Khi chiếc SUV màu đen của Lục Diễn mất hút sau rặng thông già phủ đầy tuyết, không gian trong căn biệt thự bỗng chốc trở nên vắng lặng đến lạ thường. Bạch Vũ đứng bên cửa sổ, bàn tay vô thức chạm vào chiếc vòng cổ bằng da, nơi vẫn còn vương chút hơi ấm từ những nụ hôn cuồng nhiệt của Lục Diễn vào sáng sớm.
Cậu biết, lúc này tại tòa cao ốc của tập đoàn Lục Thị, người đàn ông của cậu đang phải đối mặt với những con thú già nua nhưng đầy nanh vuốt của hội đồng gia tộc. Câu truyện của một con báo đen vương giả và một con cáo trắng không danh phận vốn dĩ là một cái gai trong mắt những kẻ tôn thờ dòng máu thuần chủng.
Bạch Vũ thở dài, cậu định xuống bếp pha một tách trà nóng để trấn an tinh thần thì đột nhiên, bản năng của loài Tuyết Hồ trỗi dậy. Đôi tai cáo ẩn dưới lớp tóc mềm khẽ giật giật. Có tiếng động lạ. Đó không phải là tiếng gió rít qua khe cửa, cũng không phải tiếng tuyết rơi trên mái nhà. Đó là tiếng bước chân — nhẹ tênh nhưng mang theo sát khí của một kẻ săn mồi.
Trong giới nhân thú, khi kẻ đứng đầu lãnh địa đi vắng, những kẻ dòm ngó sẽ tìm cách lẻn vào.
Bạch Vũ không hoảng loạn. Ba năm sống một mình ở miền Nam đã dạy cho cậu cách sinh tồn giữa bầy sói. Cậu không chạy lên lầu, vì đó là đường cùng. Cậu chậm rãi bước vào phòng bếp, bàn tay mảnh khảnh nắm chặt lấy cán của một con dao gọt hoa quả, đôi mắt hồ ly trở nên sắc sảo và lạnh lùng.
"Ra đi. Mùi hương của tộc Linh cẩu thối tha đến mức không cần nhìn tôi cũng biết là ai." – Bạch Vũ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng không hề run rẩy.
Từ bóng tối ở hành lang, một gã đàn ông gầy gò với đôi mắt ti hí và nụ cười vặn vẹo bước ra. Hắn là một nhân thú cấp thấp, kẻ chuyên làm những việc bẩn thỉu cho các gia tộc lớn.
"Cáo nhỏ thông minh đấy." – Gã liếm môi, ánh mắt thèm thuồng nhìn chằm chằm vào cơ thể đầy dấu vết tình ái của Bạch Vũ – "Lục tổng đi vắng, để một con Tuyết Hồ xinh đẹp thế này ở nhà thật là lãng phí. Hội đồng gia tộc nói, chỉ cần đưa cậu đi, họ sẽ không làm khó Lục tổng nữa."
Bạch Vũ khẽ nhếch môi cười nhạt: "Đưa tôi đi? Chỉ với một con linh cẩu hèn nhát như ông sao?"
Gã đàn ông gầm gừ, bản năng thú tính trỗi dậy khiến đôi tay hắn biến thành những móng vuốt sắc nhọn. Hắn lao về phía Bạch Vũ với tốc độ cực nhanh. Thế nhưng, loài cáo vốn nổi tiếng với sự nhanh nhẹn và khả năng lách mình điêu luyện. Bạch Vũ xoay người một vòng, tà áo sơ mi lỏng lẻo bay lên trong không trung, cậu né tránh cú vồ của gã trong gang tấc và dùng cán dao đập mạnh vào huyệt đạo sau gáy của hắn.
"Loài cáo chúng tôi không mạnh bằng các người, nhưng chúng tôi biết dùng não."
Trận vờn đuổi diễn ra trong không gian hẹp của phòng khách. Bạch Vũ dùng sự linh hoạt của mình để dẫn dụ gã linh cẩu vào bẫy. Cậu cố tình làm vỡ những lọ hoa nhài, để mùi hương nồng nặc làm nhiễu loạn khứu giác nhạy cảm của hắn. Trong khoảnh khắc gã linh cẩu bị mất phương hướng, Bạch Vũ đã lách ra sau lưng và đạp mạnh hắn vào phía lò sưởi đang cháy rực.
Giữa lúc đó, tại trụ sở Lục Thị, không khí cũng căng thẳng không kém. Lục Diễn ngồi trên ghế chủ tọa, đối diện với năm vị trưởng lão của gia tộc.
"Lục Diễn, con nên biết giới hạn của mình." – Vị trưởng lão đứng đầu đập bàn – "Đóng băng toàn bộ tài sản, tước quyền điều hành tập đoàn. Con có muốn vì một con hồ ly mà mất đi vương quốc của mình không?"
Lục Diễn tựa lưng vào ghế, đôi chân dài vắt chéo đầy ngạo nghễ. Hắn lấy ra một điếu xì gà, thong dong châm lửa, làn khói xám bao trùm lấy gương mặt thâm trầm của hắn.
