MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 5: GIÓ LẠNH THÀNH PHỐ H VÀ CƠN GIẤM NGỌT

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 5: GIÓ LẠNH THÀNH PHỐ H VÀ CƠN GIẤM NGỌT

1,800 từ · ~9 phút đọc

Thành phố H đón chào họ bằng một cơn mưa phùn đặc trưng của vùng sông nước phía Đông. Khác với vẻ hào nhoáng, vội vã của thành phố S, nơi đây mang một nét trầm mặc, cổ kính với những con đường lát đá xám và những hàng cây liễu rũ bóng xuống mặt hồ phẳng lặng.

Chiếc xe chở Lục Diễn và Bạch Vũ dừng lại trước một khách sạn mang phong cách kiến trúc dân quốc cổ điển. Bạch Vũ vừa bước xuống xe đã khẽ rùng mình vì cái lạnh ẩm ướt thấm qua lớp áo. Ngay lập tức, một chiếc áo khoác măng tô dày nặng, mang theo mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc được choàng lên vai cậu. Lục Diễn không nói lời nào, chỉ dùng bàn tay to lớn siết chặt bả vai cậu, kéo sát vào người mình như muốn dùng thân nhiệt của loài báo đen để sưởi ấm cho con cáo nhỏ.

"Thành phố H này tuy đẹp nhưng hơi ẩm, em đừng để bị cảm lạnh." – Lục Diễn thấp giọng nhắc nhở, bàn tay hắn lướt qua gáy cậu, chạm vào chiếc vòng da đen vẫn luôn nằm đó như một sự khẳng định quyền sở hữu.

Bạch Vũ ngước mắt nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Kể từ sau đêm ở văn phòng và sự "áp chế" tại biệt thự, Lục Diễn dường như đã thay đổi. Hắn vẫn bá đạo, vẫn chiếm hữu, nhưng sự chăm sóc của hắn lại trở nên tỉ mỉ hơn, giống như một người thợ săn đang nâng niu báu vật quý giá nhất mà mình vừa tìm lại được sau nhiều năm thất lạc.

Họ bước vào sảnh khách sạn. Đây là một buổi tiệc giao lưu kín của giới nhân thú thượng lưu vùng phía Đông. Bạch Vũ vốn không thích những nơi ồn ào, nhưng vì "lệnh cưỡng chế" của Lục Diễn, cậu chỉ có thể đi theo.

"Tiểu Vũ, em cứ tự nhiên đi dạo ở khu vực buffet, tôi phải qua chào hỏi mấy vị trưởng bối một chút. Đừng chạy xa, cũng đừng tháo vòng cổ ra, nghe rõ chưa?" – Lục Diễn cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cậu, ánh mắt đầy vẻ cảnh cáo pha lẫn sủng ái.

Bạch Vũ khẽ gật đầu: "Biết rồi, anh đi đi, tôi không phải trẻ con."

Nhìn bóng lưng cao lớn của Lục Diễn khuất sau những hàng cột đá, Bạch Vũ thở phào nhẹ nhõm. Cậu tìm đến một góc vắng người gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra mặt hồ mờ ảo trong sương. Cậu nhấp một ngụm trà gừng nóng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp cơ thể. Thế nhưng, sự bình yên ấy chẳng kéo dài được bao lâu.

"Bạch Vũ? Có phải là em không?"

Một giọng nói thanh thoát, mang theo sự ngạc nhiên vang lên phía sau. Bạch Vũ xoay người lại, đôi mắt hồ ly khẽ mở to. Đứng trước mặt cậu là một thanh niên có vẻ ngoài thanh tú, đôi mắt sáng và nụ cười rạng rỡ. Đó là Lâm Mặc — một nhân thú thuộc tộc Hươu sao, cũng là người bạn học cũ duy nhất mà Bạch Vũ từng thân thiết trong những năm tháng đại học.

"Lâm Mặc? Sao cậu lại ở đây?" – Bạch Vũ mỉm cười, sự đề phòng trong lòng hạ xuống đáng kể.

