MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 3: LÃNH ĐỊA CỦA KẺ SĂN MỒI

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 3: LÃNH ĐỊA CỦA KẺ SĂN MỒI

1,861 từ · ~10 phút đọc

Sáng hôm sau, thành phố S bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc. Những tòa nhà cao tầng chọc trời ẩn hiện trong làn hơi nước xám xịt, trông giống như những thanh gươm khổng lồ cắm thẳng vào bầu trời. Bạch Vũ thức dậy với một cơn đau đầu âm ỉ. Cậu nằm cuộn tròn trong chăn, cái đuôi trắng muốt uể oải ngoe nguẩy, thi thoảng lại cọ xát vào lớp ga giường như để tìm kiếm một hơi ấm đã tan biến từ lâu.

Cậu đưa tay chạm lên cổ. Chiếc vòng da đen vẫn nằm đó, khăng khít và chân thực. Viên kim cương đen nhỏ xíu lạnh ngắt chạm vào đầu ngón tay cậu, như một lời nhắc nhở lạnh lùng rằng buổi tối hôm qua không phải là một giấc mơ.

Đúng tám giờ sáng, tiếng chuông cửa vang lên dứt khoát.

Bạch Vũ thở dài, cậu biết mình không có quyền lựa chọn. Đứng trước gương, cậu cố ý chọn một chiếc áo len cổ cao màu xanh nhạt để che đi dấu vết của sự chiếm hữu trên cổ mình. Tuy nhiên, dù có che đậy thế nào, mùi hương của Lục Diễn vẫn dường như thấm đẫm vào từng sợi vải, len lỏi vào tận khứu giác khiến cậu không cách nào trốn tránh.

Dưới sảnh chung cư, một chiếc xe đen sang trọng đã đợi sẵn. Người tài xế cúi chào đầy cung kính, nhưng ánh mắt anh ta khẽ lướt qua cổ áo của Bạch Vũ một cách kín đáo. Đó là sự nhạy cảm của nhân thú cấp thấp khi nhận diện hơi thở của một "vị vua".

Chiếc xe băng qua những con phố đông đúc, cuối cùng dừng lại trước tòa tháp đôi của tập đoàn Lục Thị — biểu tượng quyền lực nhất của thành phố S. Bạch Vũ bước xuống xe, cảm giác mình giống như một con tế vật đang tự đi vào hang cọp.

Cậu được dẫn đi bằng thang máy riêng dành cho chủ tịch. Không gian trong thang máy yên tĩnh đến mức Bạch Vũ có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch. Cánh cửa tầng cao nhất mở ra, mở ra một không gian làm việc rộng lớn với những bức tường kính nhìn toàn cảnh thành phố.

Lục Diễn đang đứng bên cửa sổ, lưng đối diện với cửa. Hắn chỉ mặc một chiếc áo sơ mi đen, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc với những đường gân ẩn hiện đầy nam tính. Chỉ nhìn bóng lưng ấy thôi, Bạch Vũ đã cảm nhận được một áp lực vô hình đè nặng lên vai.

"Đến rồi sao?" – Lục Diễn không quay đầu lại, nhưng giọng nói trầm khàn của hắn vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.

"Anh tìm tôi có việc gì?" – Bạch Vũ đứng cách hắn một khoảng xa, đôi tay siết chặt lấy vạt áo len.

Lục Diễn chậm rãi xoay người lại. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào làm nổi bật gương mặt góc cạnh, đôi mắt đen sâu thẳm của hắn hôm nay dường như còn u tối hơn cả tối qua. Hắn bước từng bước về phía cậu, đôi giày da nện xuống sàn đá cẩm thạch tạo ra những âm thanh khô khốc.

"Lại đây." – Hắn ra lệnh, ngắn gọn và không cho phép từ chối.

Bạch Vũ mím môi, bước chân nặng nề nhích lại gần. Khi khoảng cách chỉ còn chưa đầy một cánh tay, Lục Diễn dừng lại. Hắn đưa tay ra, nhưng không phải để ôm cậu, mà là để lướt nhẹ lên phần cổ áo cao của Bạch Vũ.

