Ánh đèn pha lê trong sảnh tiệc của khách sạn S tỏa ra thứ ánh sáng vàng vọt, sang trọng nhưng cũng đầy giả tạo. Đối với Bạch Vũ, không khí ở đây thật sự quá đặc quánh. Nó không chỉ nồng nặc mùi rượu vang đắt tiền, mùi xì gà thượng hạng mà còn bị xáo trộn bởi hàng trăm loại mùi hương bản năng của giới nhân thú thượng lưu. Những loài ăn thịt mạnh mẽ thì cố tình tỏa ra uy áp để phô trương quyền lực, trong khi những loài nhỏ yếu hơn lại cố gắng thu mình, tỏa ra mùi hương phục tùng.
Bạch Vũ đứng ở góc khuất gần ban công, trên tay cầm một ly Champagne nhưng chưa hề nhấp một ngụm nào. Cậu đang diện một bộ vest màu xám khói ôm sát cơ thể mảnh khảnh, cổ áo sơ mi lụa trắng bên trong mở hờ hai cúc đầu, để lộ xương quai xanh tinh tế và làn da trắng ngần như sứ.
Cậu vốn định không đến. Nhưng lời đe dọa về việc Lục Diễn sẽ tìm đến tận căn hộ nhỏ của mình đã khiến cậu không thể ngồi yên. Thà đối mặt với hắn ở nơi đông người thế này còn hơn là bị hắn dồn vào góc tường trong không gian chật hẹp của một căn phòng riêng tư.
"Vẫn thích đứng trong bóng tối sao?"
Một giọng nói trầm thấp, mang theo độ rung quen thuộc vang lên ngay sát bên tai. Bạch Vũ không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm kia đã bao vây lấy cậu ngay khi người đó còn cách cả chục mét.
Lục Diễn xuất hiện như một vị thần của bóng đêm. Bộ vest đen may thủ công hoàn hảo đến từng đường kim mũi chỉ, ôm trọn lấy bờ vai rộng và đôi chân dài của hắn. Hắn đứng bên cạnh cậu, không nhìn về phía sân khấu nơi những người khác đang phát biểu, mà chỉ chăm chú nhìn vào sườn mặt của Bạch Vũ.
"Lục tổng thật thảnh thơi. Tôi cứ ngỡ anh phải bận rộn tiếp đón các đối tác lớn chứ?" – Bạch Vũ nhẹ nhàng đáp, đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại, nhìn những hạt bọt khí li ti trong ly rượu.
"Đối tác lớn nhất của tôi đang đứng ở đây rồi." – Lục Diễn thản nhiên nói, bàn tay hắn lười biếng đặt lên thành lan can ngay cạnh tay của Bạch Vũ.
Khoảng cách giữa hai người lúc này cực kỳ mỏng manh. Chỉ cần Bạch Vũ nhúc nhích một chút, mu bàn tay của cậu sẽ chạm vào những ngón tay thon dài, đầy sức mạnh của hắn. Cậu cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể của loài Hắc Báo. Nhân thú thuộc họ mèo lớn thường có thân nhiệt cao hơn bình thường, và đối với một người vốn sợ lạnh như Tuyết Hồ, hơi ấm đó luôn có một sức hút chết người.
"Anh đừng có nói đùa." – Bạch Vũ khẽ hừ một tiếng, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
"Em biết tôi không bao giờ nói đùa khi liên quan đến em." – Lục Diễn xoay người lại, hoàn toàn đối diện với cậu. Ánh mắt hắn như một dải lụa đen, quấn quýt lấy từng đường nét trên khuôn mặt cậu. – "Ba năm qua, em trốn ở miền Nam... có nhớ tôi không?"
Câu hỏi trực diện khiến Bạch Vũ sững sờ. Cậu muốn nói "không", muốn nói rằng cậu đã sống rất tốt, rất thanh thản. Nhưng trước ánh nhìn thâm sâu của Lục Diễn, lời nói dối ấy như bị nghẹn lại nơi cổ họng.
