MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 1: MÙI HƯƠNG CŨ TRONG GIÓ LẠNH

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 1: MÙI HƯƠNG CŨ TRONG GIÓ LẠNH

1,762 từ · ~9 phút đọc

Thành phố S vào những ngày cuối năm như một con quái vật bằng thép khổng lồ, khoác lên mình lớp áo rực rỡ của ánh đèn neon nhưng hơi thở lại lạnh ngắt. Giữa dòng người hối hả trên đại lộ sầm uất, Bạch Vũ kéo cao chiếc khăn len màu kem, che đi phân nửa khuôn mặt trắng sứ. Đôi mắt cậu hơi híp lại, ẩn chứa một chút lười biếng đặc trưng của loài cáo, nhưng đồng tử lại vô thức đảo quanh để quan sát mọi thứ xung quanh.

Cậu vừa mới trở lại nơi này sau ba năm tự lưu đày mình ở những thị trấn nhỏ miền Nam.

Bạch Vũ là một Tuyết Hồ — một giống loài hiếm hoi trong giới nhân thú tại Trung Quốc. Khác với những loài thú ăn thịt hung dữ hay những loài ăn cỏ nhút nhát, tộc Cáo trắng mang trong mình một sự tinh tế đến cực đoan. Họ nhạy cảm với mùi hương, nhạy cảm với cảm xúc, và đặc biệt là cực kỳ nhạy cảm với nguy hiểm.

"Thưa quý khách, ngài có muốn thử loại nước hoa mới của chúng tôi không?" – Một cô gái nhân viên đứng trước cửa hàng mỹ phẩm sang trọng mỉm cười chào mời.

Bạch Vũ khẽ lắc đầu, nụ cười lịch sự nhưng xa cách. Cậu không cần nước hoa. Với một nhân thú, mùi hương tự nhiên chính là tấm danh thiếp chân thực nhất. Và ngay lúc này, giữa mùi khói xe, mùi thức ăn đường phố và mùi mồ hôi của hàng ngàn người, có một mùi hương đang bắt đầu len lỏi vào khứu giác của cậu.

Đó là mùi gỗ tuyết tùng lẫn với mùi mưa sau cơn bão — lạnh lẽo, quyền lực và mang theo áp lực tuyệt đối của kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.

Sống lưng Bạch Vũ chợt cứng đờ. Cái đuôi trắng muốt mà cậu đang giấu kỹ trong lớp quần áo rộng bản năng xù lông lên một chút. Cậu không quay đầu lại, nhưng đôi tai ẩn dưới lớp tóc mềm như đang thu nhận từng chuyển động nhỏ nhất của không khí.

Cách đó không xa, một chiếc SUV màu đen bóng loáng từ từ hạ kính xuống.

Lục Diễn ngồi trong bóng tối của xe, đôi mắt đen sâu thẳm như đầm nước đóng băng đang dán chặt vào bóng lưng gầy mảnh khảnh phía trước. Anh là một Hắc Báo (Báo đen) — bá chủ của bóng đêm. Ở thành phố S này, người ta biết đến Lục Diễn như một bạo chúa trên thương trường, một kẻ không có trái tim và luôn hành động với sự chuẩn xác của một thợ săn đỉnh cao.

"Lục tổng, chúng ta có cuộc họp lúc 3 giờ tại tập đoàn." – Trợ lý ngồi phía trước khẽ nhắc nhở.

Lục Diễn không đáp. Anh khẽ khịt mũi, luồng không khí mang theo hương vị của hoa nhài trắng và một chút ngọt lịm của sữa thấm vào lồng ngực. Mùi hương này... ba năm rồi anh mới lại ngửi thấy. Nó không nồng nặc, nhưng nó dai dẳng và thấm vào tận xương tủy, khiến bản năng thú tính trong anh vốn đang ngủ yên bỗng dưng gầm thét.

"Dừng xe." – Giọng Lục Diễn trầm thấp, âm vực mang theo độ rung khiến người nghe phải run rẩy.

