MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 8: DẪN DỤ VÀ BẢN NĂNG THỨC TỈNH

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 8: DẪN DỤ VÀ BẢN NĂNG THỨC TỈNH

1,771 từ · ~9 phút đọc

Sau cuộc gặp gỡ đầy sóng gió với phu nhân Tần Nhã, bầu không khí trong căn biệt thự ngoại ô dường như không hề trùng xuống mà trái lại, nó trở nên đặc quánh một loại cảm xúc khó gọi tên. Tuyết ngoài trời vẫn rơi, từng bông trắng muốt bám lên mặt kính cửa sổ, phản chiếu ánh đèn vàng ấm áp bên trong phòng khách.

Bạch Vũ ngồi trên thảm lông cừu, đôi chân gầy mảnh khảnh co lại, đầu tựa vào đầu gối. Cậu đang suy nghĩ về lời nói của mẹ Lục Diễn. "Mùa phát tình" – ba chữ ấy cứ lẩn quẩn trong tâm trí cậu như một lời dự báo về một cơn bão sắp quét qua. Là một Tuyết Hồ, cậu vốn hiểu rõ bản năng thú tính đôi khi sẽ lấn át hoàn toàn lý trí con người, biến những kẻ văn minh nhất trở thành những thợ săn khát máu và cuồng nhiệt.

"Đang sợ sao?"

Tiếng bước chân trầm ổn của Lục Diễn vang lên từ phía sau. Hắn đã trút bỏ bộ vest cứng nhắc, chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen hờ hững. Những giọt nước từ mái tóc chưa khô hẳn nhỏ xuống khuôn ngực rắn chắc, lăn dài qua những múi cơ bụng rồi biến mất vào lớp vải tối màu. Hắn ngồi xuống ngay sau lưng cậu, dang rộng đôi chân dài để bao bọc lấy cả cơ thể nhỏ bé của Bạch Vũ vào lòng.

Bạch Vũ khẽ rùng mình khi cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực hắn áp sát vào lưng mình. Cậu xoay người lại, vùi mặt vào hõm cổ hắn, hít một hơi thật sâu mùi gỗ tuyết tùng pha lẫn chút vị thanh khiết của sữa tắm.

"Tôi không sợ anh... tôi chỉ sợ mình không đủ sức để cùng anh vượt qua nó." – Bạch Vũ nhỏ giọng, hơi thở nóng hổi phả vào làn da nhạy cảm của Lục Diễn.

Lục Diễn khẽ gầm gừ một tiếng thấp trong cổ họng – một âm thanh thuần túy của loài báo đen khi đang thỏa mãn. Hắn luồn tay vào lớp tóc mềm mại của cậu, nhẹ nhàng xoa bóp da đầu. Ánh mắt hắn nhìn cậu đầy thâm tình nhưng cũng ẩn chứa một sự khao khát đến nghẹt thở.

"Tiểu Vũ, em là Tuyết Hồ, em có khả năng xoa dịu bản năng cuồng bạo của tôi tốt hơn bất kỳ loại thuốc ức chế nào trên thế giới này."

Hắn nâng cằm cậu lên, buộc cậu phải nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm đang dần chuyển sang sắc vàng kim đầy mê hoặc. Trong căn phòng yên tĩnh, câu truyện của họ lúc này chỉ còn lại tiếng nhịp tim đập dồn dập và tiếng thở dốc bắt đầu trở nên nặng nề.

Lục Diễn cúi xuống, nụ hôn của hắn không còn sự thăm dò như trước mà tràn đầy sự khẩn trương. Hắn mút mát cánh môi dưới của Bạch Vũ, sau đó luồn lưỡi vào sâu bên trong, quấn quýt lấy lưỡi cậu một cách tham lam. Bạch Vũ run rẩy, đôi tay không tự chủ được mà vòng lên cổ hắn, ngón tay luồn vào tóc hắn kéo mạnh, đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự chân thành và khao khát bị dồn nén.

"Ưm..."

Tiếng rên rỉ nhỏ vụn bị nuốt chửng bởi đôi môi nóng bỏng. Cái đuôi trắng muốt của Bạch Vũ bung ra, quấn chặt lấy thắt lưng của Lục Diễn như một phản ứng dây chuyền. Hắn nhấc bổng cậu lên, sải bước dài về phía chiếc giường lớn giữa phòng.

