MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 7: UY ÁP CỦA PHU NHÂN HẮC BÁO

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 7: UY ÁP CỦA PHU NHÂN HẮC BÁO

1,627 từ · ~9 phút đọc

Buổi sáng ở ngoại ô thành phố S luôn bắt đầu bằng cái lạnh se sắt tràn qua những kẽ lá. Bạch Vũ đứng trước gương, bàn tay khẽ run rẩy khi cài lại chiếc cúc áo sơ mi cao cổ. Dù đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nhịp tim đập loạn trong lồng ngực và đôi tai cáo thi thoảng lại vô thức dựng đứng lên đã phản bội lại vẻ ngoài điềm tĩnh của cậu.

Hôm nay là ngày cậu phải đối mặt với người phụ nữ quyền lực nhất gia tộc họ Lục — phu nhân Tần Nhã. Trong giới nhân thú, bà là một huyền thoại, một con báo đen thuần chủng với khí chất sắc sảo từng khuynh đảo thương trường cùng chồng mình.

"Em đang lo lắng sao?"

Lục Diễn bước đến từ phía sau, bàn tay to lớn đặt lên vai Bạch Vũ, bóp nhẹ như một lời an ủi. Hắn hôm nay mặc một bộ vest xám đậm, trông chỉnh tề và uy nghiêm hơn hẳn mọi ngày. Qua tấm gương, hắn nhìn xoáy vào đôi mắt đang chứa đầy sự bất an của con cáo nhỏ.

"Bà ấy là mẹ của anh, nhưng cũng là một Hắc Báo." – Bạch Vũ khẽ thở dài, giọng nói mang theo chút nghẹn ngào – "Bản năng của loài cáo khiến tôi cảm thấy mình giống như đang tự đi nộp mạng cho một thợ săn lão luyện hơn cả anh vậy."

Lục Diễn xoay người cậu lại, cúi đầu đặt một nụ hôn sâu lên trán cậu. Hơi thở của hắn nóng rực, mùi gỗ tuyết tùng bao bao bọc lấy cậu, xua đi phần nào cái lạnh lẽo của nỗi sợ hãi.

"Có tôi ở đây, không ai có thể làm hại em, kể cả mẹ tôi. Bà ấy có thể sắc sảo, nhưng bà ấy tôn trọng kẻ mạnh. Hãy cứ là chính em, một Tuyết Hồ thông minh và kiêu ngạo mà tôi đã yêu."

Chiếc xe lăn bánh đưa họ đến một trà quán cổ kính nằm sâu trong một khu vườn trúc giữa lòng thành phố S. Đây là nơi tĩnh lặng tuyệt đối, tách biệt hoàn toàn với sự ồn ào của đô thị, nơi mà những cuộc đàm phán quan trọng nhất của giới nhân thú thường diễn ra.

Khi bước vào phòng trà, Bạch Vũ ngay lập tức cảm nhận được một luồng áp lực vô hình nhưng vô cùng mạnh mẽ. Ngồi bên bàn trà thấp là một người phụ nữ trung niên với mái tóc đen búi cao sang trọng, đôi mắt sắc như dao cau đang thản nhiên quan sát từng bước đi của họ. Đó chính là Tần Nhã. Dù bà đang ngồi yên, nhưng khí chất của một con báo đen đầu đàn vẫn tỏa ra khiến những nhân thú xung quanh đều phải cúi đầu.

"Ngồi đi." – Giọng bà thanh tao nhưng mang theo uy quyền không thể chối từ.

Lục Diễn nắm chặt tay Bạch Vũ, kéo cậu ngồi xuống đối diện với mẹ mình. Cậu cảm nhận được ánh mắt của phu nhân Tần Nhã đang quét qua người mình, dừng lại rất lâu ở chiếc vòng da đen trên cổ cậu.

"Ba năm qua, con vì đứa nhỏ này mà khiến cả gia tộc đại loạn, thậm chí còn từ chối hôn ước với tiểu thư nhà Hổ xám. Lục Diễn, con càng lớn càng hành động theo bản năng hơn là lý trí." – Tần Nhã vừa rót trà vừa nói, giọng điệu không rõ là trách móc hay chỉ đơn giản là nhận xét.

"Lý trí của con chính là giữ lấy người mình yêu, thưa mẹ." – Lục Diễn thản nhiên đáp, tay vẫn không buông tay Bạch Vũ dưới gầm bàn.

Tần Nhã khẽ nhếch môi, bà nhìn sang Bạch Vũ, ánh mắt sắc lẹm khiến cậu cảm thấy như mình đang bị lột trần mọi bí mật.

"Cậu là Tuyết Hồ? Một giống loài hiếm, nhưng cũng rất mỏng manh. Cậu nghĩ mình có đủ sức để đứng bên cạnh một con báo đen luôn đứng giữa tâm bão quyền lực như con trai tôi không? Gia tộc họ Lục không cần một bình hoa để ngắm, chúng tôi cần một người có thể cùng gánh vác."

Bạch Vũ hít một hơi thật sâu, cậu cố gắng trấn an cái đuôi đang muốn xù lông dưới lớp áo. Cậu ngẩng cao đầu, đôi mắt hồ ly toát lên vẻ kiên định hiếm thấy:

"Thưa phu nhân, tôi biết mình không có sức mạnh thể chất của loài báo, cũng không có gia thế hiển hách. Nhưng loài cáo chúng tôi sinh tồn bằng trí tuệ và sự nhạy bén. Ba năm qua, tôi đã một mình sống sót và gây dựng sự nghiệp ở miền Nam mà không cần bất kỳ sự trợ giúp nào. Tôi đứng bên cạnh Lục Diễn không phải để được bảo vệ như một vật nuôi, mà vì trái tim của anh ấy cần tôi."