Bạch Vũ dường như cảm nhận được ánh nhìn nóng bỏng đang thiêu đốt sau lưng mình. Cậu bước nhanh hơn, cố gắng lẩn vào dòng người đông đúc bên trong một trung tâm thương mại. Cậu ghét cảm giác bị săn đuổi, đặc biệt là bởi một kẻ như Lục Diễn.

Ba năm trước, họ đã từng có một đoạn dây dưa không rõ ràng. Khi đó, Bạch Vũ chỉ là một sinh viên mới tốt nghiệp, còn Lục Diễn đã là người thừa kế vương quốc họ Lục. Giữa một con báo đen uy mãnh và một con cáo trắng nhỏ bé, sự chênh lệch vốn dĩ đã định sẵn một kết cục không mấy tốt đẹp. Bạch Vũ chọn cách biến mất, bỏ lại tất cả sự sủng ái đầy áp đặt của người đàn ông đó.

Nhưng dường như, định mệnh luôn thích đùa giỡn với những kẻ chạy trốn.

Bước vào sảnh chính của trung tâm thương mại, Bạch Vũ đứng lại bên cạnh một đài phun nước lớn. Tiếng nước chảy róc rách giúp cậu bình tâm lại đôi chút. Cậu lấy điện thoại ra, giả vờ như đang kiểm tra tin nhắn, nhưng thực chất là đang dùng ảnh phản chiếu trên màn hình để quan sát phía sau.

Một bóng đen cao lớn đang lững thững bước tới.

Lục Diễn không hề che giấu sự hiện diện của mình. Mỗi bước chân của anh đều mang theo sự tự tin và uy quyền. Khi anh đi qua, những nhân thú cấp thấp xung quanh vô thức dạt ra hai bên, một nỗi sợ hãi bản năng trỗi dậy trong huyết quản của bọn họ.

Lục Diễn dừng lại cách Bạch Vũ đúng ba bước chân. Đây là khoảng cách an toàn tối thiểu của một con cáo, nhưng lại là khoảng cách tấn công lý tưởng của một con báo.

"Bạch Vũ."

Tiếng gọi ấy nhẹ như hơi thở, nhưng lại nặng tựa ngàn cân.

Bạch Vũ hít một hơi thật sâu, cậu xoay người lại, gương mặt thanh tú nở một nụ cười nhạt nhẽo như thể họ chỉ là những người quen cũ lâu ngày tình cờ gặp lại.

"Lục tổng, đã lâu không gặp."

Lục Diễn nheo mắt. Anh tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách. Lúc này, Bạch Vũ có thể nhìn thấy rõ những tia máu li ti trong đôi mắt đen của anh — dấu hiệu cho thấy phần "thú" trong người anh đang trỗi dậy mạnh mẽ.

"Em gọi tôi là Lục tổng?" – Anh lặp lại, giọng nói nhuốm màu nguy hiểm. – "Ba năm không tin tức, câu đầu tiên em nói với tôi lại khách sáo như vậy sao?"

Ánh mắt Lục Diễn quét qua người Bạch Vũ, từ mái tóc hơi rối đến đôi môi mỏng đang mím chặt. Anh ngửi thấy mùi sợ hãi thoang thoảng từ cậu, nhưng cùng với đó là một mùi vị quen thuộc khiến cổ họng anh khô khốc. Bản năng của loài báo đen là vồ lấy con mồi, cắn vào cổ nó và mang về tổ của mình. Lục Diễn phải dùng toàn bộ ý chí để giữ cho đôi bàn tay đang giấu trong túi quần không run lên vì khao khát được chạm vào làn da trắng nõn nà kia.

Bạch Vũ lùi lại một bước, lưng chạm vào thành đài phun nước. Những tia nước lạnh lẽo bắn vào gáy khiến cậu khẽ rùng mình.

"Chúng ta... vốn dĩ cũng không còn quan hệ gì khác, không phải sao?" – Cậu cố giữ giọng mình thật bình tĩnh, dù nhịp tim đang đập loạn xạ trong lồng ngực.