Thấy cậu im lặng, Lục Diễn bước tới một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức tối thiểu. Hắn cúi xuống, một tay nắm lấy eo cậu, tay kia nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên.
"Đừng tránh né, Tiểu Vũ. Bản năng của em không nói dối được đâu."
Ngón tay cái của Lục Diễn vuốt ve môi dưới của Bạch Vũ. Lớp da môi mỏng manh bị ma sát tạo ra một cảm giác tê dại truyền thẳng lên đại não. Bạch Vũ cảm thấy đôi tai cáo của mình đang rục rịch muốn hiện ra dưới lớp tóc. Cậu run lên, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
"Lục Diễn... đây là chỗ đông người." – Cậu thì thầm, bàn tay đặt lên ngực hắn định đẩy ra, nhưng lại vô thức nắm chặt lấy lớp vải áo vest của đối phương.
"Vậy ý em là, nếu ở chỗ không có người, tôi có thể làm gì tùy thích?" – Lục Diễn thấp giọng cười, tiếng cười rung động từ lồng ngực truyền sang tận lòng bàn tay Bạch Vũ.
Hắn đột ngột kéo cậu vào sâu hơn trong bóng tối của tấm rèm nhung ngăn cách giữa ban công và sảnh tiệc. Trong không gian chật hẹp và mờ tối, các giác quan của nhân thú được khuếch đại lên gấp bội. Bạch Vũ nghe thấy tiếng tim đập của Lục Diễn — mạnh mẽ, nhịp nhàng và tràn đầy khao khát. Cậu ngửi thấy mùi hương của hắn đang trở nên nồng nặc hơn, mùi của một con thú đang trong trạng thái đi săn.
Lục Diễn không hôn cậu ngay lập tức. Hắn vùi đầu vào hõm cổ của Bạch Vũ, hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết lẫn với mùi sữa ngọt ngào trên làn da cậu. Chiếc lưỡi nóng hổi, hơi nhám đặc trưng của loài báo khẽ lướt qua sợi dây thần kinh nhạy cảm nhất nơi cổ cậu.
"A..." – Bạch Vũ buột miệng thốt ra một tiếng rên rỉ nhỏ vụn. Cậu cảm thấy toàn thân mềm nhũn, nếu không có cánh tay sắt đá của Lục Diễn ôm eo, có lẽ cậu đã ngã quỵ xuống đất.
"Em run rẩy rồi." – Giọng Lục Diễn khàn đặc. – "Cáo nhỏ, em vẫn nhạy cảm như thế. Chỉ cần tôi chạm nhẹ vào đây..." – Hắn cắn nhẹ vào vành tai cậu, – "... là em đã không đứng vững được rồi."
Bàn tay lớn của Lục Diễn bắt đầu không an phận. Hắn lướt dọc theo đường cong của sống lưng Bạch Vũ, dừng lại ở nơi mà chiếc đuôi cáo đang được giấu đi dưới lớp vải quần. Qua lớp vải mỏng, hắn cảm nhận được một sự xao động nhỏ.
"Nó muốn ra ngoài sao?" – Hắn thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào tai cậu. – "Để tôi giúp em nhé?"
"Đừng... không được..." – Bạch Vũ nắm lấy tay hắn, ánh mắt đẫm nước nhìn hắn cầu xin. Nếu cái đuôi hiện ra lúc này, cậu sẽ hoàn toàn mất đi khả năng phản kháng. Đó là nơi nhạy cảm nhất, cũng là nơi dễ bị tổn thương nhất của tộc Tuyết Hồ.
Lục Diễn nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sương mù của cậu, sự chiếm hữu trong lòng hắn trỗi dậy như sóng thần. Hắn muốn cắn đứt cổ họng này, muốn đánh dấu lên mọi tấc da thịt này để cả thế giới biết rằng con cáo này là của hắn. Nhưng hắn cũng biết, nếu làm quá nhanh, con cáo nhỏ nhút nhát này sẽ lại bỏ chạy một lần nữa.