Một khoảng lặng kéo dài bao trùm căn phòng. Lục Diễn nhìn Bạch Vũ bằng ánh mắt đầy tự hào, còn phu nhân Tần Nhã thì vẫn giữ gương mặt không cảm xúc. Đột nhiên, bà đặt chén trà xuống, một tiếng "cộp" nhẹ nhưng vang vọng.

"Khá khen cho sự can đảm của cậu. Nhưng trong giới nhân thú, sự thật luôn cay đắng hơn lời nói. Nếu cậu muốn chứng minh mình xứng đáng, hãy cho tôi thấy cậu có thể giữ chân nó khi mùa phát tình đến mà không bị nó 'xé xác' theo đúng nghĩa đen. Bản năng của báo đen khi đó rất tàn khốc, cậu chịu nổi không?"

Câu hỏi trần trụi khiến mặt Bạch Vũ đỏ bừng, nhưng cậu không hề lùi bước. Cậu hiểu rằng, trong câu truyện này, tình yêu không chỉ là những buổi hẹn hò lãng mạn, mà còn là sự chấp nhận và bao dung cho cả phần "thú" điên cuồng nhất của đối phương.

"Tôi đã chọn anh ấy, nghĩa là tôi chọn cả bản năng của anh ấy." – Bạch Vũ kiên quyết đáp.

Tần Nhã nhìn con trai mình, rồi lại nhìn sang Bạch Vũ, cuối cùng bà khẽ thở dài, khí thế sắc sảo dường như giảm đi đôi chút.

"Thôi được rồi. Lục Diễn, con đã chọn thì tự mình chịu trách nhiệm. Nhưng hãy nhớ, hội đồng gia tộc sẽ không để yên đâu. Bảo vệ cho tốt con cáo nhỏ của con đi."

Cuộc gặp gỡ kết thúc sớm hơn dự kiến. Khi bước ra khỏi trà quán, gió lạnh thổi qua khiến Bạch Vũ rùng mình một cái. Lục Diễn ngay lập tức ôm chầm lấy cậu từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cậu, hơi thở mang theo sự nhẹ nhõm.

"Em làm tốt lắm, Tiểu Vũ. Mẹ tôi thực ra đã thừa nhận em rồi, chỉ là bà ấy không muốn nói ra thôi."

"Thật sao?" – Bạch Vũ quay lại, vòng tay ôm lấy cổ hắn.

"Thật. Nếu bà ấy không đồng ý, bà ấy đã không để em rời khỏi đó một cách lành lặn đâu." – Lục Diễn cười thấp, ánh mắt hắn đột nhiên trở nên nóng rực – "Nhưng em vừa nói gì nhỉ? Em sẵn sàng chấp nhận cả bản năng điên cuồng nhất của tôi sao?"

Bạch Vũ nhận ra mình vừa "lỡ lời", cậu định đẩy hắn ra để chạy nhưng đã quá muộn. Lục Diễn bế thốc cậu lên, mặc kệ ánh nhìn của tài xế và những người xung quanh, ném cậu vào ghế sau của xe.

"Lục Diễn! Đang ở ngoài đường..."

"Về nhà thôi." – Giọng hắn khàn đặc, đầy sự khao khát – "Tôi muốn em thực hiện lời hứa của mình ngay lập tức."

Trên suốt quãng đường về biệt thự, không gian trong xe trở nên đặc quánh bởi sự ám muội. Lục Diễn không ngừng dùng bàn tay to lớn của mình mơn trớn trên đùi Bạch Vũ, thi thoảng lại luồn vào dưới lớp áo len để vuốt ve cái đuôi mềm mại của cậu. Những cú chạm ấy khiến cơ thể Bạch Vũ nóng bừng, hơi thở trở nên dồn dập.

Về đến nhà, Lục Diễn không đợi vào phòng ngủ mà đã đè Bạch Vũ lên cánh cửa gỗ lớn ngay tại sảnh chính. Hắn hôn cậu một cách cuồng nhiệt, nụ hôn mang theo vị trà gừng và cả sự khát khao bị dồn nén suốt cả ngày.

"Tiểu Vũ... em là liều thuốc duy nhất của tôi." – Hắn thì thầm giữa những nụ hôn.

Cái đuôi trắng muốt của Bạch Vũ quấn chặt lấy eo Lục Diễn, như một sự đáp lại đầy bản năng. Trong căn biệt thự rộng lớn, câu truyện của họ lại tiếp tục với những cung bậc cảm xúc sâu sắc hơn. Không còn là sự ép buộc của những ngày đầu, mà giờ đây là sự tự nguyện hiến dâng.

Lục Diễn bế cậu lên lầu, mỗi bước chân đều chắc chắn như cách hắn đang bảo vệ tình yêu này. Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi dày hơn, che phủ mọi dấu vết của thế gian, chỉ để lại trong căn phòng ấy hơi ấm nồng nàn của hai trái tim đang hòa chung nhịp đập.

Bạch Vũ biết, dù hội đồng gia tộc có đáng sợ đến đâu, dù bản năng của loài báo đen có tàn khốc thế nào, chỉ cần có cái nắm tay này, cậu sẽ không bao giờ cảm thấy cô độc nữa. Bởi vì trong thế giới nhân thú lạnh lẽo, họ đã tìm thấy nhau — một con báo đen thâm trầm và một con cáo trắng thông minh, cùng viết nên một chương mới đầy sủng ái và ngọt ngào.