MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 10: SÓNG BIỂN RÌ RÀO VÀ BẢN TÌNH CA TRẦN TRỤI

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 10: SÓNG BIỂN RÌ RÀO VÀ BẢN TÌNH CA TRẦN TRỤI

1,429 từ · ~8 phút đọc

Rời xa sự ngột ngạt và những âm mưu quyền lực tại thành phố S, Lục Diễn đưa Bạch Vũ đến một thành phố ven biển ở phía Nam. Nơi đây không có tuyết rơi, chỉ có những cơn gió biển mang theo vị mặn mòi và tiếng sóng vỗ rì rào vào mạn thuyền. Căn biệt thự gỗ nằm ngay sát bờ biển, được bao bọc bởi những rặng dừa xanh mướt, là thế giới riêng biệt mà Lục Diễn đã chuẩn bị để xoa dịu đi những căng thẳng vừa qua.

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả mặt biển bao la. Bạch Vũ đứng trên ban công, đôi chân trần đạp lên nền gỗ mát lạnh. Cậu đã cởi bỏ những lớp áo len dày cộm, chỉ mặc một chiếc sơ mi lụa trắng mỏng manh, tà áo bay phấp phới theo gió biển. Chiếc vòng cổ bằng da đen trên cổ cậu vẫn lấp lánh dưới ánh nắng tàn, giống như một dấu ấn vĩnh cửu của người đàn ông đang đứng phía sau.

Lục Diễn bước tới, đôi tay to lớn vòng qua ôm lấy eo cậu, cằm tựa lên vai Bạch Vũ. Hắn hít sâu mùi hương của gió biển trộn lẫn với mùi hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ làn da cậu.

"Em có thích nơi này không?" – Giọng Lục Diễn trầm thấp, tan vào tiếng sóng.

"Rất thích. Ở đây không có ai nhìn chúng ta với ánh mắt phán xét, cũng không có mùi hương của những loài thú khác. Chỉ có tôi và anh." – Bạch Vũ khẽ nghiêng đầu, tựa vào thái dương của Lục Diễn, đôi mắt hồ ly khép hờ đầy hưởng thụ.

Lục Diễn không nói gì, hắn xoay người cậu lại, ánh mắt vàng kim rực rỡ dưới ánh chiều tà nhìn chằm chằm vào đôi môi hơi khô vì gió biển của cậu. Hắn cúi xuống, nếm trải sự ngọt ngào một cách chậm rãi, như thể đang thưởng thức một loại rượu quý đã ủ lâu năm. Nụ hôn này mộc mạc, không có sự bạo liệt của sự chiếm hữu, mà chỉ có sự trân trọng và sủng ái vô bờ.

Khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, chỉ còn ánh trăng bạc rọi xuống mặt biển, Lục Diễn bế Bạch Vũ vào trong phòng. Căn phòng không bật đèn, chỉ có ánh trăng tràn vào qua khung cửa sổ lớn, tạo nên những mảng sáng tối đầy tính nghệ thuật trên làn da hai người.

Hắn đặt cậu lên chiếc giường trắng muốt, đôi tay bắt đầu lần mở từng chiếc cúc áo sơ mi của Bạch Vũ. Khi lớp vải lụa trượt xuống, lộ ra cơ thể thanh mảnh với những đường cong tinh tế, Lục Diễn cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Bản năng của loài báo đen trong hắn đang gào thét, nhưng lý trí của một người đàn ông si tình lại bảo hắn phải thật dịu dàng.

"Tiểu Vũ... đêm nay, hãy hoàn toàn giao em cho tôi."

Lục Diễn quỳ giữa hai chân cậu, hắn bắt đầu hôn từ những ngón chân thon dài, lướt qua bắp chân, dừng lại thật lâu ở vùng đùi trong nhạy cảm. Mỗi nơi môi hắn đi qua đều để lại một vệt nóng bỏng. Bạch Vũ cong người, cái đuôi trắng hiện ra, quấn lấy cánh tay rắn chắc của Lục Diễn như một sự đáp lại đầy bản năng.

Sự sâu sắc của câu truyện lúc này không nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà nằm ở sự hòa quyện của hai tâm hồn đã từng đi qua đau thương. Lục Diễn dùng lưỡi mơn trớn chiếc vòng cổ của Bạch Vũ, sau đó di chuyển xuống xương quai xanh, cắn nhẹ một cái để đánh dấu quyền sở hữu.

"A..." – Bạch Vũ thốt lên một tiếng rên rỉ nghẹn ngào. Cậu đưa tay ôm lấy đầu Lục Diễn, đôi tay luồn vào mái tóc cứng của hắn, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể mãnh thú.

