MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 4: DƯ VỊ SAU CƠN MƯA

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 4: DƯ VỊ SAU CƠN MƯA

1,649 từ · ~9 phút đọc

Ánh nắng ban trưa của thành phố S yếu ớt xuyên qua lớp kính cường lực, chiếu lên tấm thảm lông cừu trải dài trong văn phòng chủ tịch. Không gian lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp khẽ khàng trên tường. Sự cuồng nhiệt vừa trải qua dường như vẫn còn đọng lại trong không khí, đặc quánh và mang theo hơi ấm nồng nàn của sự giao hòa giữa hai bản năng.

Bạch Vũ nằm trên sofa dài ở góc phòng, thân hình mảnh khảnh được bao bọc kín kẽ trong chiếc áo sơ mi đen quá khổ của Lục Diễn. Cậu cuộn tròn người lại, đôi mắt hồ ly nhắm nghiền, hàng mi dài khẽ rung động mỗi khi có một cơn gió nhẹ từ hệ thống điều hòa lướt qua. Cái đuôi trắng muốt vốn dĩ kiêu kỳ là thế, giờ đây lại rũ xuống một cách mệt mỏi, thi thoảng khẽ co giật vì dư âm của những cú chạm bạo liệt trước đó.

Lục Diễn ngồi bên cạnh, một tay cầm tập tài liệu, tay kia lại không tự chủ được mà lướt nhẹ trên mái tóc mềm mại của Bạch Vũ. Ánh mắt hắn lúc này không còn vẻ sắc lẹm của một kẻ săn mồi, mà thay vào đó là một sự dịu dàng nguyên thủy, sâu sắc đến mức có thể nhấn chìm bất cứ ai nhìn vào.

Hắn khẽ khịt mũi, mùi hương hoa nhài từ cơ thể Bạch Vũ lúc này đã hoàn toàn hòa quyện với mùi gỗ tuyết tùng của hắn, tạo thành một loại mùi vị độc bản. Trong thế giới của nhân thú, đây chính là sự đánh dấu hoàn hảo nhất.

"Ưm..." – Bạch Vũ khẽ cựa mình, đôi mày thanh tú nhíu lại.

Cậu từ từ mở mắt, điều đầu tiên đập vào tầm nhìn là khuôn mặt góc cạnh của Lục Diễn đang ở cự ly rất gần. Ký ức về những gì xảy ra trên bàn làm việc tràn về như nước lũ khiến mặt cậu ngay lập tức đỏ bừng lên. Cậu lúng túng định ngồi dậy nhưng cả cơ thể lại truyền đến một cảm giác rã rời, đặc biệt là nơi thắt lưng, mỏi nhừ như thể vừa trải qua một cuộc chạy đua dài hơi.

"Tỉnh rồi?" – Giọng Lục Diễn trầm thấp, có chút khàn khàn đầy quyến rũ.

"Anh... anh tránh ra một chút." – Bạch Vũ lý nhí, cố gắng kéo vạt áo sơ mi xuống để che đi đôi chân trần trắng ngần đầy những vết hằn đỏ thẫm.

Lục Diễn không những không tránh ra mà còn cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên chóp mũi cậu. Hắn đặt tập tài liệu sang một bên, vòng tay bế thốc cậu ngồi dậy, để cậu tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của mình.

"Em còn ngại cái gì? Chỗ nào trên người em mà tôi chưa thấy, chưa chạm qua?"

"Lục Diễn! Anh có thể bớt lưu manh một chút không?" – Bạch Vũ tức giận lườm hắn, nhưng đôi mắt ngấn nước kia chẳng có chút sức răn đe nào, ngược lại còn giống như đang làm nũng.

Lục Diễn khẽ cười, bàn tay to lớn luồn vào sau gáy cậu, nhẹ nhàng xoa bóp những thớ cơ đang căng cứng. Bản năng của loài báo khi đã no nê thường trở nên cực kỳ lười biếng và thích vuốt ve bạn đời. Hắn thích cảm giác Bạch Vũ nằm gọn trong lòng mình thế này, nhỏ bé và hoàn toàn thuộc về mình.

"Đói không? Tôi bảo thư ký chuẩn bị đồ ăn cho em rồi."

Bạch Vũ lắc đầu, cậu vùi mặt vào ngực hắn, hít lấy hơi ấm quen thuộc. Dù miệng luôn nói lời từ chối, nhưng sâu trong tiềm thức, cậu biết mình đã lún sâu vào sự sủng ái đầy tính chiếm hữu này. Sự mộc mạc trong cách Lục Diễn chăm sóc cậu sau những lúc cao trào luôn khiến trái tim cậu run rẩy hơn cả những lời đường mật.

"Lục Diễn, tôi muốn về nhà." – Cậu nhỏ giọng nói.

"Về đâu? Căn phòng thuê chật hẹp đó sao?" – Đồng tử Lục Diễn hơi co lại, vẻ không hài lòng hiện rõ. – "Hành lý của em, tôi đã cho người chuyển về biệt thự ở ngoại ô từ sáng nay rồi."

Bạch Vũ sững sờ, cậu bật dậy, nhìn hắn bằng ánh mắt không tin nổi: "Anh... sao anh có thể tự tiện như thế? Tôi còn chưa đồng ý!"

"Em không cần đồng ý." – Lục Diễn điềm nhiên chỉnh lại cổ áo cho cậu. – "Từ giây phút em đeo chiếc vòng này lên cổ, em đã không còn quyền rời khỏi tầm mắt của tôi nữa rồi. Bạch Vũ, ba năm là quá đủ cho một trò chơi trốn tìm. Giờ là lúc em phải ở lại trong lãnh địa của tôi."