Lâm Mặc tiến lại gần, vẻ mặt hớn hở: "Gia đình mình có chút việc kinh doanh ở đây. Ba năm qua cậu đi đâu mà biệt vô âm tín vậy? Mình đã tìm cậu khắp nơi đấy!"

Hai người đứng trò chuyện say sưa về những kỷ niệm thời sinh viên. Lâm Mặc tính tình vui vẻ, đôi tay thi thoảng lại vỗ nhẹ vào vai Bạch Vũ hoặc ghé sát lại để nói nhỏ điều gì đó hài hước. Sự gần gũi tự nhiên của loài ăn cỏ khiến Bạch Vũ cảm thấy thoải mái hơn bao giờ hết. Cậu cười nhiều hơn, đôi mắt cong lại thành hình vầng trăng khuyết, hoàn toàn không nhận ra có một luồng áp suất thấp đang tiến về phía mình.

Từ phía xa, Lục Diễn đang đứng giữa vòng vây của các đối tác, nhưng mọi giác quan của hắn đều đặt trên người Bạch Vũ. Khi nhìn thấy con cáo nhỏ của mình đang cười nói vui vẻ với một tên đàn ông khác, lại còn để cho tên đó chạm vào vai, đồng tử của Lục Diễn ngay lập tức co rút thành một đường thẳng đứng đầy nguy hiểm.

Bản năng lãnh thổ của loài Hắc Báo bị kích động dữ dội. Trong mắt hắn, mọi kẻ khác giới tiếp cận Bạch Vũ đều là những kẻ xâm lược đang muốn cướp đi "con mồi" của hắn.

Lục Diễn không nói lời nào, hắn xin lỗi những người xung quanh rồi bước đi với tốc độ của một thợ săn đang chuẩn bị vồ mồi. Từng bước chân của hắn nặng nề và mang theo uy áp khủng khiếp của một kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn.

"Có vẻ như em đang rất vui?"

Giọng nói của Lục Diễn như từ dưới hầm băng vọng lên, khiến không khí xung quanh đột ngột giảm xuống vài độ. Lâm Mặc giật mình, bản năng của một con hươu sao khiến cậu ta run rẩy trước sự hiện diện của loài mãnh thú thượng đẳng. Cậu ta lùi lại một bước, lắp bắp: "Lục... Lục tổng?"

Lục Diễn không thèm liếc nhìn Lâm Mặc lấy một cái. Hắn bước thẳng tới, vươn tay kéo mạnh Bạch Vũ vào lòng mình. Cánh tay hắn siết chặt lấy eo cậu như thể muốn khảm cậu vào da thịt.

"Lục Diễn, anh làm gì vậy? Đây là bạn tôi." – Bạch Vũ khẽ nhíu mày, cảm nhận được sự giận dữ đang bốc lên hầm hập từ người đàn ông.

"Bạn?" – Lục Diễn cười lạnh, hắn cúi xuống, vùi mặt vào hõm cổ Bạch Vũ, cố ý hít hà thật mạnh ngay trước mặt Lâm Mặc. – "Tôi không thích mùi của kẻ khác vương trên người em. Rất bẩn."

Lâm Mặc tái mặt, cậu ta nhận ra mối quan hệ giữa hai người không hề đơn giản qua chiếc vòng cổ trên cổ Bạch Vũ. "Tôi... tôi xin lỗi, tôi không biết Bạch Vũ là người của ngài. Tôi xin phép đi trước." – Nói rồi, con hươu nhỏ chạy biến đi như thể đang bị hổ đuổi.

Bạch Vũ bực mình đẩy Lục Diễn ra: "Anh làm gì mà hung dữ thế? Cậu ấy chỉ là bạn cũ thôi!"

Lục Diễn không nói gì, hắn lôi kéo cậu rời khỏi sảnh tiệc, đi thẳng về phía phòng nghỉ dành cho khách quý. Vừa bước vào phòng, hắn đã đẩy cậu vào cửa, khóa trái lại. Trong không gian chật hẹp, mùi tuyết tùng và áp lực của báo đen bao trùm lấy Bạch Vũ, khiến hơi thở của cậu trở nên dồn dập.

"Lục Diễn, anh đừng có vô lý..."

