MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủHơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết TrắngChương 12

Hơi Thở Của Báo Đen Phủ Lên Tuyết Trắng

Chương 12

1,912 từ · ~10 phút đọc

Thành phố S những ngày cuối năm không còn những cơn mưa rào bất chợt, thay vào đó là cái lạnh khô khốc len lỏi qua từng kẽ lá. Sau cuộc đối đầu trực diện tại văn phòng, không khí giữa hai gia tộc Hắc Báo và Tuyết Báo căng thẳng như một sợi dây đàn bị kéo căng hết mức, chỉ chờ một tác động nhỏ để đứt đoạn.

Lục Diễn trở nên cảnh giác đến mức cực đoan. Hắn không cho phép Bạch Vũ rời khỏi biệt thự nửa bước nếu không có hắn đi cùng. Những toán vệ sĩ tinh nhuệ nhất thuộc tộc báo đen được điều động canh gác vòng trong vòng ngoài, biến căn biệt thự xinh đẹp trên đồi thành một pháo đài bất khả xâm phạm. Tuy nhiên, Lục Diễn hiểu rõ Tề Sát. Một con báo tuyết đã nhắm trúng con mồi thì sẽ không bao giờ tấn công vào nơi phòng thủ kiên cố nhất. Hắn sẽ tìm điểm yếu nhất trong trái tim của con mồi để ra đòn chí mạng.

Và điểm yếu đó, chính là lòng trắc ẩn của Bạch Vũ.

Sáng thứ Bảy, khi Lục Diễn phải đến trụ sở để giải quyết cuộc khủng hoảng cổ phiếu do hội đồng gia tộc ngầm gây ra, Bạch Vũ nhận được một phong thư không tên đặt ngay trước cổng. Bên trong chỉ có một chiếc kính cận bị vỡ nát và một mẩu giấy nhỏ: "Muốn cứu con hươu nhỏ này, hãy đến kho đông lạnh cảng phía Bắc. Một mình. Nếu báo đen xuất hiện, Lâm Mặc sẽ chết."

Bạch Vũ đứng lặng người giữa phòng khách. Lâm Mặc – người bạn hiền lành duy nhất luôn mỉm cười với cậu từ thời đại học, kẻ chẳng liên quan gì đến những cuộc tranh giành quyền lực đẫm máu này, giờ đây lại trở thành vật tế thần.

Cậu nhìn lên lầu, nơi những vệ sĩ của Lục Diễn đang túc trực. Cậu biết nếu nói với họ, Lục Diễn sẽ lập tức điều quân đến san phẳng cảng phía Bắc, nhưng Tề Sát là kẻ điên, hắn sẽ không ngần ngại bẻ gãy cổ Lâm Mặc trước khi Hắc Báo kịp chạm tay vào cửa.

Bạch Vũ hít một hơi thật sâu. Cậu khẽ vuốt ve chiếc vòng cổ da đen. "Xin lỗi anh, Lục Diễn. Lần này, tôi phải tự mình đi."

Bằng sự nhạy bén của loài Tuyết Hồ, Bạch Vũ dễ dàng qua mặt toán vệ sĩ thông qua lối thoát hiểm nhỏ dành cho nhân viên làm vườn. Cậu bắt một chiếc taxi chạy thẳng về phía cảng. Gió biển phương Bắc ở cảng phía S lạnh buốt, nhưng không lạnh bằng nỗi sợ đang dâng trào trong lòng cậu.

Kho đông lạnh số 7 là một tòa nhà xám xịt, bao phủ bởi một lớp sương giá nhân tạo. Khi Bạch Vũ bước vào, hơi lạnh ngay lập tức xuyên thấu qua lớp áo khoác mỏng, khiến làn da cậu tái nhợt.

Giữa kho hàng, Lâm Mặc bị treo lơ lửng trên một móc sắt, hơi thở yếu ớt, người đầy những vết bầm tím. Ngồi phía dưới, trên một chiếc ghế bành bọc da sang trọng lạc quẻ giữa đống thùng gỗ, là Tề Sát. Hắn đang thong dong xoay vặn một con dao găm bằng bạc, ánh mắt xanh nhạt lóe lên tia sáng đầy hưng phấn khi thấy bóng dáng trắng muốt của Bạch Vũ xuất hiện.

"Đúng là con cáo nhỏ trọng tình trọng nghĩa." – Tề Sát đứng dậy, đôi giày da nện xuống mặt sàn đóng băng tạo ra những âm thanh khô khốc – "Lục Diễn thật may mắn khi có được em, nhưng hắn lại quá ngu xuẩn khi nghĩ rằng có thể nhốt em trong lồng kính."