"Em cố ý che nó đi?" – Ngón tay hắn móc vào mép áo len, kéo nhẹ xuống để lộ ra chiếc vòng cổ bằng da. Hắn mỉm cười, một nụ cười đầy thỏa mãn. – "Ngoan lắm. Tôi cứ ngỡ em sẽ tìm cách tháo nó ra bằng được."

"Tôi có muốn cũng không tháo được." – Bạch Vũ khẽ gắt, ánh mắt hiện lên vẻ quật cường. – "Lục Diễn, anh không thể cứ dùng sức mạnh để ép buộc tôi như thế này mãi được. Chúng ta đã kết thúc từ ba năm trước rồi."

Lục Diễn đột ngột áp sát, dồn Bạch Vũ lùi lại cho đến khi lưng cậu chạm vào chiếc bàn làm việc bằng gỗ mun rộng lớn. Hắn chống hai tay xuống bàn, khóa chặt cậu trong lồng ngực mình.

"Kết thúc? Ai cho phép em nói từ kết thúc?" – Hắn cúi đầu, hơi thở nóng rực phả thẳng vào mặt cậu. – "Cáo nhỏ, em có biết ba năm qua tôi đã sống thế nào không? Mỗi đêm, căn phòng của tôi đều tràn ngập mùi hương của em, nhưng khi tôi tỉnh lại, thứ tôi chạm vào chỉ là không khí lạnh lẽo."

Hắn đưa mũi sâu vào hõm cổ cậu, hít một hơi thật dài như một kẻ nghiện đang tìm lại liều thuốc của mình. Bản năng của loài báo đen trỗi dậy mãnh liệt. Trong bóng tối của căn phòng, đồng tử của Lục Diễn dần dần thu hẹp lại thành một đường thẳng đứng, đôi mắt ánh lên sắc vàng kim sắc sảo.

Bạch Vũ cảm thấy một sự run rẩy chạy dọc sống lưng. Cậu biết dấu hiệu đó. Đó là khi phần thú trong Lục Diễn đang chiếm quyền kiểm soát.

"Lục Diễn... anh bình tĩnh lại một chút..." – Cậu lắp bắp, hai tay đặt lên ngực hắn, cảm nhận được lớp cơ bắp cuồn cuộn đang nóng hầm hập.

"Tôi đã rất bình tĩnh rồi." – Lục Diễn khàn giọng nói, môi hắn bắt đầu mơn trớn trên làn da cổ mỏng manh của cậu. Hắn liếm nhẹ lên vết đỏ nhỏ xíu mà tối qua hắn đã để lại, một hành động mang tính đánh dấu rõ rệt.

Bàn tay Lục Diễn không tự chủ được mà luồn vào dưới lớp áo len của Bạch Vũ. Làn da của cậu mát lạnh, mềm mại như nhung, tạo nên một sự tương phản tuyệt vời với bàn tay thô ráp và nóng bỏng của hắn. Bạch Vũ khẽ nấc lên một tiếng, cái đuôi của cậu rốt cuộc không chịu nổi sự kích thích mà bung ra, quấn chặt lấy bắp đùi của Lục Diễn như một phản ứng tự vệ tự nhiên.

Lục Diễn khựng lại một chút khi cảm nhận được sự mềm mại của lông cáo đang cọ xát vào mình. Ánh mắt hắn tối sầm lại, một sự khao khát nguyên thủy bùng nổ trong lòng.

"Nhìn xem, cơ thể em thành thật hơn cái miệng của em nhiều." – Hắn thì thầm, nụ cười mang theo sự lưu manh khó giấu.

Hắn nhấc bổng Bạch Vũ lên, đặt cậu ngồi hẳn lên mặt bàn làm việc giữa đống tài liệu lộn xộn. Bạch Vũ hốt hoảng định nhảy xuống nhưng đã bị đôi chân dài của Lục Diễn chen vào giữa hai chân cậu, ép cậu phải mở rộng tư thế một cách đáng xấu hổ.

"Đừng... đây là văn phòng..." – Bạch Vũ đỏ bừng mặt, đôi mắt hồ ly ngấn nước nhìn hắn đầy van nài.

