MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 9

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 9

955 từ · ~5 phút đọc

Cánh cửa gỗ khép lại, nhưng tiếng cười khẽ của Trần Vũ như vẫn còn vang vọng, xuyên qua lớp tường mỏng mảnh bám lấy tâm trí Lê Dao. Đêm đó, cô nằm co quắp trên giường, lắng nghe từng cử động nhỏ từ phòng bên cạnh. Tiếng nước chảy trong phòng tắm của anh, tiếng va chạm nhẹ của đồ đạc, và cả tiếng thở dài trầm đục... tất cả đều khiến dây thần kinh của cô căng lên như dây đàn.

Giai đoạn sống chung "hòa bình" giả tạo đã chính thức kết thúc. Trần Vũ không còn che giấu sự tấn công của mình nữa, và anh ta chọn những lúc không gian riêng tư nhất để hành động.

Sáng hôm sau, cha mẹ lại rời nhà từ sớm để giải quyết nốt các thủ tục giấy tờ cho công ty mới. Ngôi nhà rộng lớn lại trở về trạng thái chỉ có hai người. Dao cố tình ngủ muộn để tránh mặt Vũ, nhưng đến gần mười giờ, cơn đói và sự ngột ngạt trong căn phòng kín buộc cô phải bước ra ngoài.

Cô chọn một chiếc áo thun dài tay và chiếc quần vải rộng, cố gắng giấu mình trong lớp quần áo kín đáo nhất có thể. Khi đi ngang qua phòng khách, cô thấy Vũ đang ngồi trên sofa, nhưng anh không nhìn cô. Anh đang tập trung vào một xấp bản vẽ kiến trúc, vẻ mặt nghiêm nghị và chuyên tâm khiến anh trông khác hẳn với kẻ điên cuồng tối qua.

Dao thở phào, rón rén đi vào bếp. Cô định pha một ly ngũ cốc thật nhanh rồi lại trốn lên phòng. Thế nhưng, vận may không mỉm cười với cô lâu đến thế.

Bóng đèn trong bếp bỗng chốc chớp tắt rồi tắt hẳn, để lại không gian bếp chìm vào bóng tối âm u vì rèm cửa phía sau đang khép chặt. Dao lúng túng đứng giữa bếp, đôi mắt chưa kịp thích nghi với bóng tối.

"Đèn hỏng rồi sao?" Giọng nói của Vũ vang lên ngay cửa bếp, điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức nặng lạ kỳ.

"Chắc là... cháy bóng rồi ạ." Dao đáp, tay vịn chặt vào mép bàn đá.

"Để tôi xem."

Vũ bước vào, mang theo mùi hương gỗ đặc trưng của anh xâm lấn không gian bếp nhỏ hẹp. Anh không bật đèn pin, chỉ dựa vào chút ánh sáng mờ nhạt hắt ra từ phòng khách. Anh đứng ngay cạnh Dao, rồi bất ngờ rướn người lên phía trên để kiểm tra bóng đèn treo.

Vì khoảng cách quá gần, khi anh rướn người, cơ thể anh áp sát vào vai và lưng cô. Dao cảm nhận rõ ràng sự săn chắc của những khối cơ bụng và nhiệt độ nóng rực từ lồng ngực anh truyền qua lớp áo mỏng. Cô định lùi lại, nhưng Vũ đã nhanh chóng dùng một tay chống vào kệ bếp ngay phía sau cô, khóa chặt cô vào giữa cánh tay anh và bệ đá.

"Cầm lấy cái này giúp tôi."

Anh đưa cho cô chiếc bóng đèn cũ vừa tháo ra. Trong bóng tối, những ngón tay anh cố tình lướt qua lòng bàn tay cô, chậm rãi và đầy ma sát. Cảm giác tê dại khiến Dao run lên, chiếc bóng đèn suýt chút nữa rơi xuống đất.

"Anh... anh bỏ tay ra đi, tôi tự cầm được."

"Đừng nhúc nhích." Giọng Vũ trầm xuống, trở nên khàn đục. Anh không hề có ý định thay bóng đèn mới ngay. Anh cúi thấp đầu, hơi thở nóng hổi phả vào hõm cổ nhạy cảm của cô. "Áo em mặc... có vẻ hơi dày. Em sợ tôi đến thế à?"

"Trần Vũ, anh đừng quá đáng! Đây là ban ngày!" Dao cố gắng đẩy anh ra, nhưng bàn tay cô chạm vào vòm ngực rắn chắc của anh chỉ giống như một sự mơn trớn yếu ớt.

Vũ buông bóng đèn ra, anh xoay người cô lại để hai người đối mặt nhau trong bóng tối lờ mờ. Đôi mắt anh rực sáng lên như một loài thú săn đêm. Anh không dùng vũ lực, chỉ đơn giản là dùng sự hiện diện áp đảo của mình khiến cô tê liệt.

"Ban ngày hay ban đêm thì có gì khác nhau? Ở đây chỉ có tôi và em."

Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng vén vài sợi tóc mai của cô ra sau tai. Ngón tay anh trượt dọc theo đường xương hàm, rồi dừng lại ở môi dưới của cô, miết nhẹ.

"Em biết không, Dao... mỗi lần em cố gắng trốn chạy, tôi lại càng muốn xích em lại gần hơn."

Bất thình lình, tiếng chuông điện thoại của Vũ vang lên trong túi quần. Anh cau mày, lấy máy ra xem. Là cuộc gọi từ đối tác quan trọng. Anh thở hắt ra một hơi, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô như muốn nhắc nhở rằng cuộc đối thoại này chưa kết thúc.

Anh buông cô ra, lùi lại một bước, lấy lại vẻ bình thản thường ngày. "Lần sau đừng mặc đồ rộng thế này nữa. Nó không giúp em giấu được sự run rẩy đâu."

Nói rồi, anh quay người bước ra phòng khách để nghe điện thoại, để lại Dao đứng lặng đi trong căn bếp tối tăm. Chiếc bóng đèn cũ trên tay cô vẫn còn vương lại hơi ấm từ bàn tay anh.

Dao nhận ra, những "va chạm vô tình" này thực chất là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng. Anh đang dần dần phá vỡ mọi hàng rào phòng thủ của cô, khiến cô quen dần với sự đụng chạm của anh, cho đến khi sự cấm kỵ trở thành một phần của hơi thở.