"Thả cậu ấy ra." – Bạch Vũ khàn giọng, đôi mắt hồ ly đỏ hoe vì giận dữ – "Người anh muốn là tôi, đừng kéo người vô tội vào câu truyện này."

Tề Sát bước lại gần, hơi lạnh tỏa ra từ người hắn khiến không khí xung quanh dường như đóng băng. Hắn vươn tay, những ngón tay thon dài và lạnh ngắt vuốt ve gò má của Bạch Vũ.

"Em biết không, ở phương Bắc, người ta đồn rằng tim của Tuyết Hồ là thứ ấm áp nhất thế gian. Tôi muốn xem, giữa cái lạnh âm 40 độ này, em có thể giữ cho trái tim mình ấm được bao lâu."

Tề Sát bất ngờ túm lấy tóc Bạch Vũ, ép cậu nhìn vào chiếc gương lớn đặt cạnh đó. "Nhìn chiếc vòng cổ này đi. Nó là nhục nhã của em. Tại sao phải làm nô lệ cho một con báo đen, trong khi em có thể là vương hậu của phương Bắc?"

Bạch Vũ không hề sợ hãi, cậu nhổ một ngụm nước bọt vào mặt Tề Sát: "Anh không bao giờ hiểu được... sự chiếm hữu của Lục Diễn là tình yêu, còn sự thèm khát của anh chỉ là thú tính thấp kém."

Cơn giận bùng nổ, Tề Sát vung tay tát mạnh khiến Bạch Vũ ngã nhào xuống sàn băng lạnh lẽo. Hắn bắt đầu tháo thắt lưng, ánh mắt đầy rẫy sự thú tính: "Để xem khi em bị tôi vấy bẩn, báo đen của em còn sủng ái em nữa không."

Giây phút Tề Sát định lao vào Bạch Vũ, một tiếng nổ lớn vang lên. Toàn bộ cửa thép của kho đông lạnh bị hất văng bởi một lực lượng khủng khiếp. Một bóng đen lao vào với vận tốc mắt thường không thể theo kịp.

Đó là Lục Diễn.

Nhưng đó không còn là Lục Diễn mà Bạch Vũ thường thấy. Đôi mắt hắn hoàn toàn chuyển sang màu vàng kim rực lửa, móng vuốt báo đen dài ra sắc lẹm, và từ người hắn tỏa ra một loại sát khí đậm đặc đến mức khiến Tề Sát cũng phải chùn bước.

"Tề Sát, tôi đã cảnh báo anh rồi." – Giọng Lục Diễn không còn là tiếng người, mà là tiếng gầm gừ từ sâu trong lồng ngực mãnh thú.

Lục Diễn không dùng súng, không dùng bất cứ vũ khí nào. Hắn lao vào Tề Sát bằng tất cả sức mạnh nguyên thủy. Hai con báo – một đen, một trắng bạc – quấn lấy nhau trong một trận chiến đẫm máu. Tiếng da thịt bị xé rách, tiếng xương gãy và tiếng gầm thét vang dội cả kho hàng.

Tề Sát dù mạnh nhưng hắn không có thứ để bảo vệ. Lục Diễn thì có. Hắn chiến đấu như một kẻ điên, mặc cho những vết cào sâu hoắm của Tuyết Báo trên ngực, hắn vẫn lao vào cắn xé đối thủ. Cuối cùng, Lục Diễn dùng bộ móng vuốt cực mạnh đâm xuyên qua bả vai của Tề Sát, ghim chặt hắn xuống mặt băng.

"Cút về phương Bắc với cái mạng tàn này, và nói với gia tộc anh: Nếu còn kẻ nào dám bước chân vào thành phố S, tôi sẽ diệt tận gốc tộc Tuyết Báo."

Tề Sát ho ra máu, ánh mắt xanh nhạt đầy vẻ không cam lòng nhưng cũng tràn ngập nỗi sợ hãi trước sự cuồng bạo của Hắc Báo. Hắn được đám tay chân tháo chạy mang đi trong sự nhếch nhác.

Lục Diễn đứng đó, toàn thân đầy máu, hơi thở dồn dập. Hắn quay lại nhìn Bạch Vũ đang ngồi run rẩy dưới đất. Ánh vàng kim trong mắt hắn dần tan đi, thay vào đó là sự xót xa tột cùng. Hắn loạng choạng bước tới, quỳ xuống ôm chặt lấy cậu vào lòng.

