MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 6: RÀO CẢN CỦA DÒNG MÁU THUẦN CHỦNG

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 6: RÀO CẢN CỦA DÒNG MÁU THUẦN CHỦNG

1,482 từ · ~8 phút đọc

Trở về thành phố S sau chuyến công tác tại thành phố H, không khí dường như có chút thay đổi. Những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi lất phất trên những tán lá thông quanh biệt thự ngoại ô, phủ lên vạn vật một lớp màn trắng xóa, tinh khôi như màu lông của Bạch Vũ. Thế nhưng, trong lòng Bạch Vũ lại chẳng thể thanh thản như cảnh vật trước mắt.

Cậu ngồi bên bục cửa sổ, đôi mắt hồ ly nhìn xa xăm vào màn sương mù đang bao phủ thung lũng. Trên cổ cậu, chiếc vòng da đen vẫn nằm đó, viên kim cương nhỏ lấp lánh như một lời khẳng định về sự tồn tại của Lục Diễn trong mọi ngóc ngách cuộc đời cậu. Kể từ khi về lại đây, Lục Diễn dường như bận rộn hơn hẳn. Những cuộc điện thoại kéo dài, những cái nhíu mày trầm tư của hắn khiến Bạch Vũ cảm nhận được một cơn bão ngầm đang kéo đến.

Trong giới nhân thú, sự phân cấp giữa các chủng tộc là một bức tường thành kiên cố. Lục Diễn là người thừa kế duy nhất của gia tộc Hắc Báo — một dòng tộc mang dòng máu thuần chủng quý hiếm và quyền lực bậc nhất. Còn cậu, chỉ là một Tuyết Hồ đơn độc, không gia thế, không chỗ dựa. Sự kết hợp này, trong mắt những kẻ thủ cựu, chẳng khác nào một vết nhơ lên huy hoàng của dòng họ Lục.

"Đang nghĩ gì mà thẫn thờ thế?"

Một vòng tay ấm áp bất chợt vòng qua eo, kéo Bạch Vũ vào lồng ngực vững chãi. Lục Diễn đã về từ lúc nào, hơi lạnh của gió đêm vẫn còn vương trên chiếc áo khoác ngoài, nhưng lồng ngực hắn lại nóng hổi. Hắn vùi đầu vào cổ cậu, hít sâu mùi hương hoa nhài quen thuộc để xua đi sự mệt mỏi sau một ngày dài đối phó với những lão già trong hội đồng gia tộc.

"Lục Diễn... có phải gia đình anh đang gây khó dễ không?" – Bạch Vũ xoay người lại, bàn tay nhỏ nhắn vuốt ve nếp nhăn giữa lông mày của hắn.

Lục Diễn khựng lại, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn cậu, sau đó hắn khẽ cười, nụ cười mang theo sự ngạo nghễ vốn có: "Chỉ là một lũ già lẩm cẩm thôi. Em không cần bận tâm."

"Nhưng tôi là một con cáo trắng, không phải báo đen." – Bạch Vũ cúi đầu, giọng nói nhỏ như hơi thở. – "Người ta nói, dòng máu của chúng ta không nên hòa quyện..."

Lục Diễn đột ngột siết chặt vòng tay, ép cậu phải nhìn thẳng vào mắt mình. Đồng tử của hắn thu hẹp lại, ánh lên tia sáng sắc lẹm: "Dòng máu không quyết định việc tôi yêu ai. Bạch Vũ, em nên nhớ kỹ, người đứng ở vị trí cao nhất của Lục Thị là tôi, kẻ nắm quyền sinh sát của gia tộc này cũng là tôi. Nếu bọn họ muốn một người thừa kế thuần chủng, vậy thì hãy đợi đến kiếp sau đi."

Hắn nhấc bổng cậu lên, đặt cậu ngồi lên bệ cửa sổ, chen người vào giữa hai chân cậu. Trong bóng tối lờ mờ, gương mặt Lục Diễn trở nên thâm trầm và đầy tính chiếm hữu. Hắn tháo chiếc cà vạt vứt sang một bên, bắt đầu cởi từng chiếc cúc áo sơ mi của Bạch Vũ.

"Lục Diễn... hôm nay anh làm sao vậy?" – Bạch Vũ cảm nhận được sự nôn nóng khác thường trong từng động tác của hắn.

"Tôi muốn đánh dấu em một cách triệt để hơn." – Giọng hắn khàn đặc, đầy rẫy sự hoang dã. – "Để dù bất cứ ai nhìn thấy em, dù là người hay thú, đều biết rằng em đã bị chiếm hữu hoàn toàn bởi Lục Diễn này."

Nói rồi, hắn không đợi cậu phản ứng, cúi xuống ngậm lấy đôi môi mềm mại. Nụ hôn lần này mang theo vị đắng nhẹ của rượu vang và sự cuồng nhiệt của một kẻ đang cố gắng bảo vệ lãnh thổ của mình. Lục Diễn dùng lưỡi cạy mở hàm răng cậu, xâm nhập vào bên trong, quấn quýt và càn quét. Cảm giác kích thích từ lưỡi của loài báo — hơi nhám và nóng bỏng — khiến Bạch Vũ run rẩy kịch liệt.