Hắn nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn để mặt mình sát bên mặt cậu.
"Được rồi, tôi không ép em. Nhưng Tiểu Vũ, bữa tiệc này chỉ là bắt đầu thôi."
Lục Diễn lấy từ trong túi ra một chiếc vòng cổ bằng da màu đen tinh tế, ở giữa có đính một viên kim cương đen nhỏ xíu. Hắn không nói không rằng, chậm rãi đeo nó lên cổ Bạch Vũ.
"Cái này..." – Bạch Vũ định tháo ra nhưng bị Lục Diễn giữ chặt tay lại.
"Đây là vật đánh dấu của tôi. Đeo nó, sẽ không có kẻ nào ở thành phố S này dám động vào em. Coi như đó là cái giá để em được bình yên sống ở đây." – Ánh mắt Lục Diễn trở nên sắc lạnh. – "Trừ tôi ra, không ai được phép chạm vào em."
Bạch Vũ sờ vào chiếc vòng da hơi lành lạnh trên cổ, cảm giác như mình vừa bị đeo lên một xiềng xích vô hình. Cậu nhìn người đàn ông trước mặt, vừa hận sự bá đạo của hắn, vừa không thể phủ nhận sự an toàn mà hắn mang lại.
"Ngày mai, tôi sẽ cho người đón em đến văn phòng. Đừng nghĩ đến chuyện trốn chạy, vì dù em có biến thành khói, tôi cũng sẽ tìm được em."
Lục Diễn buông cậu ra, chỉnh lại vạt áo vest cho Bạch Vũ một cách tỉ mỉ như một người chồng dịu dàng chăm sóc vợ. Sau đó, hắn xoay người bước ra ngoài sảnh tiệc, lấy lại vẻ lạnh lùng, xa cách thường ngày.
Bạch Vũ đứng lại trong bóng tối, tay vẫn ôm lấy cổ. Cậu tựa đầu vào tường, thở hổn hển để lấy lại dưỡng khí. Mùi gỗ tuyết tùng vẫn còn vương vấn trên áo cậu, như một lời nhắc nhở rằng cuộc săn đuổi này chỉ mới bắt đầu.
Ở phía xa, trong sảnh tiệc rộn ràng tiếng nhạc, Lục Diễn cầm ly rượu vang đỏ, khẽ đưa lên môi. Ánh mắt hắn vẫn luôn hướng về phía tấm rèm nhung nơi con cáo nhỏ của hắn đang lẩn trốn. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
Thành phố S vào đêm, tuyết bắt đầu rơi lất phất. Những bông tuyết trắng muốt đậu lên mặt kính cửa sổ, cũng giống như Bạch Vũ — tinh khiết và mong manh, nhưng cuối cùng cũng sẽ tan chảy dưới hơi ấm rực lửa của hắn mà thôi.
Bạch Vũ rời khỏi khách sạn khi bữa tiệc vẫn còn đang ở cao trào. Cậu bước đi trên vỉa hè lạnh giá, hơi thở tạo thành những làn khói trắng. Chiếc vòng cổ dưới lớp khăn len như đang nóng lên, thiêu đốt trái tim cậu. Cậu biết, mình đã bước chân vào một trò chơi mà bản thân không bao giờ có thể thắng.
Về đến căn hộ nhỏ, Bạch Vũ mệt mỏi ngã xuống giường. Cậu cuộn tròn người lại, cái đuôi trắng muốt rốt cuộc cũng hiện ra, xù lông và quấn chặt lấy cơ thể cậu để tìm kiếm chút hơi ấm. Trong cơn mơ màng trước khi ngủ, cậu dường như vẫn thấy bóng dáng con báo đen to lớn đang nằm phủ phục bên cạnh, đôi mắt vàng rực quan sát cậu không rời một giây.
Đó là một giấc mộng, hay là một lời tiên tri về những ngày sắp tới?
Bạch Vũ không biết. Cậu chỉ biết rằng, hơi thở của Lục Diễn đã hoàn toàn bao trùm lấy cuộc đời cậu mất rồi.