MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 11: TUYẾT PHƯƠNG BẮC VÀ LỜI TUYÊN CHIẾN

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 11: TUYẾT PHƯƠNG BẮC VÀ LỜI TUYÊN CHIẾN

1,729 từ · ~9 phút đọc

Sau những ngày mặn nồng tại thành phố biển phía Nam, Lục Diễn đưa Bạch Vũ trở về thành phố S. Lần này, họ không còn lặng lẽ đi bằng cửa sau của biệt thự hay trốn tránh những ánh mắt tò mò. Chiếc SUV đen bóng đậu ngay trước sảnh tập đoàn Lục Thị, Lục Diễn thản nhiên nắm lấy tay Bạch Vũ, đan chặt mười ngón tay vào nhau trước sự bàng hoàng của hàng trăm nhân viên và cánh báo giới đang tực trực.

Hành động này giống như một lời tuyên bố ngạo nghễ với cả thế giới nhân thú rằng: Bạch Vũ là người của Lục Diễn, và bất cứ ai chạm vào cậu đều là kẻ thù của Hắc Báo.

Tuy nhiên, sự công khai này cũng giống như việc tung một mồi lửa vào kho thuốc súng. Những kẻ phản đối trong gia tộc chưa kịp lắng xuống thì một bóng ma từ quá khứ và phương Bắc xa xôi đã tìm đến.

Trong giới nhân thú Trung Quốc, nếu Hắc Báo là chúa tể của những khu rừng nhiệt đới và sự giàu sang của phương Nam, thì Báo Tuyết (Tuyết Báo) lại là những chiến binh lạnh lùng, tàn nhẫn cai trị những vùng núi cao phía Bắc. Hai gia tộc này vốn luôn duy trì một sự cân bằng mong manh, một thỏa ước không xâm phạm lẫn nhau đã kéo dài hàng thập kỷ.

"Lục tổng, có khách quý từ phương Bắc đến tìm ngài." – Giọng trợ lý run rẩy qua điện thoại nội bộ.

Lục Diễn nhíu mày, bàn tay đang vuốt ve chiếc đuôi mềm mại của Bạch Vũ chợt khựng lại. Hắn cảm nhận được một luồng không khí lạnh lẽo lạ thường đang len lỏi vào căn phòng làm việc vốn ấm áp mùi hoa nhài.

Cánh cửa gỗ lớn bật mở. Một người đàn ông cao lớn không kém Lục Diễn bước vào. Hắn mặc một chiếc áo khoác lông thú màu xám bạc, đôi mắt xanh nhạt như băng đá và mái tóc bạch kim nổi bật. Đó là Tề Sát — người đứng đầu gia tộc Tuyết Báo phương Bắc, một kẻ điên cuồng nổi tiếng với sở thích săn lùng những giống loài quý hiếm.

"Lâu rồi không gặp, Hắc Báo." – Tề Sát lên tiếng, giọng nói khô khốc và lạnh lẽo như tiếng băng nứt.

Ánh mắt của Tề Sát không dừng lại trên người Lục Diễn mà ngay lập tức dán chặt vào Bạch Vũ đang ngồi trên sofa. Đồng tử màu xanh của hắn co rút lại, một sự hưng phấn tột độ hiện rõ trên gương mặt.

"Ra đây là lý do khiến anh bỏ bê cả gia tộc sao? Một con Tuyết Hồ thuần chủng. Thật là một tạo vật hoàn hảo." – Tề Sát bước tới một bước, hơi thở lạnh giá tỏa ra từ người hắn làm Bạch Vũ rùng mình.

Lục Diễn lập tức đứng dậy, chắn ngang tầm mắt của Tề Sát. Hắn tỏa ra uy áp của một con báo đen đầu đàn, đồng tử vàng kim rực sáng, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa:

"Tề Sát, đây không phải là nơi để anh thực hiện những thú vui bệnh hoạn của mình. Cút về phương Bắc đi trước khi tôi bẻ gãy bộ vuốt của anh."