Lục Diễn không dừng lại. Hắn bắt đầu hôn cậu. Không phải là một nụ hôn nhẹ nhàng, mà là một sự xâm chiếm đầy bạo liệt. Hắn mút mát cánh môi mềm mại của cậu, lưỡi luồn vào trong càn quét mọi ngóc ngách, như muốn hút hết mật ngọt từ sâu trong cổ họng Bạch Vũ.

Cảm giác thiếu oxy khiến não bộ Bạch Vũ trở nên mông lung. Cậu chỉ có thể bám chặt vào vai Lục Diễn, để mặc cho hắn dẫn dắt vào một cơn mê loạn. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào phát ra từ kẽ răng, hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của người đàn ông trước mặt.

Hơi thở của họ quyện vào nhau, mùi gỗ tuyết tùng và mùi hoa nhài tạo nên một loại độc dược khiến cả hai đều mất đi lý trí. Lục Diễn vùi mặt vào ngực Bạch Vũ, cắn nhẹ một cái qua lớp áo len, khiến cậu giật nảy người, chiếc đuôi trắng muốt đập mạnh xuống mặt bàn.

"Tiểu Vũ, tôi muốn em." – Giọng Lục Diễn trầm thấp đến mức rung động cả không khí. – "Tôi muốn em ngay tại đây, trên chính cái bàn này, để mỗi khi tôi ngồi làm việc, tôi đều nhớ lại việc em đã khóc lóc dưới thân tôi như thế nào."

Sự sâu sắc trong lời nói của hắn không chỉ là ham muốn xác thịt, mà là một loại tình cảm cực đoan đến mức biến thái. Hắn muốn chiếm hữu không chỉ cơ thể mà cả linh hồn của cậu, muốn khảm sâu hình ảnh của mình vào tâm trí cậu để cậu không bao giờ có thể chạy trốn được nữa.

Bạch Vũ run rẩy, cậu cảm nhận được sự cương cứng của đối phương đang thúc vào đùi mình. Bản năng của loài cáo vốn dĩ là nhút nhát, nhưng lúc này, một sự khao khát bị chinh phục cũng trỗi dậy mạnh mẽ. Cậu nghênh mặt lên, đôi mắt mờ mịt nhìn Lục Diễn, hơi thở đứt quãng:

"Lục Diễn... anh là đồ khốn..."

"Đúng, tôi là đồ khốn của em." – Lục Diễn cười thấp, nụ cười mang theo sự sủng ái vô tận.

Hắn cúi xuống, một lần nữa ngậm lấy đôi môi đang sưng mọng kia. Bàn tay hắn lướt xuống phía dưới, bắt đầu cởi bỏ những vướng víu cuối cùng trên người cả hai. Không gian văn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên chật chội bởi hơi nóng tình dục và những tiếng va chạm xác thịt đầy ám muội.

Bên ngoài cửa sổ, thành phố S vẫn ồn ào và náo nhiệt, nhưng bên trong lãnh địa của kẻ săn mồi, thời gian dường như ngưng đọng. Chỉ còn lại hai linh hồn đang quấn quýt lấy nhau, tìm kiếm sự thỏa mãn trong những cú chạm sai lầm nhưng đầy say mê.

Trận chiến bản năng này, ngay từ đầu Bạch Vũ đã biết mình không có đường lui. Bởi vì khi một con báo đen đã quyết định bao vây con mồi bằng sự dịu dàng pha lẫn bạo liệt, con cáo nhỏ chỉ có thể cam tâm tình nguyện chìm đắm trong cái lồng giam ngọt ngào ấy mà thôi.

Cuối cùng, sau những đợt sóng tình dâng cao, Lục Diễn ôm chặt lấy Bạch Vũ đang mệt lả trong lòng. Hắn vuốt ve cái đuôi trắng đang rũ xuống của cậu, khẽ hôn lên trán cậu một cái thật sâu.

"Chào mừng em trở về nhà, Tiểu Vũ."

Giọng nói ấy dịu dàng đến lạ thường, như thể mọi sự bá đạo trước đó chỉ là lớp vỏ bọc để che giấu một trái tim đang run rẩy vì sợ mất đi người mình thương. Bạch Vũ vùi đầu vào ngực hắn, hít lấy mùi hương tuyết tùng nồng đậm, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cậu biết, mình đã thực sự quay lại rồi.