Lục Diễn cười, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh cúi xuống, ghé sát tai Bạch Vũ. Ở tư thế này, từ góc nhìn của người ngoài, trông họ như một đôi tình nhân đang thì thầm to nhỏ đầy thân mật.

"Quan hệ gì ư? Em muốn tôi nhắc lại cho em nhớ ngay tại đây không? Về việc cái đuôi của em đã quấn lấy tay tôi như thế nào mỗi khi em run rẩy, hay việc em đã khóc lóc cầu xin tôi dừng lại khi tôi..."

"Câm miệng!" – Mặt Bạch Vũ đỏ bừng, không rõ vì tức giận hay vì xấu hổ. Cậu đẩy mạnh vào ngực anh, nhưng lồng ngực ấy cứng như đá tảng, chẳng hề lay chuyển.

Lục Diễn nắm lấy cổ tay cậu. Sức mạnh của loài báo rất lớn, nhưng anh lại điều chỉnh nó một cách tinh tế, chỉ vừa đủ để cậu không thể thoát ra mà không làm đau làn da mỏng manh ấy. Anh đưa cổ tay cậu lên mũi, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa nhài đặc trưng.

"Em vẫn thơm như vậy." – Anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên một tia sáng chiếm hữu. – "Thành phố S rất lớn, nhưng em lại chọn quay về đây. Bạch Vũ, em nên biết rằng một khi thợ săn đã nhìn thấy con mồi quay lại lãnh thổ của mình, hắn sẽ không bao giờ để nó chạy thoát lần thứ hai."

Bạch Vũ nhìn vào đôi mắt ấy, cậu biết mình đã phạm sai lầm. Cậu cứ ngỡ thời gian ba năm có thể làm nhạt nhòa đi nỗi ám ảnh của Lục Diễn đối với mình, nhưng cậu đã lầm. Đối với loài báo, sự kiên nhẫn khi chờ đợi con mồi chỉ làm cho bữa tiệc thêm phần ngon miệng.

"Tôi không phải con mồi của anh." – Bạch Vũ nghiến răng.

"Vậy sao?" – Lục Diễn buông tay ra, nhưng áp lực từ sự hiện diện của anh vẫn bao trùm lấy cậu. – "Vậy thì hãy chứng minh cho tôi thấy đi. Tối nay, có một bữa tiệc tại khách sạn S. Tôi sẽ đợi em ở đó. Nếu em không đến... tôi sẽ đến tận căn hộ nhỏ ở khu phía Đông mà em vừa thuê để tìm em."

Bạch Vũ bàng hoàng: "Anh... anh theo dõi tôi?"

Lục Diễn không trả lời, anh chỉ khẽ vuốt lại cổ áo cho cậu, ngón tay cái vô tình (hoặc cố ý) lướt qua yết hầu của Bạch Vũ, khiến cậu run rẩy không thôi.

"Hẹn gặp lại, cáo nhỏ của tôi."

Lục Diễn quay lưng đi, bóng dáng cao lớn khuất dần trong đám đông, để lại Bạch Vũ đứng lặng người giữa hơi nước lạnh lẽo. Gió đông thổi qua, cuốn theo mùi gỗ tuyết tùng đi xa, nhưng hơi ấm từ ngón tay anh dường như vẫn còn đọng lại trên cổ cậu, bỏng rát và đầy ám muội.

Bạch Vũ biết, cuộc sống bình yên mà cậu vất vả tạo dựng bấy lâu nay, kể từ giây phút gặp lại người đàn ông này, đã hoàn toàn sụp đổ. Bản năng của loài cáo mách bảo cậu phải chạy trốn ngay lập tức, nhưng trong thâm tâm cậu, một sợi dây liên kết vô hình và cổ xưa nào đó đang trỗi dậy, kéo cậu về phía bóng đêm nơi con báo kia đang chờ đợi.

Cậu thở dài, một làn khói trắng bay ra từ khóe miệng. Thành phố S đêm nay, chắc chắn sẽ không yên bình.