Tề Sát cười lạnh, tiếng cười vang lên đầy thách thức: "Lục Diễn, anh nên biết rằng loài Tuyết Hồ vốn sinh ra ở vùng băng giá. Phương Nam nóng bức này chỉ làm héo mòn vẻ đẹp của nó thôi. Chỉ có phương Bắc của tôi mới là nơi nó thuộc về. Anh nghĩ một chiếc vòng cổ da rẻ tiền có thể xích giữ được một linh hồn của tuyết sao?"

Bạch Vũ đứng dậy, cậu không trốn sau lưng Lục Diễn mà bước lên đứng cạnh hắn. Dù cảm thấy áp lực từ Tề Sát rất lớn, nhưng đôi mắt hồ ly của cậu vẫn giữ được sự bình thản và sâu sắc.

"Thưa Tề tổng, tôi thuộc về ai là do trái tim tôi quyết định, không phải do khí hậu nơi tôi sống." – Bạch Vũ bình tĩnh đáp – "Và chiếc vòng này đối với anh có thể là xiềng xích, nhưng đối với tôi, nó là lời hứa bảo vệ."

Tề Sát nheo mắt, sự thú vị trong ánh mắt hắn càng tăng thêm: "Thông minh đấy. Nhưng Lục Diễn, anh bảo vệ được cậu ta hôm nay, liệu có bảo vệ được mãi mãi không? Hội đồng gia tộc của anh đã liên lạc với tôi. Họ sẵn sàng nhường 'con cáo' này cho tôi để đổi lấy sự ổn định của Lục Thị."

Câu nói của Tề Sát khiến không khí trong phòng như đông cứng lại. Sự phản bội từ chính người thân luôn là vết dao đau đớn nhất. Lục Diễn siết chặt nắm đấm, những móng vuốt báo đen bắt đầu lộ ra dưới lớp da.

"Hội đồng gia tộc không có quyền quyết định bất cứ điều gì của tôi." – Lục Diễn gầm lên, bản năng thú tính trỗi dậy mạnh mẽ. Hắn bước tới, túm lấy cổ áo của Tề Sát, hai mãnh thú đối đầu nhau, tạo ra một cơn chấn động tâm lý khiến những đồ thủy tinh trong phòng rung lên bần bật.

"Nếu họ dám đưa Bạch Vũ cho anh, tôi sẽ san bằng cả hội đồng đó. Và nếu anh dám chạm vào một sợi tóc của cậu ấy, tôi sẽ dùng máu của Tuyết Báo để nhuộm đỏ tuyết phương Bắc."

Tề Sát không hề sợ hãi, hắn gỡ tay Lục Diễn ra, chỉnh lại cổ áo một cách ung dung: "Chúng ta hãy chờ xem. Trò chơi này chỉ mới bắt đầu thôi."

Khi Tề Sát rời đi, căn phòng chìm vào sự im lặng nặng nề. Lục Diễn quay lại, ôm chặt lấy Bạch Vũ vào lòng. Hắn run rẩy, không phải vì sợ hãi đối thủ, mà vì sợ hãi sự tàn độc của chính những người cùng dòng máu với mình.

"Tiểu Vũ... tôi sẽ không để ai mang em đi." – Hắn lẩm bẩm, nụ hôn của hắn rơi trên tóc cậu đầy lo âu.

Bạch Vũ vùi mặt vào lồng ngực ấm áp của Lục Diễn. Cậu hiểu rằng câu truyện của họ đã bước vào một khúc quanh nguy hiểm. Sự xuất hiện của Tề Sát không chỉ là một lời tuyên chiến về tình cảm, mà là khởi đầu cho một cuộc chiến quyền lực giữa hai phương.

"Lục Diễn, nhìn tôi này." – Bạch Vũ đẩy hắn ra một chút, đôi tay ôm lấy khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông – "Tôi đã từng chạy trốn ba năm, và đó là sai lầm lớn nhất của tôi. Bây giờ, dù có là Tuyết Báo hay cả gia tộc họ Lục, tôi cũng sẽ không đi đâu cả. Tôi sẽ ở đây, cùng anh chiến đấu."