Đặt Bạch Vũ xuống nệm, Lục Diễn lập tức phủ thân hình cao lớn của mình lên trên. Ánh đèn ngủ mờ ảo càng làm tôn lên làn da trắng ngần của Bạch Vũ, đối lập hoàn toàn với sắc đen quyền lực của hắn. Bàn tay to lớn của Lục Diễn lướt dọc từ xương quai xanh xuống đến eo, mỗi nơi đi qua đều để lại một vệt đỏ thẫm của sự chiếm hữu.

Hắn vùi đầu vào ngực cậu, liếm láp hạt đậu nhỏ đang run rẩy vì lạnh và vì kích thích. Bạch Vũ cong người lên, đôi tai cáo trên đầu giật giật liên hồi. Cậu cảm thấy cơ thể mình như một vũng nước, bị hơi nóng của Lục Diễn làm cho tan chảy.

"Lục Diễn... đừng... cắn ở đó..."

Bạch Vũ hổn hển cầu xin khi thấy Lục Diễn bắt đầu cắn nhẹ vào bả vai mình. Nhưng báo đen lúc này đã hoàn toàn bị bản năng dẫn dắt. Hắn cần phải đánh dấu, cần phải để lại mùi hương của mình trên mọi tấc da thịt này để xoa dịu cơn khát khao đang hành hạ tâm trí.

Hắn luồn tay xuống phía dưới, chạm vào cái đuôi mềm xù của cậu. Loài cáo cực kỳ nhạy cảm ở phần gốc đuôi, và khi ngón tay của Lục Diễn khéo léo mơn trớn điểm ấy, Bạch Vũ suýt chút nữa thì ngất đi vì khoái cảm. Cậu bật khóc, những giọt nước mắt sinh lý lăn dài trên má, khiến Lục Diễn xót xa nhưng cũng khiến thú tính trong hắn bùng nổ mạnh mẽ hơn.

"Khóc sao? Đau lắm à?" – Hắn thì thầm, nụ hôn dịu dàng lau đi những giọt lệ, nhưng động tác phía dưới lại không hề dừng lại.

"Không... không phải đau..." – Bạch Vũ nghẹn ngào, cậu chủ động dạng rộng đôi chân, quấn lấy eo hắn, đôi mắt hồ ly đẫm nước nhìn hắn đầy cầu khẩn – "Lục Diễn... vào đi... tôi muốn anh..."

Lời mời gọi ấy là đòn chí mạng phá tan chút lý trí cuối cùng của Lục Diễn. Hắn gầm lên một tiếng đầy uy lực, sau đó đột ngột thúc mạnh. Sự lấp đầy bất ngờ khiến Bạch Vũ trừng lớn mắt, cổ họng phát ra một tiếng kêu nghẹn ngào. Cậu cảm thấy mình như một chiếc thuyền nhỏ bị sóng dữ cuốn trôi, chỉ có thể bám chặt vào bờ vai rộng lớn của Lục Diễn để không bị nhấn chìm.

Từng cú thúc của hắn đều mang theo sức mạnh kinh người của loài báo đen, sâu và mạnh đến mức khiến toàn thân Bạch Vũ run rẩy kịch liệt. Hơi thở của họ quyện vào nhau, mùi tuyết tùng và mùi hoa nhài nồng đậm bao trùm cả căn phòng, tạo nên một lãnh địa riêng biệt mà không ai có thể xâm phạm.

Trong cơn mê loạn, Lục Diễn cắn chặt vào chiếc vòng da đen trên cổ Bạch Vũ, viên kim cương nhỏ va chạm vào răng hắn tạo ra những âm thanh lạch cạch đầy ám muội. Hắn muốn phá vỡ chiếc vòng này, muốn dùng răng của mình để đánh dấu trực tiếp lên cổ cậu, nhưng cuối cùng sự yêu chiều vẫn chiến thắng bản năng phá hoại. Hắn chuyển sang hôn lên vết thương cũ ở gáy cậu, liếm láp nó như để xoa dịu cơn đau.