Cái đuôi trắng muốt của cậu hiện ra, vô thức quấn lấy cánh tay của Lục Diễn như tìm kiếm sự nương tựa. Hắn buông môi cậu ra, di chuyển xuống vùng cổ, nơi chiếc vòng da đang nằm. Hắn không tháo vòng ra, mà lại cắn mạnh vào vùng da ngay cạnh đó.

"A... đau..." – Bạch Vũ khẽ rên lên, nước mắt sinh lý trào ra nơi khóe mắt.

Dấu răng hiện lên rõ rệt, đỏ thắm trên làn da trắng ngần. Lục Diễn liếm láp vết thương ấy một cách say mê, như thể đang thưởng thức món lễ vật tuyệt vời nhất. Bàn tay hắn không ngừng nghỉ, lướt qua lồng ngực, xuống vùng bụng phẳng lì rồi dừng lại ở nơi tư mật nhất.

Cảm giác trống trải bên cửa sổ lạnh lẽo đối lập hoàn toàn với sự nóng rực của cơ thể Lục Diễn khiến các giác quan của Bạch Vũ bị đẩy lên đến cực hạn. Cậu nghe thấy tiếng gió rít qua khe cửa, tiếng tim đập thình thịch của đối phương và cả tiếng thở dốc đầy ám muội của chính mình.

Trong phút chốc, câu truyện của họ không còn chỉ là chuyện của hai cá thể, mà là sự hòa quyện của hai bản năng nguyên thủy nhất. Lục Diễn dùng thân thể cao lớn của mình bao phủ hoàn toàn lấy Bạch Vũ, che chắn cho cậu khỏi mọi sự lạnh lẽo và dòm ngó từ thế giới bên ngoài.

Sự sâu sắc của tình yêu này nằm ở chỗ, dù cả thế giới có quay lưng, Lục Diễn vẫn sẵn sàng vì cậu mà chống lại tất cả. Hắn không cần sự công nhận của gia tộc, hắn chỉ cần cái đuôi trắng này mỗi đêm đều quấn quýt lấy hắn, cần mùi hương này luôn vương vấn trong căn phòng của mình.

Sau trận mây mưa nồng cháy, Lục Diễn bế Bạch Vũ vào phòng tắm. Dưới làn nước ấm, hắn tỉ mỉ tắm rửa cho cậu như đang lau chùi một viên ngọc quý. Bạch Vũ mệt mỏi tựa vào vai hắn, giọng nói đã khàn đặc vì rên rỉ:

"Lục Diễn... nếu một ngày anh mệt mỏi vì phải chống lại họ, anh có hối hận không?"

Lục Diễn dừng động tác, hắn xoay mặt cậu lại, nhìn sâu vào đôi mắt chứa chan sương mù kia. Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu, đặt lên vị trí trái tim mình.

"Em có nghe thấy nó đập không? Nó đập vì em. Ba năm trước khi em đi, nó gần như đã ngừng lại. Nếu không có em, tôi chỉ là một con thú máy không có linh hồn. Vậy nên, đừng bao giờ hỏi tôi câu hối hận hay không. Thứ tôi hối hận nhất, chính là đã không trói em lại sớm hơn."

Bạch Vũ mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhõm nhưng cũng đầy xót xa. Cậu biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Những áp lực từ gia tộc báo đen chắc chắn sẽ không dừng lại ở những lời cảnh cáo. Thế nhưng, nhìn vào ánh mắt kiên định của người đàn ông này, cậu cảm thấy mình có đủ dũng khí để đối mặt với tất cả.

Đêm đó, họ nằm bên nhau trong căn phòng ấm áp. Lục Diễn ôm cậu từ phía sau, tay vẫn không rời khỏi cái đuôi xù lông của cậu. Trong bóng tối, hắn thì thầm:

"Ngày mai, mẹ tôi muốn gặp em."

Bạch Vũ giật mình, cả người cứng đờ: "Mẹ anh?"

"Đừng sợ." – Lục Diễn hôn lên tóc cậu. – "Bà ấy không giống những lão già kia. Bà ấy muốn gặp con cáo nhỏ đã khiến con trai bà ấy phát điên suốt ba năm qua."

Bạch Vũ nhắm mắt lại, lòng ngổn ngang trăm mối. Cậu biết đây là một thử thách mới, một cột mốc quan trọng trong câu truyện của hai người. Nhưng trong hơi thở nồng đậm mùi tuyết tùng của Lục Diễn, cậu dần chìm vào giấc ngủ sâu. Dù ngày mai có ra sao, ít nhất đêm nay, cậu vẫn là con cáo nhỏ duy nhất được báo đen sủng ái tận xương tủy.

Thành phố S vẫn lạnh lẽo, nhưng trong căn biệt thự trên đồi, một ngọn lửa tình đang cháy rực, sưởi ấm cho hai linh hồn vốn dĩ khác biệt nhưng lại tìm thấy sự đồng điệu tuyệt đối trong nhau.