"Các người nghĩ rằng vương quốc này là do gia tộc ban cho tôi sao?" – Hắn cười lạnh, ánh mắt vàng kim lóe lên sự tàn nhẫn – "Lục Thị có được ngày hôm nay là nhờ móng vuốt và máu của tôi. Muốn đóng băng tài sản? Cứ việc. Nhưng hãy chuẩn bị tinh thần để thấy toàn bộ hệ thống kinh tế của thành phố S sụp đổ trong vòng 24 giờ tới."
Sự sâu sắc trong lời nói của Lục Diễn khiến những vị trưởng lão phải tái mặt. Hắn không chỉ là một con báo đen mạnh mẽ, hắn còn là một kẻ nắm giữ huyết mạch của cả thành phố này.
"Và thêm một điều nữa." – Lục Diễn đứng dậy, uy áp của báo đen đầu đàn tỏa ra khiến không gian như bị đông đặc – "Kẻ nào đã sai người đến biệt thự của tôi lúc này, hãy cầu nguyện cho hắn chết sớm một chút. Vì nếu để tôi bắt được, cái chết sẽ là sự sủng ái lớn nhất mà tôi dành cho hắn."
Lục Diễn không đợi buổi họp kết thúc, hắn xô cửa bước ra ngoài, điên cuồng lao về phía bãi xe. Trong thâm tâm hắn, nỗi sợ hãi mất đi Bạch Vũ còn lớn gấp vạn lần nỗi sợ mất đi quyền lực. Hắn đạp ga hết cỡ, chiếc xe như một tia chớp đen lao đi giữa màn tuyết trắng xóa.
Khi Lục Diễn tông cửa xông vào biệt thự, cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ.
Gã linh cẩu đang nằm quằn quại dưới sàn, hai tay bị trói chặt bởi những dây rèm bằng lụa. Bạch Vũ ngồi trên sofa, quần áo hơi xộc xệch, trên tay vẫn cầm tách trà gừng nóng hổi, đôi mắt hồ ly nhìn hắn đầy bình thản.
"Anh về rồi sao? Hơi chậm đấy." – Bạch Vũ khẽ cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân xua tan đi cơn bão lòng trong Lục Diễn.
Lục Diễn lao tới, quỳ thụp xuống trước mặt cậu, kiểm tra từ đầu đến chân xem cậu có vết thương nào không. Khi thấy cổ tay cậu hơi đỏ lên vì giằng co, trái tim hắn đau thắt lại. Hắn ôm chặt lấy cậu, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của người thương, hơi thở dồn dập bắt đầu bình ổn lại.
"Tiểu Vũ... xin lỗi em... tôi đã để em gặp nguy hiểm."
Bạch Vũ buông tách trà, vòng tay ôm lấy cái đầu bù xù của con báo đen lớn. Cậu khẽ vuốt ve tai hắn, giọng nói trầm ấm đầy bao dung:
"Lục Diễn, tôi đã nói rồi, tôi không phải là một bình hoa. Tôi có thể tự bảo vệ mình, và cũng có thể bảo vệ cả anh nữa. Đừng bao giờ đánh giá thấp một con Tuyết Hồ đã từng đi qua bão tố."
Lục Diễn ngẩng đầu lên, nhìn sâu vào đôi mắt trong veo của cậu. Trong khoảnh khắc ấy, hắn nhận ra rằng người phụ nữ mình yêu — à không, người đàn ông mình yêu — không cần một cái lồng son để trú ngụ. Bạch Vũ cần một bầu trời rộng lớn, và hắn sẽ là người xua tan mọi đám mây đen trên bầu trời ấy.
Hắn bế thốc Bạch Vũ lên lầu, đặt cậu lên giường một cách nâng niu nhất. Hắn không làm tình ngay lập tức, mà chỉ lặng lẽ cởi bỏ quần áo của cả hai, rồi ôm chặt lấy cậu dưới lớp chăn dày. Hơi ấm từ da thịt chạm nhau, hơi thở quyện vào nhau, mùi tuyết tùng và hoa nhài lại một lần nữa chữa lành mọi vết thương lòng.
"Lục Diễn... chuyện gia tộc thế nào rồi?" – Bạch Vũ thầm thì trong bóng tối.
"Không sao cả. Họ sẽ không dám động vào em nữa đâu." – Lục Diễn hôn lên tóc cậu – "Vì họ biết, nếu động vào em, tôi sẽ biến thành một con quỷ thật sự."
Bạch Vũ mỉm cười, rúc sâu vào lòng hắn. Câu truyện của họ sau ngày hôm nay đã sang một trang mới. Không còn là sự bảo vệ một chiều, mà là sự đồng hành của hai linh hồn mạnh mẽ. Báo đen đã tìm thấy con cáo nhỏ của đời mình, và cáo nhỏ đã tìm thấy sự an yên bên cạnh chúa sơn lâm.
Ngoài kia, tuyết vẫn rơi, thành phố S vẫn ồn ào với những âm mưu quyền lực. Nhưng trong căn phòng nhỏ này, chỉ còn lại tình yêu mộc mạc và chân thành, vượt qua mọi rào cản của bản năng và giai cấp.
"Ngủ đi, Tiểu Vũ. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu một hành trình mới."
Lục Diễn siết chặt vòng tay, cái đuôi báo đen quấn lấy cái đuôi cáo trắng dưới lớp chăn, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo không có điểm đầu và điểm kết thúc. Tình yêu của họ, cũng giống như vòng tròn ấy, bất diệt và bền bỉ trước mọi phong ba của cuộc đời.