Sau những đợt sóng tình dập dìu, Lục Diễn cuối cùng cũng đạt đến đỉnh điểm. Hắn gục đầu vào vai Bạch Vũ, thở dốc nặng nề, cơ thể vẫn chưa chịu tách rời khỏi sự ấm áp và chật chội của đối phương. Bạch Vũ mệt lả, đôi tay buông thõng trên gối, cái đuôi trắng rũ rượi quấn quanh bắp chân Lục Diễn.

Không gian dần yên tĩnh lại, chỉ còn tiếng tuyết rơi khe khẽ bên ngoài cửa sổ. Lục Diễn khẽ hôn lên khóe mắt vẫn còn vương nước của cậu, giọng nói khàn đặc vì thỏa mãn:

"Tiểu Vũ, cảm ơn em."

Bạch Vũ mệt đến mức không mở mắt nổi, chỉ khẽ "ừm" một tiếng trong cổ họng. Cậu cảm thấy mình vừa trải qua một trận chiến sinh tử, nhưng cũng cảm thấy tâm hồn mình chưa bao giờ thanh thản đến thế. Sự thức tỉnh bản năng này không hề đáng sợ như cậu tưởng, bởi vì nó dựa trên nền tảng của một tình yêu sâu sắc.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chiếu qua lớp sương mù, Bạch Vũ tỉnh dậy và thấy mình đang được bao bọc trong một cái kén ấm áp. Lục Diễn đã thức từ bao giờ, hắn không rời giường mà chỉ nằm nghiêng, chống tay lên đầu quan sát cậu ngủ.

"Chào buổi sáng, con cáo nhỏ lười biếng."

Bạch Vũ đỏ mặt, kéo chăn che kín mặt mình: "Anh nhìn gì mà nhìn..."

Lục Diễn cười thấp, hắn kéo chăn ra, hôn mạnh lên đôi môi sưng mọng của cậu. Sự mộc mạc trong buổi sáng ấy, cái cách hắn lo lắng kiểm tra xem cậu có bị thương hay không, khiến Bạch Vũ cảm thấy mọi khó khăn từ gia tộc đều trở nên nhỏ bé.

Thế nhưng, hạnh phúc yên bình ấy bị cắt ngang bởi một tiếng chuông điện thoại chói tai. Lục Diễn nhíu mày nhìn màn hình, gương mặt hắn lập tức trở nên lạnh lùng và thâm trầm.

"Là hội đồng gia tộc." – Hắn nói, giọng nói mang theo một luồng uy áp đáng sợ.

Bạch Vũ ngồi dậy, chiếc áo sơ mi lỏng lẻo trượt khỏi vai, lộ ra những dấu vết tình tứ của đêm qua. Cậu nhìn Lục Diễn, lòng chợt dấy lên một nỗi lo âu. Câu truyện của họ vừa mới đi vào giai đoạn ngọt ngào nhất, thì những kẻ bảo thủ của giới nhân thú đã bắt đầu ra tay.

"Anh đi đi." – Bạch Vũ cầm lấy tay hắn, ánh mắt kiên định – "Tôi sẽ ở đây đợi anh về. Dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng không chạy trốn nữa."

Lục Diễn siết chặt bàn tay cậu, đặt một nụ hôn lên mu bàn tay rồi nhanh chóng đứng dậy chuẩn bị. Hắn biết cuộc chiến sắp tới sẽ rất cam go, nhưng nhìn con cáo nhỏ dũng cảm của mình, hắn cảm thấy mình có thể đánh bại cả thế giới.

Báo đen bước ra khỏi phòng, để lại Tuyết Hồ trong căn phòng đầy hơi ấm. Bạch Vũ nhìn bóng lưng hắn khuất sau cánh cửa, cậu khẽ vuốt ve chiếc vòng cổ. Trận chiến này, không chỉ của riêng Lục Diễn, mà còn là trận chiến để bảo vệ ngôi nhà và tình yêu mà họ vừa mới gầy dựng lại.

Thành phố S hôm nay trời chuyển lạnh hơn, nhưng trong lòng Bạch Vũ, ngọn lửa mà Lục Diễn thắp lên vẫn đang cháy âm ỉ, rực rỡ và bất diệt.