Lục Diễn ngẩng đầu lên, đôi mắt hắn lúc này hoàn toàn là màu vàng kim rực sáng của loài báo đen trong đêm tối. Hắn không còn kìm nén nữa. Hắn vùi đầu vào giữa hai chân cậu, dùng sự nhạy bén của loài thú để khám phá những bí mật thầm kín nhất. Bạch Vũ run rẩy kịch liệt, đôi tai cáo trên đầu giật liên hồi, đôi mắt mờ mịt nước nhìn lên trần nhà. Cậu cảm thấy mình như đang bị sóng biển nhấn chìm, từng đợt, từng đợt khoái cảm xô vào nhau khiến cậu không thể thở nổi.

Khi sự kích thích đạt đến đỉnh điểm, Lục Diễn mới chậm rãi tiến vào. Hắn không vội vàng thúc mạnh, mà dùng sự kiên nhẫn của một thợ săn để cảm nhận sự bao bọc chặt chẽ của Bạch Vũ.

"Nhìn tôi, Tiểu Vũ." – Hắn khàn giọng ra lệnh.

Bạch Vũ cố gắng mở đôi mắt đẫm lệ, nhìn vào gương mặt đầy dục vọng nhưng cũng đầy tình ý của người đàn ông. Cậu cảm nhận được sự to lớn và nóng rực của hắn đang lấp đầy mình, cảm nhận được nhịp tim của hai người đang đập chung một nhịp điệu dồn dập.

Lục Diễn bắt đầu chuyển động. Mỗi cú thúc đều sâu và mang theo sức mạnh nguyên thủy nhất của loài báo. Tiếng va chạm da thịt hòa cùng tiếng sóng biển ngoài kia tạo nên một bản giao hưởng của dục vọng và tình yêu. Bạch Vũ không ngừng gọi tên hắn, giọng nói lạc đi giữa những nụ hôn nồng cháy. Cậu cảm thấy phần thú và phần người trong mình đang hoàn toàn hòa quyện. Cậu không còn là một Tuyết Hồ nhút nhát, cậu là người bạn đời của Hắc Báo, là kẻ duy nhất có thể chịu đựng và xoa dịu sự cuồng nhiệt này.

Căn phòng tràn ngập mùi tuyết tùng và mùi hoa nhài nồng đậm. Trong bóng tối, cái đuôi báo đen dài và mạnh mẽ quấn chặt lấy cái đuôi cáo trắng mềm mại, buộc hai cơ thể không thể có một khe hở. Lục Diễn cắn vào gáy Bạch Vũ, nơi có tuyến hương nhạy cảm nhất của nhân thú, để lại dấu ấn của một cuộc kết đôi thực sự.

"Em... là của tôi... mãi mãi..." – Lục Diễn gầm gừ, âm thanh phát ra từ sâu trong lồng ngực.

Bạch Vũ đáp lại bằng một cái ôm siết chặt, đôi chân quấn quýt lấy thắt lưng hắn. Cậu cảm nhận được luồng nhiệt nóng hổi rót vào sâu bên trong mình, đánh dấu một sự khởi đầu mới cho câu truyện của hai người.

Sau khi cơn bão tình qua đi, Lục Diễn ôm chặt lấy Bạch Vũ đang mệt lả trong lòng. Hắn kéo chăn bao phủ lấy cả hai, hơi thở dần bình ổn lại. Bạch Vũ vùi đầu vào ngực hắn, nghe tiếng tim đập mạnh mẽ của loài báo, lòng cảm thấy bình yên đến lạ lùng.

"Lục Diễn... đừng bao giờ buông tay tôi nhé." – Bạch Vũ thì thầm, giọng nói mang theo sự ỷ lại của một con cáo nhỏ đã tìm thấy nơi nương tựa.

Lục Diễn hôn lên trán cậu, bàn tay vuốt ve cái đuôi trắng đang rũ xuống mệt mỏi: "Dù trời đất có sụp đổ, tôi cũng sẽ ôm chặt lấy em. Em là sinh mạng của tôi, Tiểu Vũ."

Đêm biển phía Nam thật dài, nhưng với họ, nó dường như vẫn là quá ngắn. Ánh trăng ngoài kia vẫn dịu dàng soi sáng, minh chứng cho một tình yêu vượt qua mọi rào cản của bản năng và giai cấp. Câu truyện của báo đen và cáo trắng sẽ còn tiếp diễn, nhưng từ giây phút này, họ biết rằng không còn bất cứ phong ba nào có thể chia cắt được sự gắn kết linh hồn này.

Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai chiếu vào phòng, Bạch Vũ tỉnh dậy và thấy Lục Diễn đang mỉm cười nhìn mình. Hắn cầm lấy bàn tay cậu, hôn lên từng ngón tay một cách mộc mạc và chân thành.

"Chào buổi sáng, người bạn đời của tôi."

Bạch Vũ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn cả ánh nắng ngoài kia. Cậu biết, cuộc hành trình phía trước có thể còn nhiều thử thách, nhưng chỉ cần có người đàn ông này, mọi khó khăn đều chỉ là gia vị cho tình yêu thêm sâu sắc.