Sự sâu sắc trong câu nói của hắn không phải là sự áp đặt vô lý, mà là một nỗi sợ hãi mơ hồ bị che lấp bởi vẻ ngoài quyền lực. Lục Diễn sợ con cáo nhỏ này sẽ lại biến mất vào một ngày sương mù nào đó, để lại hắn cô độc với bản năng thú tính cuồng loạn.

Bạch Vũ nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ấy, cậu thấy được sự khẩn cầu ẩn sau vẻ bá đạo. Cậu thở dài, bao nhiêu sự quật cường dường như đều tan biến trước sự chân thành đầy cực đoan này. Cậu khẽ tựa đầu lên vai hắn, đôi tay vòng qua ôm lấy cổ người đàn ông.

"Anh thật sự là một kẻ đáng ghét."

"Tôi biết." – Lục Diễn siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu cậu. – "Nhưng kẻ đáng ghét này sẽ bảo vệ em cả đời."

Buổi chiều hôm đó, Lục Diễn gác lại toàn bộ công việc để đưa Bạch Vũ về biệt thự. Đó là một tòa nhà nằm tách biệt trên đồi, bao quanh bởi rừng thông già và không khí trong lành. Đây là nơi trú ngụ riêng tư nhất của Lục Diễn, nơi mà phần "thú" của hắn có thể tự do bộc lộ mà không cần phải dè chừng thế giới bên ngoài.

Khi bước chân vào căn nhà, Bạch Vũ ngạc nhiên khi thấy mọi thứ đều được sắp xếp theo sở thích của mình. Từ chiếc thảm trải sàn lông dài mềm mại cho đến những lọ hoa nhài trắng đặt ở góc phòng. Ngay cả phòng ngủ cũng được lót một lớp nệm đặc biệt êm ái, phù hợp với thói quen thích cuộn tròn khi ngủ của loài cáo.

Lục Diễn đưa cậu lên phòng, dịu dàng đặt cậu xuống giường.

"Em tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chút. Tôi xuống bếp nấu cháo cho em."

Bạch Vũ tròn mắt: "Anh... anh biết nấu ăn?"

Lục Diễn khựng lại một chút, gương mặt hơi có chút không tự nhiên: "Học được trong ba năm qua. Nghĩ rằng nếu có ngày tìm thấy em, ít nhất cũng có thể dùng cách này để giữ chân em lại."

Nhìn bóng lưng cao lớn của người đàn ông bước ra khỏi phòng, Bạch Vũ cảm thấy sống mũi hơi cay. Một con báo đen vốn chỉ biết giết chóc và chinh phục, lại vì một con cáo nhỏ mà học cách cầm muôi, học cách chăm sóc người khác bằng những việc vụn vặt nhất. Tình cảm này, rốt cuộc đã sâu nặng đến nhường nào?

Cậu vào phòng tắm, đứng dưới làn nước ấm, nhìn mình trong gương. Chiếc vòng cổ bằng da màu đen nổi bật trên làn da trắng, giống như một dấu ấn không thể gột rửa. Cậu đưa tay chạm vào nó, rồi lại chạm vào những vết cắn còn mới trên vai.

Bản năng của loài thú thường rất đơn giản: Yêu là chiếm giữ, thương là bảo vệ.

Tối hôm đó, giữa không gian tĩnh mịch của vùng ngoại ô thành phố S, trong căn biệt thự ấm áp, có một con báo đen đang kiên nhẫn thổi từng thìa cháo cho con cáo nhỏ của mình. Ánh mắt họ chạm nhau, không cần quá nhiều lời hoa mỹ, chỉ cần hơi thở của người này phả lên da thịt người kia, cũng đủ để tạo nên một thế giới riêng biệt, nơi mà mọi bão giông bên ngoài đều bị ngăn cách.

Bạch Vũ ăn xong, cảm thấy người nhẹ nhõm hơn hẳn. Cậu leo lên giường, vô thức tìm kiếm hơi ấm từ Lục Diễn. Lục Diễn cũng rất tự nhiên mà nằm xuống bên cạnh, kéo cậu vào lòng.

"Ngày mai, tôi có chuyến công tác ở thành phố H. Em đi cùng tôi nhé?" – Lục Diễn vuốt ve cái đuôi của cậu, giọng nói mang theo sự cầu khẩn ngầm.

"Anh không sợ tôi chạy mất sao?" – Bạch Vũ trêu chọc.

Lục Diễn cúi xuống, cắn nhẹ vào tai cậu, hơi thở nóng hổi khiến Bạch Vũ rùng mình: "Em chạy thử xem. Tôi đã gắn định vị vào chiếc vòng cổ này rồi. Dù em có xuống biển hay lên trời, tôi cũng sẽ tóm được em về, rồi dùng cách thức 'mạnh bạo' hơn để trừng phạt em."

Bạch Vũ đỏ mặt, rúc sâu vào ngực hắn: "Đồ điên."

"Chỉ điên vì em."

Đêm đó, Tuyết Hồ nhỏ bé ngủ một giấc thật ngon trong vòng tay của Hắc Báo. Không còn sự trốn chạy, không còn nỗi lo âu. Chỉ có nhịp tim đập đều đặn và sự gắn kết bền chặt của hai linh hồn đã từng đi lạc nay tìm thấy nhau giữa dòng đời vội vã. Câu chuyện của họ mới chỉ thực sự bắt đầu từ đây, nơi mà những bản năng nguyên thủy nhất được sưởi ấm bằng tình yêu chân thành nhất.