Tiếng động cơ xe ô tô gầm rú từ phía cổng rồi tắt lịm, theo sau là tiếng cười nói rộn ràng của bà Nhàn và ông Trần. Sự xuất hiện của họ giống như một gáo nước lạnh dội thẳng vào bầu không khí đặc quánh, đầy mùi vị chiếm hữu mà Trần Vũ vừa để lại.
Lê Dao giật mình, cô vội vàng dùng mu bàn tay lau mạnh lên môi, cố gắng xóa đi dấu vết của nụ hôn thô bạo vừa rồi. Tim cô vẫn đập loạn xạ, lồng ngực phập phồng dưới lớp áo phông mỏng. Cô nhìn vào sọt rác, nơi bó hoa hồng của Lâm nằm tội nghiệp dưới lớp vỏ trái cây, rồi nhìn lên cầu thang – nơi bóng dáng của Vũ vừa khuất sau góc tối.
"Dao ơi! Mẹ về rồi này con!"
Bà Nhàn bước vào nhà, gương mặt rạng rỡ, trên tay xách theo vài túi đồ hiệu. Ông Trần đi phía sau, phong thái thong dong, mỉm cười nhìn vợ.
"Hai đứa ở nhà có ngoan không? Vũ đâu rồi con?" Ông Trần tháo kính mát, ánh mắt lướt qua phòng khách rồi dừng lại ở Dao.
"Dạ... anh Vũ đang ở trên phòng ạ." Dao cố gắng giữ giọng thật bình thường, dù đầu gối cô vẫn còn hơi run.
"Thôi, cả nhà mình cùng ăn tối nhé. Mẹ có mua hải sản tươi lắm, để mẹ vào bếp làm vài món."
Bữa tối nhanh chóng được bày biện. Trần Vũ bước xuống lầu khi thức ăn đã lên bàn. Anh đã thay một chiếc áo thun sạch sẽ, gương mặt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Anh thản nhiên kéo ghế ngồi xuống đối diện với Dao, đúng vị trí mà hằng ngày anh vẫn ngồi để nhìn xoáy vào cô.
Ánh đèn chùm phía trên tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, nhưng đối với Dao, nó lại giống như một buổi thẩm vấn.
"Vũ này, công việc ở công ty dạo này thế nào? Có khó khăn gì cứ bảo ba." Ông Trần gắp một miếng cá vào bát của con trai.
"Vẫn ổn ạ. Chỉ là có vài kẻ không biết tự lượng sức mình, cứ thích xen vào chuyện của người khác." Vũ vừa nói vừa lơ đãng nhìn sang Dao, đôi mắt anh híp lại đầy ẩn ý.
Dao cúi gầm mặt, tay cầm đũa siết chặt. Cô biết anh đang ám chỉ chuyện của Lâm, hoặc sâu xa hơn là đang thách thức sự chịu đựng của cô ngay trước mặt cha mẹ.
"Ơ, Dao sao thế con? Sao môi lại đỏ và sưng thế kia? Hay là ăn cay quá à?" Bà Nhàn chợt lên tiếng, ánh mắt lo lắng nhìn con gái.
Bầu không khí trên bàn ăn bỗng chốc đóng băng. Dao sững người, cảm giác máu trong cơ thể như chảy ngược. Cô lắp bắp: "Dạ... con... nãy con lỡ cắn phải môi lúc làm đồ ăn thôi ạ."
Một tiếng cười khẽ vang lên từ phía Vũ. Anh thong dong nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt không rời khỏi gương mặt đang tái nhợt của cô.
"Em gái nên cẩn thận một chút." Vũ nói, giọng trầm đục mang theo sự giễu cợt kín đáo. "Có những vết thương... càng chạm vào càng khó lành đấy."
Ông Trần và bà Nhàn không mảy may nghi ngờ, họ tiếp tục nói về chuyến đi chơi, về những dự định tương lai cho "gia đình mới". Họ hạnh phúc trong ảo tưởng về một tổ ấm hòa thuận, mà không hề hay biết rằng dưới gầm bàn ăn sang trọng này, một sự thật tội lỗi đang âm thầm bén rễ.
Đùi của Dao bỗng nhiên cảm thấy một sức nặng. Bàn chân của Vũ, dưới lớp khăn trải bàn dài, đã thoát khỏi đôi dép và bắt đầu mơn trớn dọc theo bắp chân cô.
Dao chết lặng. Cô định rụt chân lại nhưng anh đã nhanh chóng dùng mu bàn chân khóa chặt lấy cổ chân cô. Sự cọ xát của làn da nam tính thô ráp lên da thịt mịn màng của cô tạo ra một luồng điện chạy dọc sống lưng, khiến cô suýt nữa đánh rơi bát cơm.
"Dao, con sao thế? Người cứ run lên vậy?" Ông Trần hỏi, lông mày hơi nhíu lại.
"Dạ... điều hòa hơi lạnh ạ." Dao cố nặn ra một nụ cười, mồ hôi rịn ra trên trán.
Bàn chân của Vũ vẫn không dừng lại. Nó tiếp tục di chuyển lên cao hơn, lướt qua đầu gối rồi dừng lại ở đùi trong của cô. Anh vẫn thản nhiên dùng bữa, thậm chí còn lễ phép gắp thức ăn cho mẹ cô. Sự đối lập giữa vẻ ngoài lịch lãm và hành động ngang ngược dưới gầm bàn khiến Dao thấy nghẹt thở.
Đây chính là sự xâm lấn tàn nhẫn nhất. Anh đang tận hưởng cảm giác sợ hãi của cô, tận hưởng sự thật rằng cô không thể kêu cứu, không thể phản kháng ngay giữa sự hiện diện của những người thân yêu nhất.
Bữa tối trôi qua như một thế kỷ đối với Dao. Ngay khi bà Nhàn vừa đặt đũa xuống, Dao lập tức đứng dậy: "Con... con hơi mệt, con xin phép lên phòng trước ạ."
Cô chạy trốn khỏi phòng ăn mà không dám nhìn lại. Khi bước vào phòng và khóa trái cửa, Dao đổ gục xuống giường. Hơi thở cô dồn dập, vùng da đùi nơi anh vừa chạm vào vẫn còn nóng hổi như bị lửa đốt.
Chương 8 khép lại khi tiếng bước chân của cha mẹ đi lên lầu vang lên, và ngay sau đó là tiếng đóng cửa phòng của Trần Vũ – căn phòng nằm ngay sát vách phòng cô, mỏng manh đến mức cô có thể nghe thấy tiếng anh cười khẽ qua bức tường lạnh lẽo.