đĩa trái cây nếu không có một bàn tay nhanh chóng vươn ra đỡ lấy cả đĩa lẫn bàn tay đang run rẩy của cô.

"Em vẫn thích đi lại trong bóng tối như một con mèo nhỏ nhỉ?"

Giọng nói trầm đục của Vũ vang lên ngay sát đỉnh đầu. Anh vẫn chưa ngủ. Anh mặc một bộ đồ ngủ bằng lụa đen, vạt áo hơi mở để lộ lồng ngực săn chắc ẩn hiện. Trong không gian chật hẹp của căn bếp, mùi gỗ đàn hương quyện với vị khói thuốc từ người anh lan tỏa, khiến Dao thấy đầu óc mình bắt đầu choáng váng.

"Tôi... tôi chỉ xuống lấy chút đồ ăn." Dao cố gắng rút tay lại, nhưng Vũ đã đặt chiếc đĩa lên bàn và giữ chặt lấy eo cô, ép cô xoay người lại đối diện với mình.

Lưng Dao chạm vào mép bàn đá lạnh buốt, nhưng phía trước lại là hơi nóng hầm hập tỏa ra từ cơ thể người đàn ông đối diện. Anh không nói gì, chỉ cúi xuống, ánh mắt rực cháy nhìn chằm chằm vào đôi môi của cô trong bóng tối.

"Đừng... anh Vũ... lỡ cha mẹ về đột xuất..."

"Họ sẽ không về sớm thế đâu." Vũ thầm thì, bàn tay anh bắt đầu di chuyển từ eo trượt dần lên sống lưng cô, mỗi nơi đi qua đều để lại một cảm giác tê dại. "Mà nếu có về, họ cũng chỉ thấy một người anh trai đang chăm sóc em gái mình thôi, đúng không?"

Anh cười khẩy, ngón tay cái khẽ mơn trớn vành tai nhạy cảm của cô. Dao thấy mình như một con cá mắc cạn, cố gắng vùng vẫy nhưng thực chất lại càng lún sâu vào tấm lưới mà anh đã giăng sẵn.

Bất chợt, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.

Kính coong! Kính coong!

Dao giật nảy mình, hơi thở dồn dập vì hoảng sợ. "Họ về rồi! Buông tôi ra!"

Vũ nhíu mày, sự khó chịu hiện rõ trên gương mặt nhưng anh vẫn kịp lấy lại vẻ bình tĩnh đáng sợ. Anh buông cô ra, sửa lại vạt áo rồi thong thả bước ra phía cửa. Dao đứng chết trân trong bếp, trái tim đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng chỉnh đốn lại trang phục, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể.

Nhưng người đứng trước cửa không phải cha mẹ. Đó là một người giao hàng với một bó hoa hồng lớn và một hộp quà sang trọng.

"Chào anh, có đơn hàng cho tiểu thư Lê Dao."

Vũ nhận lấy bó hoa, gương mặt anh tối sầm lại khi đọc dòng chữ trên tấm thiệp: "Tặng Dao, mong sớm gặp lại cậu. – Lâm". Lâm chính là cậu bạn đã gọi điện lúc sáng.

Anh đóng cửa lại với một tiếng động khô khốc. Dao bước ra, nhìn thấy bó hoa trong tay anh liền định vươn tay lấy: "Của tôi..."

Vũ không đưa cho cô. Thay vào đó, anh thản nhiên ném bó hoa đắt tiền vào sọt rác ngay cạnh cửa. Trước sự ngỡ ngàng của Dao, anh bước tới, dồn cô vào góc tường lần nữa.

"Tôi đã nói rồi, hôm nay em không đi đâu cả, và cũng không nhận bất cứ thứ gì từ kẻ khác."

"Anh điên rồi! Đó là quà của bạn tôi!"

"Bạn?" Vũ lặp lại, giọng anh thấp xuống như tiếng gầm của một con thú dữ bị chạm vào lãnh thổ. "Tôi không thích bất cứ thứ gì thuộc về người đàn ông khác xuất hiện trong ngôi nhà này, nhất là những thứ liên quan đến em."

Anh cúi xuống, lần này không còn là sự mơn trớn, mà là một nụ hôn thô bạo giáng xuống môi cô. Nó mang vị đắng của sự chiếm hữu và sự tức giận kìm nén. Dao cố gắng đẩy anh ra, nhưng sức lực của một cô gái nhỏ bé hoàn toàn vô dụng trước sự cuồng nhiệt của anh.

Khi anh buông cô ra, hơi thở của cả hai đều trở nên hỗn loạn. Vũ nhìn cô, đôi mắt anh không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là một sự khao khát điên rồ.

"Nhớ lấy, Dao. Ở đây, em chỉ được phép nhìn tôi."

Anh quay lưng bước lên lầu, tiếng bước chân nặng nề vang vọng trong hành lang vắng. Dao đứng đó, chạm tay lên đôi môi vẫn còn hơi cay xè, nước mắt chực trào. Sự xâm lấn của anh đã bắt đầu vượt qua ranh giới của những lời nói, nó đang trở thành một thứ xiềng xích vô hình nhưng vô cùng chắc chắn.