"Xin lỗi... tôi đến muộn... xin lỗi em..." – Hắn lẩm bẩm, bàn tay run rẩy lau đi vết máu trên khóe môi Bạch Vũ.

Bạch Vũ không khóc vì sợ, cậu khóc vì thấy những vết thương sâu trên người Lục Diễn. Cậu vòng tay ôm lấy cổ hắn, vùi đầu vào lồng ngực đang phập phồng: "Đừng nói nữa... đưa Lâm Mặc đi bệnh viện, rồi chúng ta về nhà. Tôi sẽ chữa thương cho anh."

Tối hôm đó, căn biệt thự chìm trong sự tĩnh lặng sâu sắc. Sau khi đưa Lâm Mặc đi cấp cứu an toàn, Lục Diễn ngồi trên giường, để mặc cho Bạch Vũ tỉ mỉ rửa sạch những vết thương trên lưng và ngực mình.

Căn phòng thoang thoảng mùi thuốc sát trùng và mùi hoa nhài. Bạch Vũ dùng đầu ngón tay mềm mại bôi thuốc cho hắn, mỗi lần chạm vào một vết sẹo mới, cậu lại khẽ thổi nhẹ như sợ hắn đau.

"Lục Diễn, tại sao anh tìm được tôi?" – Bạch Vũ nhỏ giọng hỏi.

Lục Diễn xoay người lại, nắm lấy bàn tay cậu, đặt lên môi hôn thật sâu. "Tôi đã nói rồi, chiếc vòng này có định vị. Và quan trọng hơn, mùi hương của em đã khảm sâu vào linh hồn tôi. Em ở đâu, tôi sẽ ở đó."

Hắn kéo cậu ngồi vào lòng mình, dù vết thương trên người vẫn còn rát nhưng hắn cần sự ấm áp của cậu để xoa dịu phần thú đang còn rạo rực. Lục Diễn vùi mặt vào hõm cổ cậu, hít lấy hít để mùi hương quen thuộc.

"Tiểu Vũ, sau này đừng bao giờ tự mình đối mặt với hiểm nguy như vậy nữa. Em có biết khi không thấy em ở biệt thự, tôi đã gần như phát điên không? Tôi sẵn sàng đốt cháy cả thế giới này chỉ để đổi lại một sợi tóc của em."

Sự sâu sắc của tình yêu này đôi khi khiến Bạch Vũ thấy sợ hãi, nhưng phần lớn là sự cảm động đến tận cùng xương tủy. Cậu đưa tay vuốt ve cái tai báo đang cụp xuống của hắn, mỉm cười mộc mạc:

"Tôi biết anh sẽ đến. Nhưng tôi cũng muốn anh biết rằng, Bạch Vũ này không phải là kẻ yếu đuối để anh phải gánh vác một mình. Chúng ta là bạn đời, nghĩa là phải cùng nhau đi qua mọi phong ba."

Lục Diễn ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sủng ái. Hắn nhẹ nhàng đẩy cậu nằm xuống giường, nụ hôn nồng cháy mang theo vị mặn của nước mắt và vị ngọt của sự tái sinh. Đêm nay, không có sự bạo liệt của bản năng, chỉ có sự dịu dàng của hai linh hồn đang tìm cách khâu vá những vết thương cho nhau.

Câu truyện của họ, sau cuộc chiến này, đã không còn ranh giới giữa kẻ mạnh và kẻ yếu. Chỉ còn lại hai cá thể bình đẳng, yêu nhau bằng tất cả những gì chân thành nhất.

Bên ngoài, gió mùa đông vẫn thổi mạnh, nhưng trong căn phòng nhỏ, ngọn lửa tình yêu vẫn cháy âm ỉ, sưởi ấm cho báo đen và cáo trắng. Tề Sát đã bại trận, hội đồng gia tộc cũng đã im hơi lặng tiếng sau khi thấy sức mạnh đáng sợ của Lục Diễn. Một chương mới bình yên hơn đang chờ đợi họ ở phía trước, nơi không có súng đạn hay những cuộc săn lùng, chỉ có những ngày tháng sống chung ngọt ngào và sâu đậm.

"Lục Diễn, anh có đau không?" – Bạch Vũ thầm thì khi môi hai người chạm nhau.

"Có em, tôi không bao giờ biết đau là gì." – Hắn mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi và rạng rỡ, chỉ dành riêng cho con cáo nhỏ của đời mình.