Sự mạnh mẽ của Bạch Vũ như một liều thuốc chữa lành cho sự bất an của Lục Diễn. Hắn cúi xuống, hôn lên môi cậu một cách sâu sắc. Nụ hôn này mộc mạc nhưng chứa đựng một lời thề sinh tử.

Tối hôm đó, không khí ở thành phố S dường như lạnh hơn thường lệ. Trong biệt thự, Lục Diễn không rời Bạch Vũ nửa bước. Hắn yêu cầu tăng cường lực lượng bảo vệ, đồng thời bắt đầu lên kế hoạch thanh trừng những kẻ phản bội trong hội đồng gia tộc.

Bạch Vũ ngồi trên giường, nhìn Lục Diễn đang bận rộn bên bàn làm việc. Cậu biết, để bảo vệ mình, Lục Diễn đang phải gồng gánh cả một giang sơn đang lung lay. Cậu bước tới, nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn từ phía sau.

"Nghỉ ngơi một chút đi, Hắc Báo của tôi."

Lục Diễn buông tập tài liệu, kéo cậu ngồi vào lòng mình. Hắn vùi mặt vào bụng cậu, hít lấy mùi hương hoa nhài dịu nhẹ để tìm thấy sự bình yên.

"Tiểu Vũ, tối nay... hãy đánh dấu tôi đi." – Hắn bất ngờ nói, giọng nói khàn đặc.

Bạch Vũ sững sờ: "Hả?"

"Đánh dấu bằng mùi hương của em. Để dù tôi có đi đâu, dù có gặp bất cứ kẻ nào, bản năng của tôi cũng chỉ nhận ra em là chủ nhân duy nhất."

Lục Diễn cởi bỏ chiếc áo sơ mi, để lộ tấm lưng rộng lớn với những đường cơ bắp hoàn mỹ. Hắn hướng về phía Bạch Vũ, đôi mắt vàng kim nhìn cậu đầy cầu khẩn. Trong câu truyện này, Lục Diễn luôn là người chiếm hữu, nhưng lúc này, hắn lại muốn được bị chiếm hữu bởi con cáo nhỏ của mình.

Bạch Vũ hiểu ý hắn. Cậu hiện nguyên hình thành một con cáo trắng nhỏ xinh đẹp với bộ lông mượt mà như tuyết. Cậu leo lên vai hắn, dùng chiếc đuôi mềm mại quấn quanh cổ hắn, sau đó dùng hàm răng nhỏ bé cắn nhẹ vào bả vai hắn, đồng thời tỏa ra mùi hương nồng đậm nhất của mình.

Mùi hoa nhài thanh khiết bao trùm lấy Lục Diễn, len lỏi vào từng lỗ chân lông. Hắn nhắm mắt lại, rên rỉ một tiếng thỏa mãn. Sự gắn kết này sâu sắc hơn bất kỳ lời thề nào.

"Được rồi, tôi đã đánh dấu anh rồi." – Bạch Vũ biến trở lại thành người, đỏ mặt thì thầm.

Lục Diễn xoay người lại, đè cậu xuống giường, ánh mắt đầy rẫy sự nồng nhiệt: "Vậy thì bây giờ, đến lượt tôi 'trả lễ'."

Trong căn phòng ấm áp, mặc kệ bão tố đang chực chờ ngoài kia, báo đen và cáo trắng lại một lần nữa hòa quyện vào nhau. Mỗi cú chạm, mỗi hơi thở đều là lời khẳng định cho sự bền chặt. Tề Sát có thể mang theo cái lạnh của phương Bắc, nhưng hắn sẽ không bao giờ có thể dập tắt được ngọn lửa tình đang cháy rực trong căn phòng này.

Thành phố S vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng trong bóng tối, một cuộc đi săn mới đã bắt đầu. Lục Diễn biết mình phải trở nên tàn nhẫn hơn bao giờ hết để bảo vệ kho báu duy nhất của đời mình. Câu truyện của họ sau đêm nay sẽ không còn chỗ cho sự khoan nhượng.