MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Nóng Dưới Gầm BànChương 10

Hơi Nóng Dưới Gầm Bàn

Chương 10

963 từ · ~5 phút đọc

Sự kiện tối nay là một buổi tiệc tân gia kết hợp chiêu đãi đối tác của ông Trần và bà Nhàn. Ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy, ánh đèn chùm pha lê tỏa sáng rực rỡ, che lấp đi những mảng tối u uất trong các góc phòng. Lê Dao được mẹ chuẩn bị cho một chiếc váy lụa màu xanh rêu cổ yếm, khoe khéo bờ vai trần mảnh dẻ và làn da trắng ngần như sứ.

"Con gái mẹ đẹp quá, hôm nay nhất định phải vui vẻ lên nhé," bà Nhàn vừa cài lại sợi dây chuyền cho con vừa mỉm cười, hoàn toàn không nhận ra vẻ gượng gạo trong ánh mắt Dao.

Khi Dao bước xuống phòng khách, không gian như đọng lại một nhịp. Trần Vũ đang đứng đó, chỉnh lại tay áo sơ mi trắng dưới lớp suit đen cắt may thủ công tinh xảo. Anh không nhìn ai, cho đến khi tiếng gót giày của cô chạm xuống bậc thang cuối cùng. Ánh mắt anh lướt dọc từ đôi vai trần xuống tà váy lụa mềm mại rủ theo từng bước chân của cô, rồi dừng lại ở gương mặt được trang điểm thanh tú.

Một tia lửa xẹt qua đôi mắt thâm trầm của Vũ, nhưng anh nhanh chóng thu lại, chỉ khẽ gật đầu một cách lịch sự trước mặt cha mẹ.

"Vũ, hôm nay con nhớ để ý đến em. Dao chưa quen tiếp xúc với những buổi tiệc lớn thế này đâu," ông Trần vỗ vai con trai dặn dò.

"Ba yên tâm, con sẽ không rời mắt khỏi em ấy đâu."

Câu nói của anh nghe có vẻ trách nhiệm, nhưng chỉ mình Dao hiểu được sức nặng của sự đe dọa ẩn sau đó.

Buổi tiệc bắt đầu, những lời chúc tụng, tiếng ly rượu chạm nhau thanh mảnh vang lên khắp nơi. Dao cố gắng đứng gần mẹ, nhưng bà Nhàn bận rộn ngoại giao cùng ông Trần, vô tình để cô lạc lõng giữa đám đông. Cô chọn một góc khuất ban công để hít thở khí trời. Nhưng ngay khi cô vừa đặt tay lên lan can, một hơi ấm quen thuộc đã bao phủ lấy cô từ phía sau.

Vũ đứng sát đến mức Dao có thể cảm nhận được chất vải thô của bộ suit chạm vào làn da trần ở lưng mình. Anh không nhìn cô, mà nhìn ra phía khu vườn lấp lánh ánh đèn.

"Chiếc váy này... rất hợp với em," anh thầm thì, giọng trầm đục hòa lẫn vào tiếng nhạc jazz từ trong sảnh vọng ra. "Nhưng nó quá hở hang đối với sở thích của tôi."

"Đó là mẹ chọn cho tôi," Dao đáp, cố gắng lách người ra nhưng cánh tay anh đã chắn ngang lan can, giam cô lại.

"Lâm cũng có mặt ở đây tối nay đấy. Em có muốn gặp cậu ta không?"

Dao giật mình: "Lâm cũng đến sao? Sao anh biết?"

Vũ nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo: "Gia đình cậu ta là đối tác lâu năm của ba tôi. Nhìn kìa, cậu ta đang đi tìm em đấy."

Phía bên kia sảnh tiệc, Dao thấy Lâm đang dáo dác nhìn quanh. Theo bản năng, cô định lên tiếng gọi, nhưng bàn tay của Vũ đã bất ngờ trượt xuống, đặt lên eo cô và siết nhẹ. Lớp lụa mỏng manh không thể ngăn cản được nhiệt độ nóng rực từ lòng bàn tay anh.

"Nếu em dám bước về phía đó, tôi không chắc mình sẽ làm gì cậu ta đâu," Vũ nói vào tai cô, hơi thở anh mơn trớn trên vành tai khiến Dao rùng mình. "Tôi đã nói rồi, tối nay em chỉ được phép ở cạnh tôi."

Đúng lúc đó, một nhóm đối tác đi ngang qua ban công. Để tránh bị nghi ngờ, Vũ nhanh chóng thay đổi tư thế, anh cúi xuống như thể đang ân cần chỉnh lại dây yếm cho em gái. Nhưng thực chất, những ngón tay anh lại lướt chậm rãi trên vùng da cổ nhạy cảm của cô, cố ý kéo dài sự tiếp xúc.

"Kìa, hai anh em tình cảm quá," một người khách lớn tuổi cười nói.

Dao đứng chết trân, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ và căng thẳng. Cô phải gượng cười, chấp nhận sự mơn trớn trá hình của anh dưới danh nghĩa "anh em hòa thuận". Khi những người khách đi khuất, Vũ không buông ra ngay. Anh xoay người cô lại, ép cô đối diện với mình dưới ánh trăng mờ ảo.

Bàn tay anh trượt từ eo xuống hông, kéo cô sát vào người mình hơn. Sự đụng chạm này không còn là "vô tình" nữa, nó là một lời khẳng định quyền sở hữu đầy ngông cuồng.

"Em thấy không? Ngay cả khi đứng giữa hàng trăm người, tôi vẫn có thể chạm vào em thế này mà không ai nghi ngờ," anh thầm thì, ánh mắt dừng lại ở đôi môi đỏ mọng của cô. "Đó mới chính là điều tuyệt vời nhất của sự cấm kỵ, Dao ạ."

Tiếng nhạc bỗng chuyển sang một giai điệu chậm rãi, da diết. Vũ buông tay ra nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy cô.

"Vào trong thôi, lễ đính hôn giả tạo của cha mẹ chúng ta sắp bắt đầu rồi. Đừng để họ chờ lâu... em gái."

Dao bước đi mà đôi chân như không chạm đất. Cô nhận ra rằng, trong trò chơi này, Vũ là kẻ nắm giữ mọi quân bài. Mỗi bước đi, mỗi cái chạm của anh đều được tính toán kỹ lưỡng để cô không thể thoát ra, và đáng sợ hơn, cô bắt đầu cảm thấy mình đang dần bị cuốn vào cái vòng xoáy tội lỗi đầy mê hoặc ấy.