Lời chưa dứt, đôi môi của Lục Diễn đã đè xuống, bạo liệt và hung hăng như muốn nuốt chửng cậu. Nụ hôn này không có sự dịu dàng của buổi chiều, mà chỉ có sự trừng phạt và chiếm hữu. Hắn cắn nhẹ vào môi cậu cho đến khi vị rỉ sắt của máu lan tỏa trong khoang miệng.

Bàn tay Lục Diễn thô bạo vén áo len của Bạch Vũ lên, chạm vào làn da mịn màng đang run rẩy. Hắn thấp giọng gầm gừ như một con thú bị xâm phạm lãnh thổ:

"Em là của tôi. Từng sợi tóc, từng mùi hương trên người em đều thuộc về tôi. Tôi đã nói rồi, không có sự cho phép của tôi, không kẻ nào được phép chạm vào em!"

"Anh... anh ghen sao?" – Bạch Vũ trong lúc hỗn loạn bỗng thốt lên, đôi mắt hồ ly nhìn hắn đầy thách thức.

Lục Diễn khựng lại, đôi mắt vàng kim lóe lên sự bối rối thoáng qua, rồi lại nhanh chóng bị sự dục vọng chiếm lấy. Hắn ép sát người vào cậu, để cậu cảm nhận được sự cứng rắn và khao khát của mình.

"Đúng, tôi ghen. Tôi điên lên được khi thấy em cười với hắn. Cáo nhỏ, em có biết bản năng của báo đen là gì không? Khi phát hiện con mồi của mình bị kẻ khác dòm ngó, nó sẽ ngay lập tức 'ăn' sạch con mồi đó để không ai có thể cướp mất."

Nói rồi, Lục Diễn bế thốc Bạch Vũ lên, ném nhẹ cậu xuống chiếc giường lớn mang phong cách cổ điển. Hắn nhanh chóng cởi bỏ lớp áo sơ mi, để lộ cơ bắp cuồn cuộn và những vết sẹo mờ nhạt của những lần chiến đấu trước đây.

Trong ánh đèn mờ ảo của thành phố H, câu chuyện của họ lại được viết tiếp bằng những cú chạm nóng bỏng và những tiếng thở dốc đầy ám muội. Lục Diễn không vội vàng, hắn dùng lưỡi liếm láp từng tấc da thịt của Bạch Vũ, từ mắt cá chân lên đến bắp đùi, dừng lại thật lâu ở nơi nhạy cảm nhất. Hắn muốn dùng hành động này để xóa sạch mùi hương của kẻ khác, để cả cơ thể Bạch Vũ chỉ còn lại dấu vết của riêng mình.

Bạch Vũ cong người lại, đôi tai cáo hiện ra, giật giật theo từng đợt sóng tình. Cậu vừa hận cái tính chiếm hữu điên rồ của hắn, lại vừa không thể cưỡng lại được sự cuồng nhiệt mà hắn mang lại. Những tiếng rên rỉ nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, tạo nên một bản nhạc tình sâu sắc và đầy bản năng.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng len lỏi qua rèm cửa, Bạch Vũ tỉnh dậy trong vòng tay của Lục Diễn. Hắn vẫn đang ngủ, gương mặt khi ngủ trông hiền hòa hơn nhiều so với lúc tỉnh. Bạch Vũ khẽ đưa tay vuốt ve đường chân mày của hắn, lòng chợt nhận ra rằng, dù ở thành phố S hay thành phố H, chỉ cần có người đàn ông này bên cạnh, cậu dường như đã tìm thấy bến đỗ cho cuộc đời phiêu bạt của mình.

Lục Diễn khẽ cựa mình, vòng tay siết chặt lấy cậu hơn, giọng nói ngái ngủ mang theo chút nũng nịu khó tin:

"Dậy sớm thế? Nằm thêm một chút đi, cáo nhỏ của tôi."

Bạch Vũ mỉm cười, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp ấy. Hóa ra, đằng sau sự bá đạo của một con báo đen, lại là một trái tim sủng ái dịu dàng đến mức khiến người ta cam tâm tình nguyện bị giam cầm cả đời.